Lúc 7h30 sáng, Trình Huân gọi điện cho cô nói rằng Lưu Nhất Bảo muốn ăn bánh bao ở cửa hàng lâu đời trên đường Bắc Hà và bảo cô đến mua.
Đường Bắc Hà cách nơi cô ở khoảng nửa giờ đi xe.
Cô vội vàng rửa mặt thay quần áo, vội vàng đi ra ngoài.
Ngồi ở xe bus, cô nhàm chán lướt trang mạng xã hội, không biết tin tức ở đâu đăng lên thông tin về bữa tiệc hôm qua Phong Tiêu tham dự.
Mọi người đồn đoán về bạn gái mới của Tống Hiểu Minh chính là bạn gái cũ của Phong Tiêu.
Vân Ngữ Tịch nhớ lại bộ dạng say rượu của Phong Tiêu đêm qua, thật sự là bị kích thích đến say khướt.
Đàn ông đôi khi rất khó hiểu, mặc dù rất quan tâm nhưng lại tỏ ra giả vờ như không quan tâm.
Lần trước cô còn nói cô sẽ đi giải thích với Diệp Ngọc Dao rằng cô hoàn toàn không liên quan gì đến anh, lúc đó anh ấy không vui, vậy mà giờ hối hận rồi sao.
Phong Tiêu nếu mà biết chuyện, Vân Ngữ Tịch vì những tin tức trên mạng mà gạt bỏ những cảm xúc khó hiểu của cô dành cho anh, Phong Tiêu chắc chắn đánh chết kẻ viết bài.
Lưu Nhất Bảo có một buổi chụp hình quảng cáo buổi sáng, đối tác chụp ảnh cũng là một tiểu hoa đán Nhã Trân.
Cũng không hiểu công ty quảng cáo thuê ra sao, một người của Liên Hoa, một người của giải trí SY.
Vì buổi sáng Trình Huân bị Lưu Thiên Bảo làm tức giận chuyện này, vừa lúc nhìn thấy Vân Ngữ Tịch mang đồ ăn đi tới, hắn ta liền kiếm cớ mắng cô.
Mỗi lần tức giận anh ta đều tìm người khác trút giận.
Vừa vặn Vân Ngữ Tịch là lựa chọn tốt nhất, hắn ta đã nghe ngóng người này không có bối cảnh, không có chỗ dựa.
Mắng cho hả giận liền đuổi cô ra khỏi phòng chờ.
Vân Ngữ Tịch cái gì cũng không nói, quay người ra ngoài.
Nếu nói cô không ủy khuất, không tức giận là gạt người.
Vô duyên vô cớ bị mắng tất nhiên rất là khó chịu, cô buồn bực đứng bên ngoài nhìn đám fan đứng ở phía xa.
Phong Tiêu gửi cho cô một tin nhắn, cảm ơn cô đã chở anh về.
"Bức tranh trong nhà của anh ở đâu vậy?" - Cô hỏi lại.
Phong Tiêu vừa uống cafe, vừa cầm điện thoại nhìn vào tin nhắn, khóe môi cong lên: "Có người tặng."
Trương Mỹ Kỳ ôm một xấp tài liệu đứng phía sau, mới sáng sớm đã lo nói chuyện tình yêu, cô muốn chụp lại một bức ảnh đang đăng lên nhóm thư ký riêng để mọi người biết đại boss đang yêu ra sao?
"Thư ký Trương hình như lúc nào cũng thích cầm điện thoại." - Phong Tiêu dường như phát hiện ra liền nói.
"À… bây giờ là thời đại công nghệ thông tin."
Trương Mỹ Kỳ muốn mắng người, anh ta gài mắt phía sau lưng sao?
Bên này, Vân Ngữ Tịch không tin bức tranh kia là có người tặng.
Nhưng tại sao anh ấy lại có bức tranh của ông ngoại của cô.
Cô nghĩ mãi cũng không ra.
"Ai tặng cho anh?"
"Em hỏi chuyện này để làm gì?" - Phong Tiêu giả vờ không biết chuyện hỏi lại.
"Bức tranh này là của ông ngoại tôi họa, tôi muốn hỏi là ai tặng cho anh." - Vân Ngữ Tịch không giấu giếm.
Cô muốn xem xem ai là người đã sở hữu được bức tranh của ông ngoại của cô.
Bức ảnh đó cô đã giữ lại làm kỷ niệm, nhưng em trai cô là Hoàng Thiên Ân đã ngang ngược nhìn thấy bức ảnh, nói không thích và mang đi mất khi cô không có ở nhà.
"Là tranh của ông ngoại em?"
Phong Tiêu tỏ ra ngạc nhiên: "Lúc đó tôi chỉ cảm thấy tranh rất đẹp nên bạn của tôi đã tặng cho tôi.
Tôi còn tưởng đây là kiệt tác của một danh họa nổi tiếng nào đó."
Lời nói của anh khiến Vân Ngữ Tịch rất hài lòng.
Cô cảm thấy rất vui vẻ khi nghe như vậy, và mỉm cười rực rỡ.
"Người trong thôn cũng nói tranh của ông tôi rất đẹp và có hồn." - Vân Ngữ Tịch nói chuyện rất hứng thú, gõ chữ rất nhanh.
Nhiều lúc cảm thấy gõ chữ rất phiền nên liền gửi tin nhắn thoại.
Phòng thư ký nhận được cuộc gọi của đại boss, đang nghĩ có phải là truy vấn về vấn đề Trương Mỹ Kỳ vừa kể ra, nhưng cuối cùng anh chỉ nói mang cho anh một cái tai nghe.
Tố Uyên mang tai nghe vào trong, còn nghe thấy từ cảm ơn từ trong miệng đại boss.
Văn phòng lầu dưới, Trương Mỹ Kỳ cầm tư liệu trong tay, nhìn thấy trợ lý của Đinh Hải Phong mặc chiếc váy trễ nải hở bộ ngực đang nói gì đó với Đinh Hải Phong, thấy cô đi vào liền hất tóc quyến rũ, giọng đầy nũng nịu: "Giám đốc Đinh, tài liệu em để ở đây, hãy gọi cho em nếu anh cần bất cứ điều gì nhé."
Chờ người đi ra ngoài đóng cửa lại, Trương Mỹ Kỳ trong lòng chua xót, nhưng miệng vẫn cay độc: "Giám đốc Đinh, diễm phúc không cạn a."
"Khụ…"
Ham muốn sống của Đinh Hải Phong lập tức truyền đến, đứng dậy nắm tay cô: "Trong mắt anh, ngoại trừ em không có ai khác."
"Ha..
thà tin quỷ còn hơn tin lời nam nhân các người." - Trương Mỹ Kỳ bĩu môi.
Đinh Hải Phong ở NY nổi tiếng trêu hoa ghẹo nguyệt, nghĩ đến đây cô vô cùng khó chịu.
"Em không cần phải nghe lời người khác nói, nhưng những gì anh nói đều là sự thật." - Đinh Hải Phong chân thành nhìn cô, đã có một chút tiến triển, anh sợ cô hiểu nhầm quay lại lạnh lùng như trước kia.
Hắn muốn hét lên rằng mình bị oan, bởi vì hắn và trợ lý thật sự vô tội.
Từ lần đầu tiên gặp Trương Mỹ Kỳ anh đã thích cô, nhưng nếu không có sự cố đêm say đó, anh cũng không muốn lộ ra tình cảm này.
Vì cô quá ưu tú, gia thế anh cũng không thể so sánh được.
Đinh Hải Phong ôm lấy eo cô hỏi: "Buổi tối muốn ăn cái gì?"
"Ăn lẩu."
"Được, anh biết một chổ rất ngon, anh sẽ đặt bàn trước." - Đinh Hải Phong nhìn thấy văn phòng không có người, siết ôm cô vào trong lòng ngực, đôi môi tìm lấy bờ môi cong lên của cô.
Nếu không phải do mấy lời của Phong Tiêu, hắn cũng không kiên quyết theo đuổi cô.
Vậy mà Trương Mỹ Kỳ lại không hề từ chối lời tỏ tình của hắn, và còn nói sẽ thử tìm hiểu hắn một thời gian.
Vậy nên hai người thiết lập tình cảm và dần dần nóng lên.
Tan ca, Đinh Hải Phong lái xe đưa Trương Mỹ Kỳ đến nhà hàng lẩu Sầm Ký.
Hai người nói chuyện tình tứ trước khi vào phòng riêng đã đặt trước đó.
Đột nhiên hai người nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm đang nhìn về phía họ, Phong Tiêu vậy mà đang ở phòng cách vách cầm điện thoại bước ra.
"Phong tổng cũng đến đây ăn lẩu à." - Đinh Hải Phong chào hỏi.
"Ừm."
Trương Mỹ Kỳ lợi dụng cửa mở lén nhìn vào bên trong, không có người.
Phong Tiêu vốn không thích những nơi ồn ào, hôm nay lại đến đây, chắc chắn là phá lệ.
"Bên này."
Phong Tiêu vượt qua hai người họ, hướng về phía Vân Ngữ Tịch đi tới.
Đinh Hải Phong và Trương Mỹ Kỳ cũng vội xoay người lại nhìn theo, lập tức hiểu được lý do.
Vân Ngữ Tịch đi tới nhìn thấy hai người nam nữ đang đứng đó, cứ ngỡ Phong Tiêu cũng mời họ đến ăn lẩu nên mỉm cười gật đầu chào.
Phong Tiêu nói rằng anh còn giữ một quyển sổ