Triệu Tiểu Tiên cúi đầu nhìn nhìn Lục Nguyệt Hi đang đùa giỡn với chó con, lại nhìn nhìn Du Lý đang hờ hững nhìn sang nơi khác, suy nghĩ xem bản thân mình có phải là nên tìm một cái lý do gì đó, rồi rút lui trước hay không a?
"Cái kia, tôi đi trước, dạo ở gần đây."
Triệu Tiểu Tiên liền trực tiếp đưa Kha Kha cho nhân viên, nhưng mà thời điểm xoay người đi, Du Lý lại vô cùng xứng đáng với chức vụ, cũng đi ra ngoài theo sát ở phía sau nàng.
"A! Tôi và hai người cùng đi đi." Sau đó Lục Nguyệt Hi cũng đuổi theo.
Triệu Tiểu Tiên:...
Cái phương hướng phát triển hình như không được đúng lắm.
"Tôi..."
"Tôi đúng lúc cũng muốn đi dạo." Lục Nguyệt Hi với vẻ mặt đầy nhiệt tình cắt ngang lời nói của Triệu Tiểu Tiên, thậm chí còn kéo cánh tay của nàng. "Cùng nhau đi đi."
"Thú cưng của cô không phải rất nhanh sẽ xong sao?"
"Không có việc gì, để nó đợi một chút cũng được."
Triệu Tiểu Tiên:...
Chuyện mà cả đời này nàng không muốn làm nhất, sợ rằng chính là làm một cái bóng đèn. Đặc biệt là cái loại mà hai bên đều chưa xác định rõ ràng, cảm giác bị kẹp ở giữa thậm chí càng khó chịu hơn.
Thật vất vả chịu đựng cho đến khi đón Kha Kha đem về đến nhà, còn bị cái lỗ mũi thính như chó của Doãn thần thám nắm bắt nghi vấn.
"Trên người của cô, có mùi hương của người phụ nữ khác."
Triệu Tiểu Tiên: "..."
Thời điểm Doãn Tân nói ra những lời này, Triệu Tiểu Tiên đang uống sữa bò, một ngụm chưa kịp nuốt xuống liền trực tiếp từ trong lỗ mũi phun ra ngoài.
Doãn Tân:...
Tuy rằng ngoài miệng không nói lời hay, nhưng mà trước tiên Doãn Tân vẫn lấy một tờ khăn giấy đưa cho Triệu Tiểu Tiên. "Cô phản ứng mạnh như vậy, tôi sẽ hoài nghi cô có tật giật mình."
"Tôi làm gì mà phải lén lút a." Thật vất vả mới lau khô quần áo và trên mặt, Triệu Tiểu Tiên quả thật là vừa tức giận lại vừa buồn cười. "Tôi phát hiện gần đây cô càng ngày càng nghi thần nghi quỷ."
"Có sao?" Doãn Tân không cho là đúng nói: "Tôi cảm thấy đây là nghi ngờ một cách chính đáng hợp lý, trên người của cô, có mùi hương của người phụ nữ khác."
"Tôi dẫn Kha Kha đi tắm rửa, dọc đường đi đụng phải bao nhiêu người, dính chút mùi hương khác thì rất kỳ quái hay sao?"
Doãn Tân vuốt vuốt cằm. "Cái mùi hương này hình như tôi đã ngửi qua ở chỗ nào rồi, chắc là không phải đồ rẻ tiền, người bình thường không thể sử dụng."
Triệu Tiểu Tiên đặt ly sữa bò xuống, giơ tay lên. "Được thôi, xem ra không thể giấu được nữa rồi."
Doãn Tân:...???
"Thật ra ngày hôm nay tôi lén lút đi gặp tình nhân bí mật."
Doãn Tân:!
Nhìn thấy bộ dạng của bà chủ Doãn trong nháy mắt trừng thật to đôi mắt, Triệu Tiểu Tiên nhẫn nhịn hai giây liền không nhịn được nữa: "Cô có bị ngốc hay không, tôi nói vậy mà cô cũng tin là thật."
"...Cô lừa tôi?"
"Ai, người ta nói mang thai thì sẽ ngốc ba năm, tôi cảm thấy thật sự rất có đạo lý." Triệu Tiểu Tiên nhéo nhéo gương mặt của Doãn Tân. "Cảm giác bây giờ cô rất là ngây thơ, tôi nhớ trước kia cô rất là thông minh rất là cơ trí."
Doãn Tân:...
Thật ra cho dù Triệu Tiểu Tiên không nói, bản thân Doãn Tân cũng có thể cảm giác được, thân thể lười nhác, phản ứng cũng trì độn, có đôi khi người khác nói một câu, phải mất đến một hai phút sau, đại não mới hoàn toàn có thể nắm bắt được trọng điểm, sau đó dần dần cô mới đáp lại một câu.
Nhưng mà cho dù có ngốc, Doãn Tân cũng không cho Triệu Tiểu Tiên có cơ hội nói sang chuyện khác. "Cho nên rốt cuộc là tình huống như thế nào?"
Không phải là cô không tin tưởng Triệu Tiểu Tiên, khả năng là ngày tháng trôi qua quá buồn chán, cho nên có chuyện mới mẻ, cho dù chỉ là một chút mùi hương không giống như vậy, sẽ khiến cho bản thân cô đột nhiên có ý nghĩ kỳ quái, muốn tìm một chuyện để tán dóc.
"Là mùi của Lục Nguyệt Hi."
"Lục Nguyệt Hi? Hai người lại đụng phải cô ta?"
"Đúng vậy." Triệu Tiểu Tiên bất đắc dĩ nói: "Tôi bị kẹp ở giữa, làm một cái bóng đèn."
Nhắc đến Lục Nguyệt Hi, cái giải thích này hoàn toàn hợp tình hợp lý, ngay lập tức Doãn Tân liền yên tâm một trăm phần trăm.
Cái đề tài này thật ra không quan trọng, cứ như vậy mà trôi qua, Triệu Tiểu Tiên suy nghĩ một chút, đột nhiên lại nói: "Hôm nay ở trong tiệm thú cưng, tôi nhìn thấy một con chó mẹ sinh con, sinh được ổ bảy tám con, đặc biệt đáng yêu."
Nói đến chuyện này, trong nháy mắt không hiểu sao Doãn Tân lại khẩn trương một chút. "Cô sẽ không phải là muốn, nuôi thêm một con chứ?"
"Không đúng không đúng." Triệu Tiểu Tiên phủ nhận nói, cái câu hỏi này của Doãn Tân xem như hoàn toàn hiểu nhầm trọng điểm của nàng.
"Vậy thì như thế nào?"
"Tôi suy nghĩ..." Triệu Tiểu Tiên lẩm bẩm, đôi mắt có chút yếu ớt. "Chúng ta có nên sinh thêm mấy đứa hay không?"
Doãn Tân:...
"Sinh thêm, mấy đứa??"
Triệu Tiểu Tiên: "Ách... là sinh thêm một đứa."
Giống như là sợ Doãn Tân lại hiểu lầm cái gì, Triệu Tiểu Tiên vội vàng nhấn mạnh nói: "Nhưng mà cô yên tâm, không cần cô sinh, tôi sinh tôi sinh, lần này đến lượt tôi sinh."
Doãn Tân: "..."
Vấn đề đâu phải là ai sinh, khóe miệng của Doãn Tân run rẩy. "Cho nên cô đây là tức cảnh sinh tình sao?"
Nhìn thấy chó mẹ sinh chó con, cho nên tương đối có cảm hứng, dự định bắt chước một chút, cũng muốn sinh thêm mấy đứa.
Doãn Tân cảm thấy cách suy nghĩ của Triệu Tiểu Tiên vẫn ảo tưởng và khó nắm bắt như cũ.
"Ân... Cô muốn nói như thế này cũng không có vấn đề gì."
Doãn Tân bất đắc dĩ cười cười, giơ tay ấn huyệt Thái Dương nói: "Cô cảm thấy sinh em bé là chuyện rất dễ dàng sao?"
"Đương nhiên không phải, nhìn thấy cô mỗi ngày vất vả như vậy, dễ dàng chỗ nào?"
"Chính là như vậy." Doãn Tân vươn tay búng nhẹ cái trán của Triệu Tiểu Tiên. "Cô cũng nhìn thấy tôi như thế này, cô còn muốn sinh?"
Triệu Tiểu Tiên bĩu môi một cái. "Vất vả thì vất vả, nhưng mà cũng đáng giá nha, tôi cảm thấy tôi có thể làm được." Vẻ mặt của nàng không sợ gian nan hiểm trở. "Hơn nữa, vốn dĩ là tôi dự định tự mình sinh em bé, ai mà biết được trời xui đất khiến, đem đứa nhỏ để vào trong bụng của cô chứ..."
Doãn Tân: "..."
Vẻ mặt của Triệu Tiểu Tiên đầy đau khổ: "Cho nên tôi vẫn luôn cảm thấy đặc biệt có lỗi với cô."
"Không có gì mà phải xin lỗi." Doãn Tân nói: "Tuy rằng quả thật cô cho tôi một cái 'kinh hỉ' lớn như vậy, nhưng mà thật ra chuyện này ai làm cũng là như nhau."
"Thế nhưng, nếu như cô thật sự muốn sinh một đứa cũng có thể, chỉ là trước tiên cô phải đem cái thân thể này của cô dưỡng cho tốt đi." Doãn Tân nhéo nhéo cái mũi của Triệu Tiểu Tiên. "Nói trước, nếu như không dưỡng đến sáu mươi ký thì đừng nghĩ đến chuyện mang thai."
"...Sáu mươi ký??" Triệu Tiểu Tiên khoa trương nói: "Cô muốn nuôi tôi thành heo sao!"
"Heo có cái gì không tốt, rất đáng yêu."
Ngay lập tức Triệu Tiểu Tiên nhướng mày một cái, nhìn Doãn Tân giống như tìm tòi nghiên cứu. "Có phải là cô muốn nuôi tôi trở nên béo, liền không có ai muốn tôi nữa không?"
"Vậy mà cũng bị cô phát hiện?" Doãn Tân phối hợp nói: "Không sai a, như vậy thì cô sẽ chạy không thoát, chỉ có thể là của tôi."
"Chao ôi! Cái người phụ nữ này cũng thật là quá mưu mô!"
"Ân." Bà chủ Doãn nhíu mày một cái, giống như đang đọc kịch bản. "Cho nên chấp nhận số phận đi kẻ phàm, cả đời này của cô đừng hòng trốn thoát khỏi lòng bàn tay của tôi."
Muốn chạy trốn chắc chắn là không có khả năng, Triệu Tiểu Tiên suy nghĩ, đại khái cả đời này cũng sẽ không rời khỏi Doãn gia.
Lúc này hồi tưởng lại khoảng thời gian ban đầu kia, chỉ cảm thấy khi đó bản thân mình thật sự quá đáng yêu, suy nghĩ lại một chút, trời xui đất khiến như thế nào lại hiểu lầm Doãn Tân nhiều năm như vậy, lại cảm thấy cái chuyện duyên phận này có đôi khi thật đúng là buồn cười không thể so đo được.
Sau khi bước vào mùa đông, thời gian thật giống như bị kéo dài vô hạn, mặc dù nhiệt độ ở trong phòng ấm áp như mùa xuân bốn mùa, nhưng Triệu Tiểu Tiên cũng muốn chôn ở trong chăn, cố gắng hết sức nán lại cho đến khi thấy đã muộn thì mới thức dậy.
Nhưng mà có đủ thứ chuyện đã thay đổi trong một năm này, ngoại trừ khí hậu ở một trình độ nào đó đã hạn chế số lần đi ra ngoài của Triệu Tiểu Tiên, mặt khác tất cả mọi chuyện tựa hồ đều không có bất kỳ biến hóa gì.
Triệu Tiểu Tiên vẫn như cũ sáng sớm liền rời giường, xử lý món ăn đặc biệt cần tốn rất nhiều thời gian, yêu cầu phải bắt đầu chuẩn bị từ rất sớm. Cho dù những việc như là lựa chọn và rửa nguyên liệu đã được người hầu chuẩn bị tốt từ trước, nhưng mà quy trình phức tạp những bước tiếp theo vẫn là đòi hỏi tự bản thân nàng theo dõi.
Sau khi hầu hạ lão phật gia ăn cơm trưa xong, Triệu Tiểu Tiên liền cùng người kia ngồi ở trên sôpha, hoặc là đi dạo Taobao, hoặc là nói đông nói tây, suy nghĩ nên đặt tên con là gì.
Triệu Tiên: "Doãn Anh Anh thì thế nào?"
Doãn Tân:...
"Cô là nghiêm túc sao?"
"Anh Anh a, rất đáng yêu." Triệu Tiểu Tiên bắt chéo chân, ngồi tựa lưng vào ghế. "Không thể đặt tên như vậy sao."
Doãn Tân bất đắc dĩ cười cười, cho đến hôm nay, đoán chừng Triệu Tiểu Tiên rất nhanh đã suy nghĩ ra được một trăm cái tên, cái gì mà "Doãn Hi Hi", "Doãn Thu Thu", "Doãn Đát Đát"... Tất cả đều là từ tượng thanh ABB, quả thật không biết là đầu của Triệu Tiểu Tiên bị đụng ở chỗ nào.
Chẳng qua là cẩn thận suy nghĩ, ít nhất thì còn tốt hơn rất nhiều so với "Doãn Loảng Xoảng", "Doãn Răng Rắc", "Doãn Lộc Cộc"...
Doãn Tân cảm thấy thời gian bản thân mình và Triệu Tiểu Tiên ở bên nhau đã rất lâu rồi, năng lực tự an ủi chính mình mỗi ngày đều tăng lên, cho nên khi Triệu Tiểu Tiên đưa ra thêm những cái chủ ý gì kỳ quái, cô cũng có thể ở một trình độ rất lớn giữ vững được bình tĩnh.
"Được, cô thích là được." Thậm chí còn có thể vỗ tay tán thành.
Nhưng mà đến cuối cùng, mỗi lần đều là tự mình Triệu Tiểu Tiên bác bỏ, một người giỏi đánh cược, cuối cùng lại bị cái chuyện đặt tên này làm cho bị chứng trở ngại lựa chọn.
Triệu Tiểu Tiên tìm xem những trang mạng nổi tiếng về đặt tên, còn tốn tiền ở trên Taobao tìm mấy người thầy bói đoán mệnh, để đưa ra là một đống cái tên đặc biệt tốt, kết quả lăn qua lộn lại, loại trừ đến cái cuối cùng cũng không ưng ý được cái nào.
"Tôi cảm thấy những cái trang mạng đặt tên này thật sự là nên đóng cửa, cũng quá không có tâm."
Triệu Tiểu Tiên vừa phàn nàn vừa đưa ra ví dụ dẫn chứng. "Đây là cái gì, Doãn Chí Long, còn có cái này, Doãn Đại Dũng... Nhà chúng ta là con gái có được không, đã ghi chú là con gái rồi mà!"
Doãn Tân không có bao nhiêu khí lực, còn bị cái bộ dạng nghiêm túc của Triệu Tiểu Tiên trêu chọc.
"Nếu không thì chính là cái gì mà Doãn Hồng Mai, Doãn Xuân Hoa..." Vẻ mặt của Triệu Tiểu Tiên giống như một lời khó nói hết, còn đặc biệt liếc mắt nhìn Doãn Tân một cái. "Tôi có phải là bị lừa hay không a?"
Bà chủ Doãn yên lặng thở dài, thầm nghĩ xem như cô đã phát hiện ra.
"Các trang mạng đặt tên đó là các chữ cái tự động sắp xếp ngẫu nhiên với nhau, cô thật sự cho rằng ở đầu bên kia có người âm thầm tính toán bát tự cho cô?"
"Nhưng mà tôi có bỏ tiền mà." Triệu Tiểu Tiên lẩm bẩm. "Tôi chính là siêu cấp siêu cấp siêu cấp VIP."
Trò chuyện được một lúc, ngược lại Doãn Tân nhớ đến một chuyện. "Thật ra tôi vẫn luôn tò mò, vì sao cô và Triệu Hiểu Du, tên không phải là cùng một chữ 'Hiểu'?"
Triệu Tiểu Tiên: "..."
Nhắc đến chuyện này giống như là đâm trúng chỗ đau của Triệu đại tỷ, ngay lập tức nàng gục đầu xuống. "Nếu như tôi là bị người khác đánh nhầm, cô sẽ cười tôi sao?"
Vấn đề này không cần trả lời, trên gương mặt của Doãn Tân cũng đã lộ ra một nụ cười không có ý tốt. "Đánh nhầm?"
"...Ân."
Doãn Tân nói: "Tôi vẫn luôn cho rằng là do ba mẹ cô cố ý, cảm thấy như vậy sẽ tương đối đáng yêu hơn?"
"Cái người này, nguyên nhân là do bọn họ đã lỡ phóng lao thì phải theo lao."
Doãn Tân: "...Cho nên thật sự là như vậy?"
"Đúng vậy, hiện tại đổi tên cũng không phải cái việc khó gì, thật không biết hai vợ chồng kia nghĩ như thế nào, thế nhưng lại cảm thấy cái tên này đáng yêu!"
"Là rất đáng yêu a." Doãn Tân nịnh nọt nói: "Tiên nữ mà."
"Cô không cảm thấy cái chữ lót bên trong nghe có vẻ rất ngớ ngẩn hay sao?" Triệu Tiểu Tiên buồn bực nói: "Có thể kêu là Triệu Tiên Tiên a, nghe hay hơn nhiều?"
Doãn Tân:...
"Rốt cục là cô ám ảnh bao lớn đối với ABB?"
"Ai nha, đừng bận tâm đến tôi." Triệu Tiểu Tiên lại cúi đầu đổi sang một trang mạng khác, tiếp theo hai mắt đột nhiên sáng ngời. "Có tên bốn chữ a."
Doãn Tân:?
"Đúng a, chúng ta có thể đặt tên bốn chữ, đặt là Doãn... Doãn Triệu Hàm Tử."
Doãn Tân:......
"Thế nào?" Triệu Tiểu Tiên lại nói: "Hoặc là, Doãn Triệu Dung Chi, Doãn Triệu..."
"Cô ở chỗ nào tìm thấy mấy cái trang đặt tên?" Rốt cuộc Doãn Tân không nhịn được liền ngẩng đầu, mắt nhìn vào màn hình điện thoại di động của Triệu Tiểu Tiên. "Cô không sợ sau này bảo bảo đi thi, thời điểm làm bài sẽ trộm mắng cô? Người ta tên có hai chữ ba chữ liền viết xong, đến lượt mình thì phải viết bốn chữ?"
Triệu Tiểu Tiên giống như là đang suy tư, chớp chớp mắt, thuận tiện bình tĩnh nói: "Không sao, tôi liền nói với nó, là do cô đặt."