Đã lâu lắm rồi Thư Minh Yên không mơ đến hồi còn nhỏ, tối nay trong lúc mơ màng, cô đã nhớ lại rất nhiều chuyện.
Năm cô 6 tuổi, cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không lâu sau, ông nội cũng bệnh rồi mất theo, trên đời này cô đã không còn người thân nữa.
Trước khi ông nội qua đời, ông đã giao cô lại cho ông bạn ở nhà họ Mộ.
Ông Mộ thu xếp tất cả hậu sự cho ông nội, rồi nói rằng muốn dẫn cô về nhà họ Mộ.
Thư Minh Yên không biết gia đình mới của mình sẽ thế nào, cô rất nhát gan, luôn trốn tránh, cứ ôm đùi ngồi dưới một cái bàn tròn, dù ai gọi cũng không chịu ra ngoài.
Sau đó, trong tầm mắt cô xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng.
Đôi giày sạch sẽ không dính chút bụi bẩn dừng lại cạnh bàn.
Thư Minh Yên thận trọng rụt người vào sâu bên trong.
Người kia ngồi xổm xuống, đôi đồng tử đen như mực nhìn thẳng về phía cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dáng vẻ của một cậu thiếu niên tầm 13, 14 tuổi, trắng trẻo tươm tất, khung xương khá gầy, khuôn mặt lạnh lùng điển trai.
Thư Minh Yên sợ tới mức mở to hai mắt, bàn tay vô thức nắm chặt góc áo.
“Em là Nông Nông?” Trong giọng nói lạnh nhạt lộ ra vài tia dịu dàng, cực kỳ dễ nghe.
Anh bỗng ngồi xuống sàn, ngang tầm với chiều cao lúc này của cô.
Quần áo gọn gàng sạch sẽ như vậy lại vô tình dính phải bụi bẩn trên sàn.
Đối phương không nhìn cô, anh chỉ ngồi dựa lưng vào tường, dường như hồi tưởng lại gì đó, rất lâu sau mới lên tiếng nói: “Năm ba tuổi, mẹ tôi đã không còn. Bố tôi bận rộn công việc, đi sớm về muộn, đôi khi phải đi công tác mấy tháng trời không thấy bóng người. Lúc mẹ tôi mất, ông ta thậm chí còn không về kịp để gặp mẹ lần cuối. Nhà họ Mộ à, thật ra cũng lạnh lẽo không có hơi ấm gì cả, giống như một cô nhi viện nguy nga tráng lệ thôi.”
Vừa dứt lời, Thư Minh Yên nghe được tiếng quát lớn của ông Mộ: “Mộ Du Trầm, bố kêu con tới dỗ con bé, con lại đi nói bậy bạ gì vậy hả?”
“Cô nhi viện cũng tốt, đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, không ai giống ai nhỉ?” Mộ Du Trầm nhìn về phía Thư Minh Yên: “Và chúng ta chính là người thân của nhau.”
Anh vươn tay tới, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Nếu em đã vào gia đình này, thì về sau tôi sẽ bảo vệ em.”
Tay anh trắng trẻo, khớp xương tay rõ ràng, thon dài tuyệt đẹp.
Thư Minh Yên nhìn chằm chằm một hồi, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên tay anh.
Lòng bàn tay của cậu thiếu niên ấm áp, khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm.
Đến khi lên xe của nhà họ Mộ, cô vẫn luôn được Mộ Du Trầm ôm trong lòng, yên lặng ngoan ngoãn.
Khoé mắt ông Mộ liếc nhìn một cái, vươn tay: “Nông Nông, ông nội ôm con được không?”
Thư Minh Yên vẫn nắm chặt cổ áo Mộ Du Trầm không buông.
Ông Mộ liếc mắt nhìn thằng con trai yêu nghiệt của mình, cười đùa: “Không ngờ, tiểu tử nhà ngươi cũng rất có duyên với con nít nhỉ.”
Mộ Du Trầm dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ: “Vậy chẳng phải nên cảm ơn bố vì đã giao hết con nít trong nhà cho con quản sao?”
“Sao lại nói thế.” Ông Mộ ngồi thẳng người: “Ta bận rộn công việc như vậy chẳng phải là để nuôi đại gia đình này à? Anh hai con thì không bớt lo được, nhưng tiểu Dữu, chú nhỏ như con chăm sóc cháu gái là chuyện nên làm, bây giờ thêm một tiểu Minh Yên nữa thôi. Hơn nữa, ta có giao hết cho con đâu, chị con cũng chăm sóc không ít mà.”
Sau khi Thư Minh Yên vào nhà họ Mộ rồi, mới từ từ biết được tình hình trong nhà.
Ông Mộ có ba đứa con trai và một cô con gái.
Bác cả có cậu con trai tên là Mộ Tri Diễn, là cháu đích tôn của ông Mộ, cùng bố mẹ sống riêng bên ngoài, cuối tuần mới về nhà cũ ăn một bữa cơm.
Bác hai sau khi ly hôn thì đã cưới người khác, có gia đình mới nên cũng chuyển ra ngoài sống, để cô con gái tên Mộ Dữu, là đứa con với vợ trước cho ông Mộ nuôi dưỡng.
Mộ Du Vãn và Mộ Du Trầm là thai đôi long phượng với người vợ sau của ông Mộ sau nhiều năm sống cô đơn.
Năm Mộ Du Trầm 3 tuổi thì mẹ mất vì bệnh, chỉ còn hai chị em sống nương tựa vào nhau, nên họ đã theo ông Mộ về ở nhà cũ.
Khi ông Mộ đi công tác, nhà cũ ngoại trừ người giúp việc thì chỉ có ba đứa nhóc Mộ Du Trầm, Mộ Du Vãn và Mộ Dữu.
Cho nên Mộ Du Trầm mới nói rằng, nhà họ Mộ chẳng khác gì cô nhi viện.
Sau ngày hôm đó, đội ngũ của họ lại có thêm Thư Minh Yên gia nhập.
Khi vừa vào nhà họ Mộ, Thư Minh Yên rất ỷ lại vào Mộ Du Trầm, là cái đuôi nhỏ luôn đi theo anh.
Sau khi Mộ Du Trầm chuyển vào ký túc xá trường, lâu lâu mới về một lần thì hai người cũng ít nói chuyện hơn.
Bảy năm trước, vì một sai lầm mà cô đã bị Mộ Du Trầm nghiêm khắc răn dạy.
Từ trước đến giờ Thư Minh Yên chưa từng bị anh nổi nóng như vậy nên có chút tủi thân, một số ưu phiền nghẹn trong lòng, cô bắt đầu nửa muốn nửa không trốn tránh anh.
Lớn thêm một chút, ông Mộ lại có dự định sau này sẽ gả cô cho Mộ Tri Diễn.
Tương lai cô sẽ trở thành cháu dâu của Mộ Du Trầm, giữa hai người lại càng không có gì để nói, dần dần trở nên xa lạ.
-
Hôm sau tỉnh dậy, Thư Minh Yên nhìn lại cuộc trò chuyện tối qua của mình và Mộ Du Trầm, phiền muộn vỗ trán.
Ngày giỗ của bố mẹ cô là vào thứ ba, vốn dĩ cô định chiều thứ hai sẽ xin phép với đạo diễn, cuối cùng tối hôm qua lại bị Mộ Du Trầm dọa sợ, gửi luôn địa chỉ của đoàn phim cho anh.
Vậy cô phải nghỉ phép thêm ngày chủ nhật sao?
Nhưng điểm mấu chốt là, Mộ Du Trầm vẫn chưa nói sẽ tới đón cô vào buổi sáng hay buổi chiều.
Cô cũng không biết nên nói thời gian nghỉ phép thế nào với đạo diễn.
Đạo diễn Quách cái gì cũng tốt, chỉ là không thích nhân viên xin nghỉ phép.
Cô phải mở miệng thế nào đây?
Vì chuyện này mà Thư Minh Yên đã rối rắm suốt mấy ngày nay.
Mãi đến chủ nhật, cô thật sự không còn cách nào khác, sau khi hoàn thành xong một cảnh quay, cô mặt dày mày dạn đến tìm đạo diễn xin nghỉ phép.
Đạo diễn Quách nghe nói là ngày giỗ của bố mẹ cô thì lập tức đồng ý, còn an ủi cô vài câu.
Thư Minh Yên thụ sủng nhược kinh, liên tục nói cảm ơn đạo diễn Quách.
Đạo diễn Quách vội vàng dặn dò diễn viên một số điều lưu ý cho cảnh quay tiếp theo rồi nhanh chóng rời đi, Thư Minh Yên vẫn sững sờ đứng ngây tại chỗ.
Mộng Vi đi tới kéo cánh tay cô: “Bất ngờ lắm đúng không? Cũng đành chịu thôi, cho dù đoàn phim của chúng ta là đối thủ của Diệu Khởi Ảnh Nghiệp, nhưng đạo diễn Quách cũng không dám đắc tội với Mộ Du Trầm.”
Sau bữa tiệc hôm đó, chuyện về mối quan hệ của Thư Minh Yên và Mộ Du Trầm đã không còn là bí mật trong giới giải trí.
Mộng Vi rất ngượng ngùng: “Rõ ràng em và Mộ Du Trầm có mối quan hệ thân thiết như thế, vậy mà mấy hôm trước, chị còn bàn luận đủ loại tin tức về Mộ Du Trầm với em, đúng là múa rìu qua mắt thợ mà.”
Thư Minh Yên khá áy náy: “Xin lỗi chị Vi, em không cố ý giấu chị đâu.”
“Chị biết mà, chắc chắn là vì em khiêm tốn thôi.” Mộng Vi nói: “Chẳng qua nếu đã như vậy, em cũng đừng nghĩ nhiều, trong khoảng thời gian làm việc cùng nhau, mọi người đều thấy được năng lực của em, sẽ không vì mối quan hệ này mà có cái nhìn đặc biệt về em. Đạo diễn Quách cũng thật sự tán thưởng em.”
Đang trò chuyện thì đạo diễn Quách gọi Thư Minh Yên sang.
Thư Minh Yên và Mộng Vi chạy tới chỗ quay, đạo diễn Quách hỏi: “Có phải tiểu Thư biết viết thư pháp đúng không, mấy hôm trước tôi từng thấy cô viết qua, cô biết viết kiểu chữ triện không?”
Trước đó đã mời một thầy thư pháp để viết chữ lên thẻ tre, vì lát nữa sẽ có cảnh dùng, nhưng vừa rồi đạo cụ không may bị dính mực nên đành phải viết lại.
Nhưng điều phiền toái là, thầy thư pháp bây giờ không có ở đoàn phim.
Thư Minh Yên cầm thẻ tre nhìn một lát: “Kiểu chữ này tôi không luyện nhiều, cứ thử xem sao.”
Đạo diễn vội tìm người trải thẻ tre mới cho cô, rồi lại tìm người chuẩn bị mực và bút.
Thư Minh Yên ngồi trên đệm cối, đối chiếu chữ viết trên thẻ tre kia để viết thử vài chữ.
Mặc dù cố gắng bắt chước theo nhưng chữ cô viết không thể so được với thầy thư pháp, vẫn không thanh tú bằng.
Thư Minh Yên hỏi đạo diễn Quách: “Như vậy được không?”
“Được đó!” Khoé môi đạo diễn Quách cong lên: “Không ngờ cô thật sự biết viết, đúng là nhặt được bảo bối mà, sớm biết vậy thì tôi mời thầy thư pháp làm gì chứ. Nào nào nào, cô viết tiếp đi.”
-
Sau khi xe Mộ Du Trầm đến đoàn phim, có vài nhân viên nhận ra anh nên bèn dẫn anh đi tìm đạo diễn Quách.
Ngay cổng phim trường, Mộ Du Trầm đã nhìn thấy trước bàn đọc sách xa xa bên trong, rất nhiều người vây quanh Thư Minh Yên, có vẻ như đang viết gì đó.
Anh cũng không tới quấy rầy, lẳng lặng đứng chờ một bên.
Hồi còn nhỏ, cứ vào dịp nghỉ lễ, ông Mộ sẽ mời giáo viên cầm kỳ thi hoạ tới dạy cho Mộ Dữu và Thư Minh Yên, để phát triển đam mê sở thích của hai người.
Mộ Dữu thì không có kiên nhẫn, chỉ có vẽ tranh mới níu kéo được cô. Nếu bạn có đọc truyện này ở trang copy xong cũng nhớ qua trang gốc Luvevaland.co ủng hộ mình có thêm view để có động lực ra chương nhanh hơn nhé.
Còn Thư Minh Yên vô cùng chịu khó, thư pháp, sử sách, cờ vây, đàn dương cầm, mỗi cái cô đều học rất nghiêm túc, dường như không có thời gian vui chơi.
Tuổi thơ của cô, chính là vượt qua đủ loại chương trình học và rèn luyện khác nhau.
Cho tới bây giờ, vẫn không ai ép cô phải hoàn hảo về mọi mặt, nhưng chính bản thân cô luôn chăm chỉ, trên người có sự mạnh mẽ khó nói nên lời.
Ông Mộ rất tự hào, luôn khen cô là tiểu tài nữ, danh hiệu này quả thật rất xứng với cô.
Đạo diễn Quách cầm thẻ tre Thư Minh