Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 78: Nhập Quỷ Lệ, Khác Thường Trong Trúc Lâu


trước sau

CHƯƠNG 78: NHẬP QUỶ LỆ, KHÁC THƯỜNG TRONG TRÚC LÂU
Editor: Luna Huang
“Mục Chiểu, mang theo người ngươi mang tới, cút.” Vọng Nguyệt đứng ở bờ hồ, lấy kiếm chỉ vào Mục Chiểu, giọng nói băng lãnh, nhãn thần càng lạnh đến muốn xuyên thủng một kiếm qua tim của Mục Chiểu, nhìn bộ dáng kia, tựa hồ cùng Mục Chiểu có thâm cừu đại hận.
“Nhìn ngươi thái độ này, xem ra lãnh diện nam thật đúng là đã xảy ra chuyện.” Mục Chiểu tựa hồ sớm thành thói quen với thái độ lạnh như băng của Vọng Nguyệt, chỉ là hơi nhíu mày, không vội không nóng nảy nói.
“Cút!” Vọng Nguyệt băng lãnh đến không phập phồng chút nào thanh âm bỗng nhiên hơi dương cao, cơ hồ là không chút nghĩ ngợi liền cầm kiếm hướng Mục Chiểu bức đến. Mục Chiểu lấy tay khép kín chiết phiến đỡ kiếm khí không thể nói nặng nhẹ của Vọng Nguyệt đồng thời phóng người lên một cước cố sức đá thân thuyền, chỉ thấy nguyên bản mặt hồ bình tĩnh trong nháy mắt đẩy ra từng vòng rung động, thuyền nhỏ bị một cước này của Mục Chiểu đá ra phương hướng đình viện giữa hồ dời cự ly một đoạn ngắn, chỉ nghe Mục Chiểu luôn luôn nói đùa giỡn thanh âm phút chốc nghiêm túc, quay Bạch Lưu Ly trên thuyền nhỏ quát một tiếng “Đi!”
“Mơ tưởng!” Cùng lúc đó, cánh tay cầm kiếm của Vọng Nguyệt rồi đột nhiên vừa chuyển, lợi kiếm nguyên bản ép hướng Mục Chiểu chuyển hướng Bạch Lưu Ly, sát khí lẫm lẫm, Bạch Lưu Ly mi tâm vi ninh, cấp tốc nghiêng người sang bên mái chèo, đưa tay cầm một mái chèo hoàn chỉnh khác, cố sức diêu cánh tay, đầu thuyền lập tức chuyển hướng giữa hồ, giữa hồ rung động.
Mà Bạch Lưu Ly mặc dù có thể không chỗ nào trở ngại đến giữa hồ, chỉ vì phía sau của nàng, Mục Chiểu đang ở thay nàng ngăn trở sát ý công kích bén nhọn của Vọng Nguyệt, chỉ nghe phía sau kiếm khí bổ ra mặt hồ phát ra từng đạo tiếng nước bên tai không dứt, thuyền nhỏ một chút một chút tới gần Quỷ Lệ các giữa hồ.
“Vọng Nguyệt, ngươi biết rõ lúc này Tựu chính gặp nguy hiểm, vì sao còn phải ngăn trở người có thể cứu hắn đi vào Quỷ Lệ?” Mục Chiểu lần lượt tách ra công kích trí mạng của Vọng Nguyệt, cũng lần lượt ngăn trở nàng không cho đuổi theo phương hướng của Bạch Lưu Ly, nhiên bất luận làm sao, hắn cũng không có đem cốt phiến khép kín trong tay hắn mở ra, cũng liễm liễm dáng tươi cười công tử ca hoàn khố trên mặt, thanh âm cũng nặng nề, “Lẽ nào ngươi muốn nhìn Tựu gặp nguy hiểm ngươi mới cam tâm?”
“Ta thấy chính là bởi vì nàng, gia mới có thể rơi vào hôn quyết.” Giọng nói của Vọng Nguyệt vẫn lạnh lùng như cũ, kiếm chiêu trên tay không chậm phản nhanh, mỗi một lần xuất kiếm muốn hại Mục Chiểu, tựa hồ đang ép hắn mở chiết phiến trong tay hắn, giọng nói lạnh như băng mang theo không tin trên đời này có bất luận kẻ nào bất cứ chuyện gì, “Ngươi có thể bảo đảm đồ nàng cho gia không có độc?”
Mục Chiểu như cũ không có mở chiết phiến ra, trầm mặc chỉ chốc lát mới nghiêm túc nói: “Ta tin tưởng nàng sẽ không độc hạ Tựu, như vậy đối với nàng hoàn toàn không có lợi.”
“Ngươi tin tưởng?” Lời của Mục Chiểu lệnh Vọng Nguyệt như là nghe được thiên đại chê cười gì, càng lệnh băng trên mặt nàng tựa hồ vạn năm không đổi lộ ra tiếu ý, cũng hàm chứa cười nhạt châm chọc nồng đậm, “Hắc, ha ha ——”
“Cũng là bởi vì ngươi tự cho là đúng, Bán Nguyệt mới có thể chết!” Thanh âm của Vọng Nguyệt đột nhiên cất cao, trong nháy mắt đó đem kiếm trong tay bên phải chuyển đổi sang tay trái, nhắm ngay tâm khẩu của Mục Chiểu bỗng nhiên đâm tới ——

Nhiên, đối mặt cử động bỗng nhiên đổi tay cầm kiếm của Vọng Nguyệt, Mục Chiểu chẳng những không có ứng đối, trái lại tự lâm vào trạng tim đập mạnh và loạn nhịp, phảng phất nhìn không thấy kiếm thế của Vọng Nguyệt tận lực, tay nắm phiến nửa giơ trên không trung dừng hình ảnh, thân thể cũng động cũng không động.
Vọng Nguyệt vốn là hết sức một kích, khi nhìn đến Mục Chiểu vẫn không tránh như trước, hai mắt lạnh như tử thủy run lên bần bật, phảng phất không tin Mục Chiểu phản ứng, trong nháy mắt đó mắt của nàng lộ ra chần chờ cùng khiếp sợ, tự là muốn dừng lại kiếm cầm trong tay, lại dĩ nhiên chậm, chỉ có thể cải biến phương hướng mũi kiếm mũi kiếm ——
Chỉ nghe “Thử” Một tiếng lợi khí đâm vào da thịt phát ra âm hưởng, kiếm trong tay Vọng Nguyệt vững vàng đâm vào trong ngực của Mục Chiểu, chỉ kém nửa tấc, mũi kiếm liền đâm tới tim của hắn, nhiên nhưng không thấy hắn có bất kỳ phản ứng khiếp sợ, chỉ là bình tĩnh nhìn Vọng Nguyệt.
“Ngươi ——” Vọng Nguyện nhìn máu chảy ra từ trong ngực Mục Chiểu nhuộm mũi kiếm tiện đà hạ xuống, tay cầm kiếm run nhè nhẹ, tựa hồ không thể tin kiếm của nàng đã đâm vào thân thể Mục Chiểu.
“Ta thiếu Bán Nguyệt một cái mạng.” Có máu đỏ từ khóe miệng của Mục Chiểu chảy ra, nhưng mà hắn cũng đang cười, đang cười nhìn Vọng Nguyệt, ánh mắt xa xưa lại xuyên thấu qua Vọng Nguyệt nhìn một người khác.
Hai chữ Bán Nguyệt để ánh mắt khiếp sợ của Vọng Nguyệt khôi phục băng lãnh, tay run rẩy một lần nữa đem chuôi kiếm nắm chặt, mặt không thay đổi đem lưỡi dao sắc bén trong lồng ngực của Mục Chiểu không chút do dự rút ra, chỉ thấy chợt phun ra một ngụm máu nhỏ, ôm ngực lảo đảo vài bước lui về phía sau, khóe miệng tiếu ý không giảm.
“Ngươi thiếu Bán Nguyệt, ngươi vĩnh viễn cũng không trả nổi.” Vọng nguyệt đem mũi kiếm dính máu vẫy xuống đất, đem kiếm vỏ kiếm, lướt qua bên cạnh thân Mục Chiểu đi đến Ngân Ngọc hồ, “Ngươi cũng vĩnh viễn không cần trả.”
Vọng Nguyệt nói xong, nhìn cũng không nhìn Mục Chiểu một mắt nữa, lấy đầu ngón chân lướt nước người nhẹ như yến đi đến Quỷ Lệ các giữa hồ.
Tay ôm vết thương của Mục Chiểu rũ xuống, cúi đầu nhìn y sam từ từ nở ra huyết hoa, nhãn thần khổ sáp.
Đúng vậy, hắn thiếu Bán Nguyệt, vĩnh viễn cũng không trả nổi, cũng vĩnh viễn không cần trả, bởi vì Bán Nguyệt đã mất, dù cho hắn muốn trả, có thể trả lại cho ai?
Giữa hồ, Quỷ Lệ các.
Bạch Lưu Ly đứng ở nguyệt đình viện cây khô tràn đầy quỷ dị, không khỏi hơi nhíu mi, dù cho nàng tránh được công kích của Vọng Nguyệt đến được đình viện này, nàng lại nên như thế nào đi qua một mảnh cây khô quỷ dị tới trúc lâu trung gian gặp Bách Lý Vân Tựu?

Bách Lý Vân Tựu lãnh diện nam cổ quái này, đình viện hảo đoan đoan vì sao phải xây giữa hồ, vì sao phải xây phòng các giữa cây khô quỷ dị này, đình viện giữa hồ bị nước bao quanh, cây khô vây quanh, tựa như đón đỡ nguy hiểm, đón đỡ nguy hiểm thì thì khắc khắc cũng có thể đột kích, hắn đem bản thân đưa vào địa phương an toàn nhất.
Không chỉ có như vậy, còn có ám vệ ẩn vào trong bóng tối của phủ đệ này, Bách Lý Vân Tựu. . . Đến tột cùng là ai?
“Bạch gia chủ.” Giữa lúc Bạch Lưu Ly quay cây khô trước mắt hết đường xoay xở, Thính Phong từ trong trúc lâu bị cây khô vây quanh hướng nàng đi tới, hướng nàng hơi cúi đầu xong hướng nàng làm một động tác thỉnh đi vào trong, “Mời theo Thính Phong, nơi này không thể xông loạn, còn thỉnh Bạch gia chủ theo bước chân của Thính Phong.”
Bạch Lưu Ly nhìn cây khô bên người Thính Phong ngoan vẫn không nhúc nhích, tâm trạng không khỏi có chút cảm thán đều là người bên cạnh hầu hạ Bách Lý Vân Tựu, Thính Phong cũng cùng tính cách cùng thái độ của Vọng Nguyệt có khác biệt như trời với đất, mặc dù như thế, nàng không có quên lo lắng trong mắt Thính Phong, tình huống của Bách Lý Vân Tựu quả nhiên không ổn.
Mà khi Vọng Nguyệt chạy tới nguyệt của Quỷ Lệ các, Bạch Lưu Ly đã vào trúc lâu, Thính Phong ở nguyệt ngăn cản nàng, mà giờ khắc này mà giờ khắc này nét mặt của Thính Phong lại tìm không được chút vết tích lo lắng khẩn trương nào.
” Thính Phong ngươi để nữ nhân kia tiến vào?” Vọng Nguyệt đi tới trước mặt Thính Phong câu nói đầu tiên là lạnh giọng chất vấn, mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai mắt của Thính Phong, hình như Thính Phong nếu là đáp sai một chữ nàng sẽ dùng phương
thức đối đãi Mục Chiểu rút kiếm đâm về phía hắn.
” Được rồi Vọng Nguyệt, ngươi bình tĩnh một chút.” Không giống với băng lãnh của Vọng Nguyệt, Thính Phong ánh dương quang hiền hoà đến không chỉ một một chút, chỉ thấy hắn không úy kỵ túc sát của Vọng Nguyệt, ngược lại thì hơi lộ ra bất đắc dĩ, “Đây là mệnh lệnh của gia.”
“Mệnh lệnh của gia? Gia tỉnh?”
Thính Phong không nói, Vọng Nguyệt mặt không thay đổi nhìn về phía trúc lâu một mắt, lặng lẽ, xoay người ly khai.
Trước một mắt, Bạch Lưu Ly giơ tay lên đỡ cánh cửa, thoáng sử lực, cửa phòng khép hờ liền nhẹ nhàng mở ra.

“Vương gia?” Bạch Lưu Ly đẩy cửa phòng ra thì khẽ gọi Bách Lý Vân Tựu một tiếng, nhiên chỉnh đang lúc phòng các im ắng, không có bất kỳ người nào đáp lại nàng, chỉ nghe thanh âm của nàng trong phòng nhẹ nhàng vọng lại.
Ngày mùa thu sau giờ ngọ nhật quang không tính là cường liệt, vẫn như cũ có thể đem chiếu rọi phòng, trong nhật quang rộng thoáng, Bạch Lưu Ly thấy rõ bài biện trong phòng.
Nếu nói là Thính Phong cung kính đem nàng lĩnh đến trước trúc lâu tới trước mặt nàng tâm giác có vi kinh, khi nhìn đến tiền thính này thì nàng đó là thật thật giật mình, chỉ vì trong tiền thính lớn như vậy chỉ có một dạng bài biện, đó chính là bình phong, vô số bình phong tượng điêu khắc gỗ từng mãnh từng

mãnh tương liên, toàn bộ thính như mê cung một dạng, dưới đáy càng dùng đinh thép đem chúng nó toàn bộ toàn bộ cố định trên mặt đất, theo sát những bình phong này không được năm tấc khoảng cách ngay phía trên, không phải là phòng lương, đồng dạng cũng là thiết hoa mộc phiến xếp thành bầu trời, nếu là nhìn kỹ, có thêt thấy một tấc lớn nhỏ vòng tròn rậm rạp bố trên đó, tựa như giấu giếm cơ quan, chỉ cần có người bước vào bình phong tạo thành tạo thành mê cung bên trong này, mặt trên sẽ có các mũi tên nhọn người xâm nhập bắn chết, hơn nữa bình phong cùng thiên đính cách nhau rất gần, dù cho tiến nhập mê cung này muốn từ trên thoát đi cũng vô pháp.
(Luna: Sợ quá, Mạc Thập Tứ miêu ta ta quả thực bất lực, mọi người thông cảm thông cảm)
Ngay khi Bạch Lưu Ly khiếp sợ các bài trí của phòng các này, cửa phòng sau lưng nàng phanh khép lại, chỉ nghe thanh âm của thép tấm rất nặng ào ào đắp vang lên, ba cửa sổ mặt trên tường đều bị thép tấm rất nặng phong bế, chỉnh gian phòng trong nháy mắt lâm vào trong bóng tối, chỉ còn lại một mặt tường đối diện nàng cửa thông hướng trong phòng mở ra, lộ ra nhật quang bạch lượng, rõ ràng đó chính là lối ra duy nhất, chỉ có bình phong tạo thành tiểu mê cung trước mặt đến cửa phòng đối diện, nàng mới có thể ly khai cái không gian hộp thiết này.
Nga ——? Bạch Lưu Ly hơi hí mắt, chỉ có thể vào bất năng lui, đây là đang buộc nàng sấm trận sao? Bách Lý Vân Tựu, thực sự là hảo, dĩ nhiên nghĩ ra loại phương pháp này đùa nàng, là không muốn mệnh, hay là tưởng nàng đến Vân vương phủ có mục đích riêng mới muốn nàng có đến mà không có về?
Bất quá đáng tiếc, mặc kệ hắn là muốn nàng chất hay là là muốn làm khó hay là bất tại hồ tình huống của bản thân hắn, mê cung nho nhỏ này không làm khó được nàng, mặc kệ trên nó có sơn hay là phía dưới hỏa hải, nàng cũng có thể xông qua.
Làm một sát thủ chưa hề thất bại qua, chuyện như vậy dù cho không phải là một bữa ăn sáng, cũng tuyệt không phải việc khó, chỉ có thân thủ cũng đủ tốc độ cũng đủ đầu óc cũng đủ, cũng bất quá là việc dễ dàng, chỉ bất quá nàng bây giờ là đã ngoài điều kiện tam thiếu nhị, đã không thể nào là chuyện dễ dàng, cũng chỉ có thể là vấn đề thời gian.
Bách Lý Vân Tựu, đợi nàng đi tới đối diện, nàng muốn nhìn trong lồng ngực của hắn chứa chính là tâm tư thế nào, có thể đem tính toán nàng, rất tốt, thực sự là thật tốt ——
Khi Bạch Lưu Ly đi vào mê trận của bình phong liên kết nhau, một ngọn nến ở trên tường đối diện thủ sẵn trên giá cắm nến bỗng nhiên sáng lên, trên đỉnh mỗi một lỗ tròn nhỏ chính theo nàng đi bước một đi vào trong mà chậm rãi mở, trên mặt đất cũng có hình tròn ám cách đang từ từ dời, như nàng suy nghĩ, trên có mũi tên nhọn, chỉ là nàng đã quên một thứ, dưới có đao nhọn.
Mũi tên nhọn cùng đao nhọn giấu ở trong ám cách theo nàng đi vào trong một bước liền hướng liền hướng xông ra một chút, thời gian ngọn nến tựa như sáng lên, nếu ngọn nến cháy hết là lúc nàng vẫn chưa thể đến cửa phòng đối diện, như vậy nàng cũng chỉ có thể bị mũi tên nhọn cùng đao nhọn trong mê cung nho nhỏ này đâm mà chết.
Nàng biết đó cũng không phải vì nàng chuẩn bị, mà là vì mỗi một người đi tới trúc lâu này mà chuẩn bị, có lẽ nói là vì người xông vào nơi này mà chuẩn bị, giống như cây khô bên ngoài, đều là vì bảo vệ chủ nhân của trúc lâu này mà tồn tại.
Càng đi vào trong, trong lòng Bạch Lưu Ly đối với thân phận của Bách Lý Vân Tựu phỏng đoán càng sâu, hắn là đề phòng sát thủ đột như kỳ lai, hắn bất quá một người cũng không có ích vô lợi đối với bất luận kẻ nào, lại sẽ có người nào muốn tính mạng của hắn, đến nỗi cho hắn bảo vệ mình như vậy?
Khi Bạch Lưu Ly đi tới cửa phòng đối diện, ngọn nến trên tường vừa lúc tắt, cùng lúc đó, mũi tên nhọn trên đỉnh cùng đao nhọn trên đất nhất tề tuôn ra, rậm rạp đinh trên mặt đất, hoàn toàn không có một tấc yên ổn, nếu là người ở trong đó, tất sẽ trở thành bia ngắm.

Bạch Lưu Ly mắt lạnh nhìn thông đạo sau lưng một mắt, hơi câu thần, nhấc chân đi vào buồng trong, nàng nhấc chân đi vào trong nhà đi vào trong nhà trong nháy mắt, toàn bộ tiền thính lại khôi phục sáng sủa, mũi tên nhọn cùng đao nhọn hoàn toàn không có, tựa như mới vừa rồi nơi này cái gì cũng không có xảy ra, nếu không có ngọn nến trên đài nến vẫn còn có khói.
Địa phương thông hướng cửa phòng quả nhiên là buồng trong, là ngọa thất của Bách Lý Vân Tựu, chỉ là ngọa thất này như là một cái hộp chạm rỗng, ngay chính giữa khắp cả trúc lâu, tứ diện có cửa sổ tứ diện có cửa, ngoài cửa sổ đều là bình phong thiết hoa mộc liên tiếp tiểu mê cung, mỗi một cái cửa đều có thể thông hướng bên ngoài, nhật quang bạch lượng đi qua tầng tầng bình phong đến căn buồng trong này đã có chút tối, có thể để tia sáng toàn bộ trong phòng thoạt nhìn có vẻ có chút hôn ám.
Chỉ thấy tứ diện treo màn che mặc lục sắc rất nặng trên tường, tuy là ngọa thấtở vào trong tầng tầng bình phong rồi lại hoàn toàn khác biệt bài biện của “Tiền thính”, ngược lại cùng cư thất của nam tử tầm thường không giống, giản đơn chuyên gia, duy nhất có khác biệt chính là tất cả khí cụ dụng cụ trong phòng này đều là trúc chế, ỷ nam diện trưng bày tiểu kỷ phía trên mặt còn có một chậu văn trúc thanh lục, nhìn ra được chủ nhân gian nhà đối với trúc tử thiên vị.
Mà người Bạch Lưu Ly muốn thưởng cho mấy cái bạt tai nhất lúc này nằm ở trúc tháp trưng bày phía tây, hai mắt nhắm nghiền, má phải tái nhợt, máu trên mặt trái đã được lau sạch, nhiên dấu vết vốn là hạt sắc lúc này tinh sắc, tựa hồ hắn vẫn chưa tỉnh lại, đem lời cửa Bạch Lưu Ly ngăn ở trong cổ họng.
Hắn không có tỉnh? Vậy mới vừa rồi cơ quan bên ngoài là ai thao tác? Vọng Nguyệt, hay là Thính Phong? Hay là bất kỳ một người nào muốn tiến đến đây thì cơ quan sẽ tự động mở?
“Bách Lý Vân Tựu.” Bạch Lưu Ly lạnh như băng kêu Bách Lý Vân Tựu đang nhắm mắt một tiếng, rương gỗ nhỏ khoác trên vai tới gần trúc tháp.
Lúc này Bạch Lưu Ly tâm tình như trước không tốt, mặt kệ là ai vừa trong tử vong gặp thoáng qua tâm tình cũng sẽ không hảo, huống chi nàng đi tới Vân vương phủ này chỉ là vì xem hắn đã chết chưa, nếu là không chết, nàng liền thay hắn nhìn tình huống của hắn, một thời kỳ nào đó trở về sau hắn tự mình đa tình tự cho nàng là người không đến nơi đến chốn.
Bách Lý Vân Tựu tựa hồ lâm vào ngủ mê man, cũng không biết Bạch Lưu Ly đến, càng không thể nào nghe được nàng gọi hắn.
Bạch Lưu Ly sắc mặt bất thiện đem rương gỗ nhỏ gác qua đầu giường, ngồi xuống ở mép giường, đưa tay phải ra đặt lên mạch đập của Bách Lý Vân Tựu.
Thôi, trước mở mắt hắn ra xem trước những thứ khác nói sau, bằng không không có ý nghĩa gì cả.
Bạch Lưu Ly Bạch Lưu Ly bắt tới mạch tượng của Bách Lý Vân Tựu thì, tay nàng bỗng dưng khẽ run lên, tiện đà giơ tay trái lên, chậm rãi của Bách Lý Vân Tựu.
Này —— sao như vậy?
Nhiên. Đầu ngón tay của nàng còn chưa đụng tới mặt của Bách Lý Vân Tựu, một bàn tay to thô ráp hữu lực bỗng nhiên cầm cổ tay tay trái nàng!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện