Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Nghiệt duyên (2)


trước sau

Tề Duyệt  cũng đoán, có lẽ đây chính là nguyên nhân có thể lý giải tại sao kết hôn hai năm,  nhưng Thẩm Mục Thâm lại không hề quan hệ vợ chồng với Tề Duyệt, cũng không có ở bên ngoài trêu hoa, ghẹo nguyệt.

Do Tề Duyệt có ý tưởng ly hôn, cho nên có một đoạn thời gian, cô cho người điều tra xem Thẩm Mục Thâm có hay không ở bên ngoài bao nuôi bồ nhí. Để lấy lý do đó yêu cầu ly hôn. Nhưng cuối cùng, kết quả cô nhận được chính là người chồng trước này của cô có tình yêu mãnh liệt với công việc. Một tuần có bảy ngày thì có đến năm ngày ngủ lại công ty, quả thực là một con người cuồng công việc.

“Nếu không hay bây giờ tớ về, tớ sợ đi tiếp lại đụng phải họng súng đó.”

Hải Lan  lập tức kéo Tề Duyệt  lại nói: “Phi phi phi, nếu là không có đụng vào hắn, cậu rời đi là có thể lý giải được. Bây giờ cậu trở về, không phải là làm tớ thất vọng khi đã phí hết tâm tư tìm cho câu mùa xuân thư hai sao? Cậu thật sự muốn phụ lòng ý tốt của tớ khi giới thiệu cho cậu đại nhân vật* hả?”

*Nhân vật lớn

“Cái…cái gì? Cậu nói mùa xuân thứ hai?”

Hải Lan nhanh trí, miệng trước lôi kéo, cười nói: “Coi như tớ chưa nói.”



Cô hôm nay mới ly hôn, Hải Lan  đã nghĩ tìm cho cô mùa xuân thứ hai!

Không đợi Tề Duyệt  có thời gian phản bác lại, di động Hải Lan  liền có người gọi tới. 

Hải Lan  nghe qua điện thoại: “Cháu đã ở cửa, bây giờ liền vào đây ạ.”

Sau khi cúp điện thoại, Hải Lan  liền kéo Tề Duyệt : “Tạm thời hãy quên đi sự tồn tại của chồng trước cậu đang ở xung quanh đây, cùng tớ đi một chuyến nào.”

Không nói lời nào, sau khi Hải Lan  liền kéo cô qua các khúc quẹo lòng vòng thì dừng ngay một phòng đã đặt trước, cười thần bí nói: “Đảm bảo với cậu, nhất định sẽ không uổng công cậu đi  chuyến này.”

Thôi đi! Cô luôn cảm thấy mắt trái của cô nháy lợi hại, hình như là có cái gì…

Không đợi Tề Duyệt  đem cái cảm giác bất an kia nói ra, trong nháy mắt khi Hải Lan  đem cửa phòng kéo ra, nhìn đến người người bên trong phòng, không khí trong nháy mắt liền đông cứng lại.

Hải Lan : “…”

Tề Duyệt : “…”

Quả nhiên chuyện cô bất an đã xảy ra.

“Hải Lan mau vào, để chú giới thiệu. Đây chính là Thẩm tổng cùng giám đốc Hải Đặc của tập đoàn Anh quốc TE.”

Tề Duyệt với cặp mắt đang vỡ vụn mảnh, cố chống lại tầm mắt của ai đó. Nhất thời cô lại có xúc động muốn bóp chết Hải Lan. 

Không sợ địch nhân như

thần, chỉ sợ có đồng đội như Hải Lan , đến tận hôm nay cô mới được mở mang đầu óc.

Chú của Hải Lan  đại khái sợ cháu gái của mình cùng người bạn thân là cô đây đang trợn mắt há mồm làm mất thể diện. Cho nên vội vàng đi tới, đến bên cạnh Hải Lan  đè thấp âm lượng nói: “Nha đầu này, ngàn vạn lần đừng làm hỏng chuyện.”

Nghe vậy, Hải Lan  nhìn về phía Tề Duyệt , dùng ánh mắt vô tội nhìn Tề Duyệt  giải thích: Tớ thật sự không biết tại sao. Tớ rời đi có hai phút lại xảy ra chuyện này.

Tề Duyệt : Không còn gì để nói. Chị em chúng ta tuyệt giao.

Cuối cùng, hai người vẫn là ngồi xuống, nhưng cô chính là đứng ngồi không yên. Thẩm Mục Thâm giả vờ như không quen biết Tề Duyệt , đối với chú của Hải Lan  nói: “Thật ngại quá, bởi vì Hải Đặc tiên sinh rất là ngưỡng mộ họa sĩ Cách Liệt Phất. Ở phòng bên cạnh nên đã qua gặp mặt một lần. Xin lỗi đã quấy rầy.”

“Không quấy rầy, không quấy rầy.” Chú của Hải Lan  còn ước gì cùng với Thẩm Mục Thâm kéo quan hệ, sao có thể để ý.

“Nghe nói Hải Lan cùng với Thẩm phu nhân là bạn bè thân thiết, hôm nay gặp ở đây đúng thật là có duyên phận.”

Nghe được có người nhắc đến tên mình, Tề Duyệt  cúi đầu, dùng ánh mắt liếc trộm thoáng qua bên người Thẩm Mục Thâm, thấy hắn như cũ bình tĩnh tự nhiên.

“Vợ của tôi cũng thường xuyên nhắc đến Hải Lan  tiểu thư.”



Ha… nguyên văn cuốn tiểu thuyết này, kỹ năng diễn thượng thừa này chẳng có ai là đối thủ của Thẩm Mục Thâm.

Cô không có nhớ là từ khi nào cô và hắn lại có quan hệ tốt đến trình độ tán gẫu câu chuyện nhảm nhí này. Cả cô và hắn không chỉ có ở riêng mà ngay cả gặp mặt cũng là bữa tiệc liên hoan của gia tộc mỗi tháng một lần.

Vốn chính là đơn giản mời các danh nhân ăn một bữa cơm. Chú của Hải Lan  cũng không nghĩ đến biến thành bữa cơm thương mại, đối với ông mà nói đây chính là kinh hỉ*

*惊喜[jīngxǐ] kinh ngạc vui mừng; ngạc nhiên mừng rỡ.

 ------------ 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện