(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ phụ không may ở mạt thế (12)


trước sau

"A Nghị, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi."

Đường Quả thoát khỏi tay tên đàn ông cao to. Gã ta nhìn thấy Nghiêm Nghị cũng không dám bắt cô lại. Thấy cô chạy đi, gã có hơi tiếc nuối.

Nghiêm Nghị mặt không cảm xúc nhìn người phụ nữ đáng thương khóc rưng rưng chạy về phía gã.

Trước nay sao gã lại không biết vị hôn thê của mình biết diễn như thế nhỉ.

Gã yêu cô nhường ấy, cô lại bỏ gã ở biệt thự mà đi.

Người phụ nữ nhào vào trong ngực, Nghiêm Nghị không lộ ra một chút biểu tình nào, trong lòng chỉ có lạnh nhạt.

Gã đã sớm quên đi tình cảm với cô, chỉ còn hận.

"A Nghị, anh không sao chứ?"

Nghe được lời quan tâm của người phụ nữ, Nghiêm Nghị cười nhạo một tiếng, đẩy cô ra, giọng nói quái đản, "Làm sao? Nghĩ tôi chết rồi?"

"Không ngờ gặp được ở đây đúng không?"

Thất vọng, sợ hãi hay là thấy may mắn?

"Anh đi đâu vậy, em tìm anh đã lâu rồi. Ngày ấy em rời biệt thự giúp anh lấy thuốc, lúc về đã không thấy anh đâu." Đôi mắt người phụ nữ đẫm nước mắt, gương mặt nhỏ tái đi, "Em còn tưởng..."

"Tưởng tôi chết rồi?"

Nghiêm Nghị nở một nụ cười lạnh băng. Biết diễn thật, lấy thuốc? Cái cớ vụng về như thế này mà cũng nghĩ ra. Zombie lúc đó vây quanh biệt thự, cô dám ra ngoài lấy thuốc?

Một con chuột thôi còn bị dọa đến tái xanh mặt mày, cô có gan ra ngoài lấy thuốc?

"A Nghị, anh sao thế? Em thật sự muốn anh còn sống, vì thế mà em mới kiên trì tìm đến chỗ này. Em nghe người ta nói có một dị năng giả rất mạnh tên Nghiêm Nghị nên mới tới đây."

Nghiêm Nghị liếc cô, châm chọc, "Nếu cô nghe thấy một Nghiêm Nghị không thức tỉnh dị năng, cả ngày bị người ức hiếp, cô có còn đến không?"

Người phụ nữ ngây ra một chút rồi đáp lại ngay, "Đương nhiên em vẫn đến."

Mặc dù cô rất

chân thành, nhưng Nghiêm Nghị vẫn không tin cô.

Gã quét mắt nhìn đám người đang như hổ đói xung quanh, híp mắt lại. Vốn định để cô lại chỗ này, nhưng cô quá biết diễn. Chỉ cần cô lả lơi đi lừa gạt kẻ khác, vẫn có thể sống tốt ở mạt thế.

Cô đã vứt bỏ gã, làm sao cho cô sống tốt được chứ.

"Đi theo tôi."

Nghiêm Nghị lạnh nhạt xoay người, đã không còn vẻ nhu tình như trước nữa. Người phụ nữ như nhận ra gì đó, đáy mắt hoảng loạn.

"Ta có thể nghĩ ra cái kết của hắn rồi đấy." Mặt ngoài thấp thỏm bất an đến đáng thương, bước từng bước theo Nghiêm Nghị, mặt trong Đường Quả trao đổi với hệ thống, "Thằng chó này, ta đã giải thích mấy lần rồi."

[Ký chủ, xem ra không cần đâu. Hắn ta sẽ không tin.]

"Ta nghĩ là cần. Phải cho hắn ta khắc sâu ấn tượng, muốn hắn cả đời nhớ lại hôm nay ta đã giải thích với hắn thế nào. Đến ngày nào đấy, hắn hiểu rõ ra, sẽ cực kì đau khổ."

Hệ thống run lên. Ký chủ vẫn là ký chủ, cực kì tàn nhẫn.

Nghiêm Nghị đưa Đường Quả tới biệt thự của mình, bên trong toàn là thành viên của tiểu đội Dương Quang.

Thấy Nghiêm Nghị đưa một người phụ nữ xinh đẹp trở về,, ai cũng cười trộm. Nhưng có người lại ác ý nhìn chằm chằm Đường Quả.

"Sếp, sao anh tự dưng tốt bụng thế? Tìm thấy thứ đồ chơi này ở đâu vậy?" Thiệu Thanh, tức tên của người kia, "Sếp à, chẳng lẽ anh muốn có phụ nữ nên đưa cô ta đến? Vậy Niệm Niệm làm sao giờ, cô ấy rất thích anh đấy."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện