Nhận lệnh của đội trưởng binh sĩ bắt đầu rút lui đúng như cách họ được huấn luyện người phía trước rút lui người phía sau yểm hộ.
“Lui lại, lui lại.”
Hoàng Thông vừa ra lệnh cho binh sĩ vừa hướng nòng súng bắn về phía tên pháp sư đang tới gần.
Những viên đạn bằng đồng mạnh mẽ vốn có thể giúp bọn họ tiêu diệt địch nhân giờ đây bị chặn lại ngay trước lớp lá chắn của pháp sư.
Đạn chống bộ binh tuy không thể gây tổn thương cho một pháp sư tiêu chuẩn nhưng nó cũng có thể quấy rối bọn họ, cho đội của Hoàng Thông thời gian rút lui.
Phòng thủ của các pháp sư quả thật mạnh như xe tăn nhưng nó không giống xe tăng, mỗi khi đỡ đòn lớp phòng thủ này sẽ tiêu hao ma năng.
Thế nên cho dù là đạn chống bộ binh bình thường cũng có thể giết pháp sư nếu có đủ nhiều.
Đáng tiếc bọn họ không có nhiều đạn như vậy, các binh sĩ chỉ được phát mỗi người hai mươi viên đạn vì thế họ phải tiếp kiệm hết mức có thể, để những vũ khí chuyên dụng xử lý lũ này.
Vì thế các binh lính chỉ dám bắn một hai viên về phía tên pháp sư rồi quay đầu rút lui, hai mươi viên đạn là vũ khí duy nhất của bọn họ bắn một viên sẽ thiếu một viên họ không thể lãng phí trên người tên này.
Thấy kẻ địch bỏ chạy tên pháp sư cũng gấp rút đuổi theo, hắn đã được nghe về uy lực vũ khí của họ nên cực kỳ cảnh giác.
Ma pháp phòng thủ của hắn được đặt ở trạng thái gần như tối đa.
Như vậy hắn có thể duy trì phòng thủ ở cường độ cao mà không bị lãng phí ma năng, nếu trong trường hợp khẩn cấp hắn có thể tăng sức mạnh phòng ngự lên tối đa trong nháy mắt.
Một phương pháp vừa tiết kiệm, vừa an toàn.
Tuy nhiên tên pháp sư có vẻ hơi thất vọng.
Vũ khi của kẻ địch quả thật mạnh hơn rất nhiều so với cung tên, chúng cũng khiến hắn tiêu hao không ít ma lực cho ma pháp phòng thủ nhưng nếu chỉ có từng đấy thì không thể uy hiếp được một pháp sư như hắn.
Xem ra loại vũ khí có thể gi3t chết cả các pháp sư và hiệp sĩ cũng không phải kẻ nào cũng có.
Tên pháp sư tiếp tục đuổi theo tiểu đội của Hoàng Thông, liên tục dùng hỏa cầu bắn về phía các binh sĩ, trong khi vẫn duy trì một lá chắn đủ mạnh đề phòng vũ khí tiêu diệt pháp sư của kẻ địch tấn công.
“Yểm trợ, yểm trợ không được để hắn tới gần.”
Bị hỏa cầu tấn công liên tục khiến Hoàng Thông cũng bắt đầu hoảng, hắn ra lệnh cho những binh sĩ xung quanh phải duy trì hỏa lực về phía pháp sư quấy rối hắn.
Hỏa cầu được b ắn ra liên tục từ trong tay pháp sư nhưng vì các binh sĩ khá phân tán hơn nữa còn di chuyển nên hỏa cầu rất khó bắn trúng.
Rất nhiều hỏa cầu đã được b ắn ra nhưng trừ hai binh sĩ lúc đầu cho tới giờ vẫn chưa có thêm bất kỳ tổn thất nào.
Tiểu đội của Hoàng Thông vừa rút lui vừa bắn về phía sau quấy rối pháp sư đang truy đuổi họ.
Đôi lúc hỏa cầu còn sượt qua ngay trên đầu Hoàng Thông, hay nổ ngay bên cạnh binh lính khác, tuy không làm họ bị thương nhưng khuôn mặt họ đã đen xì, nhìn vô cùng chật vật.
Tên pháp sư cũng rất uất ức, vốn dĩ hắn được huấn luyện chiến đấu trong một trận chiến đối đầu khi hai quân đội dàn trận trước mặt nhau chém giết, lúc đó hắn không cần nhắm chuẩn gì nhiều mà chỉ cần ném ma pháp vào đội hình quân địch là được.
Thi thoảng hắn còn được đào tạo tấn công đơn mục tiêu nhưng đó chỉ là những cái bia đứng im hắn chưa bao giờ thực sự tấn công mục tiêu di động.
Giờ đây trong một trận chiến quẩn địch phân tán cùng di chuyển liên tục, hắn mới hiểu được tấn công mục tiêu di động khó đến mức nào, hỏa cầu của hắn liên tục bắn trượt khiến hắn rất khổ sở.
Ma năng thì liên tục hao phí trong khi không tạo thêm thương tổn cho quân địch.
Lúc tên pháp sư đang suy nghĩ thì sống lưng hắn run lên, một cảm giác nguy hiểm ập tới.
Theo bản năng tên pháp sư đẩy toàn bộ sức mạnh của ma pháp phòng thủ lên mức tối đa, hắn điên cuồng bơm ma năng vào ma pháp mà không thèm để ý lãng phí ma lực.
Thực tế cho thấy quyết định của pháp sư này rất chính xác, ngay khi ma pháp của hắn chạm tới mức tối đa nó bị phá vỡ bởi một lực va chạm cực mạnh khiến hắn thổ huyết lùi lại.
Tên pháp sư hoảng sợ nấp ngay vào con ngõ bên cạnh, lại một quyết định cực kỳ đúng đắn nữa bởi vì nơi hắn vừa đứng một loạt đạn đã bay tới.
Nếu chậm thêm một chút hắn chắc chắn đã bị loạt đạn đó đục đầy lỗ trên người.
Lần đầu tiên trong đời tên pháp sư cảm nhận mình ở gần cái chết như vậy.
Mồ hôi hắn thấm ướt bộ quần áo đang mặc.
— QUẢNG CÁO —
“Hắn thoát rồi.”
Hoàng Thông thấy hết toàn bộ quá trình, hắn tiếc đứt ruột khi không thể giết được kẻ địch.
“Có thể bắn xuyên qua bức tường được không?”
Hoàng Thông chỉ về phía con ngõ nơi tên pháp sư ẩn nấp hỏi