Chụp ảnh xong thì đã khuya, Đào Nhiên cũng không có cơ hội nói chuyện với Diệp Trăn, mà cho dù nàng muốn nói chuyện, đối phương cũng sẽ vì có chuyện gì đó mà tránh đi.
Đào Nhiên tiếc nuối lên xe, mãi đến khi xe nữ thần đi khỏi nàng mới để tài xế trở về.
"Đào tỷ, hôm nay chuyên viên trang điểm nói mắt chị có quầng thâm, buổi tối cần đi ngủ sớm một chút, không được nghịch điện thoại nữa." Tiểu Dung ngồi đối diện Đào Nhiên tận tình khuyên nhủ.
"Ừ." Đào Nhiên không có tinh thần đáp ứng qua loa, còn có làm được hay không thì không biết.
"Chị cũng không muốn người chị yêu nhìn thấy khuôn mặt kém cỏi của chị đi." Tiểu Dung vì muốn đối phương phải bỏ điện thoại, đem chuyện đối phương từng tuyên bố nhắc lại.
Đào Nhiên cảm giác lời Tiểu Dung như khích tướng, thế là mở to mắt ra nhìn cô một cái.
Tiểu Dung thẳng lưng nhìn nàng, không có chút yếu thế, dù sao đây là chuyện quan trọng, Trần tỷ nói phải chăm sóc Đào tỷ thật tốt.
Đào Nhiên phất tay một cái không muốn nói tiếp chuyện này với cô, nghiêng đầu qua chỗ khác nhắm mắt ngủ.
"Nếu em thích một người, em nhất định thể hiện những gì tốt nhất ra trước mặt người đó." Tiểu Dung tự nhiên nói: "Chân thành đối mặt với người mình yêu, đây mới là chuyện quan trọng nhất, mấy chuyện nghi thần nghi quỷ thăm dò người ta, tự cao cho rằng đối phương không thể rời bỏ chính mình, cái kia đều là trong phim mà thôi, nếu là em..."
"Câm miệng." Đào Nhiên nghe cô nói, tâm tình không tốt.
Tiểu Dung thức thời không nói nữa.
Khi xe đến khu nhà đã là hai giờ sáng, Đào Nhiên không nhịn được, đứng trong thang máy liếc nhìn trợ lý đang nhìn đông nhìn tây: "Không phải chị muốn thức đêm, là công việc, không thể không thức đêm."
Nói xong, thang máy mở ra, Đào Nhiên không để đối phương phản ứng đã vội đi ra, Tiểu Dung mãi mới luận được nàng đang nói về chuyện nửa tiếng trước trên xe, dở khóc dở cười đi ra theo.
Tiểu Dung nháy mắt cảm thấy Đào tỷ có chút thù dai.
Đào Nhiên mở cửa vào nhà, sau đó vứt chìa khóa lên bàn, cởi hài ra liền chui vào phòng tắm, may là nàng nhớ ra trong nhà còn có Tiểu Dung nếu không chắc chắn nàng sẽ trực tiếp vừa đi vừa cởi đồ từ phòng khách.
Nghĩ đến đây, Đào Nhiên chợt nhớ, nàng và nữ thần kết hôn ba tháng hình như cũng chưa có thân mật quá, lần đầu tiên thân mật vẫn là lúc đóng cảnh nóng phim Dung hợp, à không, là mười năm trước.
Trong đầu tự nhiên hiện ra hình ảnh mười năm trước, Đào Nhiên nháy mắt đỏ mặt, nước ấm từ vòi sen rơi vào người cũng không che lấp được nhiệt độ cơ thể đột nhiên tăng lên.
Lúc lên giường ngủ, Đào Nhiên nằm mơ đến cảnh tượng mười năm trước.
.....!
"Đào tỷ Đào tỷ" Vừa tan học, Đồng Hòa liền đeo cặp sách chạy đến chỗ Đào Nhiên, đôi mắt lấp lánh nhìn nàng.
"Sao?" Đào Nhiên tùy tiện cất sách vào cặp, đối diện ánh mắt chờ mong của bạn thân, nghi ngờ hỏi.
"Kỳ nghỉ đó! Ngày mai bắt đầu kỳ nghỉ hè, chị có kế hoạch gì không?" Đồng Hòa hưng phấn nói.
"Kế hoạch? Chị chưa nghĩ được gì." Đào Nhiên khổ não.
"Chúng ta có thể gọi anh trai e và Diệp tỷ xem." Đồng Hòa nháy mắt với nàng.
Mắt Đào Nhiên sáng lên, nở nụ cười thật to, hai tay tóm lấy mặt Đồng Hòa, véo véo thành mặt quỷ nói: "Ý tưởng quá tốt, đêm nay chị đây sẽ suy nghĩ thật kỹ, ngày mai nói cho cậu." Nói đến đây, nàng như nghĩ đến cái gì, vội vã cầm cặp đứng lên chạy ra ngoài.
"Đào tỷ, chờ em với." Đồng Hòa bị Đào Nhiên chọc ghẹo xong cũng không kịp chuẩn bị, vội vã đeo cặp sách đuổi theo nàng.
"Chờ chị ở cổng trường." Đào Nhiên kêu to một tiếng, loáng cái liền biến mất, nhìn phương hướng chính là đi đến tòa lớp 11.
Đồng Hòa biết đối phương đến đó làm gì, liền không đuổi theo nữa.
Đào Nhiên chạy không nghỉ, chỉ lo tiểu tỷ tỷ đi rồi, khi nàng chạy đến lớp 11-1 thì lớp chưa tan, lão sư vẫn đang đứng trên bục giảng giao bài, Đào Nhiên đứng sau cửa thở phào.
Sau đó nàng lau mồ hôi, đứng ngoài cửa chờ.
Lúc này mặt trời đang lặn, ánh nắng chiều tà chiếu xuống tòa nhà bên này, khiến Đào Nhiên nhìn có chút xuất thần, mãi đến khi trong phòng truyền ra tiếng bàn ghế dịch chuyển cùng tiếng học sinh nói chuyện nàng mới lấy lại tinh thần, vội vã cầm cặp sách nhìn quanh phòng học.
Chủ nhiệm lớp 11-1 đi qua nhìn nàng một cái, Đào Nhiên ngoan ngoãn "Em chào cô", sau đó tiếp tục nhìn Diệp Trăn đang cất sách vở.
Cô chủ nhiệm gật đầu một cái liền đi.
Nhìn thấy chủ nhiệm đi rồi, Đào Nhiên không chờ nổi liền đi vào phòng.
Có mấy học sinh đã nhận ra tiểu bá vương học muội dưới bọn họ hai lớp, vì thế trêu chọc chào nàng, Đào Nhiên cũng không rụt rè chào lại họ.
"Sao em đã đến đây rồi?" Diệp Trăn đeo cặp sách đi tới bên cạnh Đào Nhiên.
"Có chuyện muốn nói với chị." Vừa nhìn thấy Diệp Trăn, Đào nhiên liền nở nụ cười tươi.
Diệp Trăn cũng cười vuốt tóc nàng, phát hiện tóc nàng có chút ẩm ướt, tay dừng một chút, ánh mắt nhìn nàng: "Chạy đến sao?"
"Vâng, sợ chị về trước rồi." Đào Nhiên gật đầu.
"Em quên điện thoại có thể nhắn tin à?" Diệp Trăn khẽ gõ tay vào trán tiểu gia hỏa.
Đào Nhiên tay che trán, bởi vì chạy lâu nên đôi mắt có chút ướt, lúc này nhìn Diệp Trăn với ánh mắt vô cùng đáng thương, quả thực khiến cô hoài nghi mình vừa xuống tay có hơi nặng hay không.
"Không nghĩ nhiều thế được." Nhìn thấy Diệp Trăn, Đào Nhiên liền lúng túng, não trống rỗng.
Diệp Trăn nở nụ cười, ôm vai nàng đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Ngốc quá."
Đào Nhiên cười hì hì, nhớ ra chính sự cần nói, vội vàng hỏi: "Học tỷ, nghỉ hè chị muốn đi đâu chơi?"
"Em có đề nghị gì?" Diệp Trăn nhìn nàng.
"Chúng ta cùng đi du lịch đi." Đào Nhiên nói.
"Du lịch được đó." Lúc này Đồng Lâm-người vô hình trong mắt hai người kia-lên tiếng.
"Lâm ca cũng đi, em với Đồng Hòa bàn xong rồi, bốn người chúng ta cùng đi." Đào Nhiên nói.
"Anh cũng đi?" Đồng Lâm cười nhìn hai người kia, trêu chọc: "Anh với Đồng Hòa đi không sợ quấy rối hai người sao?"
Đào Nhiên nháy mắt đỏ mặt, nhưng vẫn ngẩng đầu nói: "Ai biết."
Diệp Trăn cười liếc nhìn Đồng Lâm.
Chuyện này cứ