(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ diễn viên tai tiếng (14)


trước sau

Cô ta là quỷ mới sinh, căn bản là không có năng lực gì. Lương Triều lại là một người đàn ông huyết khí phương cương, cũng có dương khí thịnh, cô ta không tiếp cận được.

Nhưng... lúc Lương Triều nghe điện thoại, cảm xúc không ổn định, cô ta biết cơ hội của mình đã đến. Cô ta xông ra nhiễu loạn Lương Triều, dụ dỗ anh ra khỏi cửa.

Cô ta bị đâm chết, cô ta muốn kẻ thù của mình cũng bị đâm chết.

Nhưng cô ta không thành công, và cũng may là đã không thành công.

Lương Triều nghe được một con quỷ nói xin lỗi mình, trong lòng cũng thực sự phức tạp, anh suýt nữa đã đi đời nhà ma rồi đấy.

Nếu không phải Đường Quả đến kịp, à đúng rồi, Đường Quả. Mắt anh sáng lên nhìn Đường Quả, "Cô là truyền nhân của Mao Sơn à?"

Đường Quả: ?

"Không phải."

Ngay lúc này, điện thoại cô vang lên, là Kiều Nghiệt, "Khi nào dọn về?"

"Hở? Anh muốn đi đón tôi à?"

Đầu dây bên kia trầm mặc trong chốc lát, "Không."

Đường Quả cười lạnh một tiếng, cúp máy cái rụp.

Kiều Nghiệt nghe tiếng tút tút, trong mắt thêm vài phần u ám. Cô ấy thay đổi rồi. Mặc kệ, chỉ cần cô vẫn cố chấp chuyện đó, hắn sẽ che chở cho cô.

"Mọi chuyện đã rõ ràng, tôi đi đây."

"Ừm, cảm ơn cô, Đường Quả." Lương Triều cẩn thận, "Nếu hôm nay không có cô, có lẽ tôi đã chết thật."

"Tôi đi thương lượng với cậu tôi một chút, cùng lắm thì tôi về nhà nhờ bố tôi đầu tư bộ phim này. Dù sao tôi cũng không thể hợp tác với Bạch Văn Văn."

Anh rất hài lòng với nữ phụ Đường Quả. Hiện giờ cô còn là ân nhân cứu mạng của anh nữa. Đang lúc nước sôi lửa bỏng, anh nhất định phải giữ lại vai này cho cô.

Đường Quả phát hiện ánh mắt Lương Triều nhìn mình vô cùng thành kính, hình như đang coi cô là một đạo sĩ?

Cô mở cửa đi ra ngoài, đột nhiên nữ quỷ bay đến trước mặt cô, sợ hãi hỏi, "Tôi... Tôi có thể đi theo cô không?"

Lương Triều thở phào nhẹ nhõm. May quá, nữ quỷ không định ám

anh.

"Cô lợi hại như thế, nhất định có thể giúp tôi tìm thấy hung thủ, đúng không?"

Đường Quả cười xùy một tiếng, "Sao tôi phải giúp cô?"

Nữ quỷ mờ mịt một chút, "Vậy sao cô lại giúp anh ta, không phải vì tốt bụng à?"

"Anh ấy chung đoàn làm phim với tôi, diễn vai nam chính. Ít ra thì tôi có quen biết với anh ấy."

Nữ quỷ có chút khổ sở, "Vậy tôi đi theo cô, không cần cô giúp, được không?"

Đường Quả vừa định từ chối, không biết lại nhớ tới cái gì, khóe môi cong lên, "Cô có thể đi theo tôi, nếu được thì tôi cũng sẽ giúp cô tìm ra hung thủ, nhưng..." Cô nheo mắt lại, "Cô phải nghe lời tôi."

Nữ quỷ run bần bật, cảm thấy người phụ nữ trước mặt quá đáng sợ, nhưng... ngoại trừ đi theo người lợi hại thế này thì cô ta không biết mình phải làm gì, đồng ý ngay.

Đường Quả tìm một viên ngọc bội trong không gian hệ thống, cho nữ quỷ chui vào trong. Nữ quỷ vào trong ngọc bội rồi, thầm nghĩ, quả nhiên mình không chọn sai người, người phụ nữ này lợi hại hơn nhiều so với tên đàn ông ý chí không kiên định kia.

Ngày hôm sau, Lương Triều gọi điện cho Đường Quả, nói nhân vật nữ phụ của cô không bị Bạch Văn Văn cướp đi. Chần chờ một lúc, anh nói tiếp, "Bạch Văn Văn thành nữ chính."

Đường Quả kinh ngạc. Bạch Văn Văn này lợi hại thật. Không đảm đương nổi nữ phụ, trực tiếp nhảy lên làm nữ chính, đúng là vai chính có khác.

Cô không vội dọn về nhà Kiểu Nghiệt, chờ đến ngày khởi quay, cô đi theo đoàn làm phim luôn.

Cái xe ấy không đâm chết được Bạch Văn Văn, cô thật sự có chút hiếu kì đó.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện