Xem xong news feed, Trần Trản tính toán sơ lược một phen, tốt xấu cũng đã đính hôn, xác suất sinh tồn của Lâm Trì Ngang hẳn rất cao, bảo hiểm đã mua, nói rõ hai người cũng đã gặp mặt.
"Tình yêu quả thật diệu kỳ."
Không cần kể đến chuyện khác, chỉ việc dung túng hôn thê mua cho mình nhiều bảo hiểm rủi ro như vậy, nói rõ anh ta thật sự một chút khúc mắc cũng không có.
Mà một người khác trong đoàn phim... Cũng là vì tình yêu mà nỗ lực đánh thuốc mình.
Có lẽ là có tật giật mình, khoảng thời gian sau, diễn viên nữ chính đều cố ý tránh né Trần Trản. Cô khi còn ở trường xem như có chút khôn vặt, lúc vào showbiz tuổi cũng không lớn, cho là mấy trò cáo mượn oai hùm cũng có tác dụng như trước kia. Ý nghĩ rất đơn giản, thân thể Trần Trản không khỏe, làm chậm tiến độ quay phim, sau lại rỉ ra ít tin đồn cho truyền thông, mượn dư luận giật phốt, ép Trần Trản chủ động rời khỏi đoàn phim.
Không may chính là vừa bắt đầu đã bị phát hiện, càng không may, là người sau cũng không định nuốt giận vào bụng.
Có kế hoạch khôn khéo chân chính mới phải là Trần Trản, nhưng đáng tiếc là bày kế dư thừa, Vương Thành bề ngoài khuyên cậu nhịn, song lại trộm tiết lộ cho Ân Vinh Lan.
Gã không quan tâm người đầy tai tiếng như Trần Trản làm sao quen biết Ân Vinh Lan, càng không muốn tìm hiểu Ân Vinh Lan vì sao phải giữ bí mật thân phận, làm người làm ăn, chỉ coi trọng lợi ích trước mặt. Quan hệ giữa Ân Vinh Lan và Trần Trản có vẻ không tồi, gã có thể thử nương vào đó móc nối chút quan hệ.
Thời điểm nhận được Vương Thành gửi đến thông tin, Ân Vinh Lan đang ở văn phòng nghe cấp dưới báo cáo công việc.
Y và ông chủ của Vương Thành chỉ từng có một lần hợp tác cách đây rất lâu, đối phương không biết số điện thoại của y, chọn đi đường vòng bằng cách gửi email.
Bỏ đi mấy lời nịnh nọt sáo rỗng, phương diện nào nên nhắc tới đều trình bày rất đầy đủ, bao gồm thân phận nữ nghệ sĩ.
Ân Vinh Lan biết rằng dù cho chính mình không hề làm gì, Trần Trản cũng sẽ có biện pháp trả đũa.
Trầm tư vài giây, cắt lời cấp dưới: "Vạn Tinh có một nữ nghệ sĩ tên Tiêu Đồng, cậu tìm người bàn bạc, cắt toàn bộ hợp đồng quảng cáo của cô ta."
Cấp dưới không nghĩ ra nữ nghệ sĩ này có thể đắc tội sếp nơi nào, nhưng cũng không dám lộ vẻ hiếu kỳ, bình tĩnh gật đầu nhận việc.
Việc ông chủ tự mình căn dặn tất nhiên là không dám qua loa, cấp dưới lập tức liên lạc công ty của nữ nghệ sĩ, nhanh chóng có được kết quả.
"Địa vị cô ta quá thấp, trước đây khi chụp cho tạp chí từng đắc tội người khác, trước mắt trong tay không có hợp đồng quảng cáo."
Cấp dưới đặt tư liệu chi tiết lên trên bàn của Ân Vinh Lan.
Vừa nói vừa không nhịn được nghĩ ngợi sâu xa: Hiếm khi thấy tổng giám đốc muốn đối phó một người, kết quả đối phương chỉ là tay mơ, chuẩn bị sức lực xong cũng không tìm nổi điểm nào đáng để đánh phá, thương tổn tự tôn biết bao.
Không ngờ Ân Vinh Lan nghe xong sắc mặt cũng không đổi, trái lại nhìn anh nói: "Không có quảng cáo, tại sao không đưa cho một cái?"
Cấp dưới sửng sốt một chút, phản ứng không kịp.
Ân Vinh Lan cũng không nhắc nhở thêm, chỉ yên tĩnh mà chờ.
Ánh mắt của y quá có sức uy hiếp, cấp dưới không thất thần bao lâu: "Có được rồi lại mất?"
Ân Vinh Lan ừ nhẹ một tiếng.
Cấp dưới giật mình nói: "Nhưng nếu như thương hiệu quảng cáo chủ động huỷ hợp đồng, cô ta sẽ nhận được không ít tiền bồi thường vi phạm."
Ân Vinh Lan nở nụ cười: "Vậy còn phải xem là sản phẩm gì. Một số nhãn hiệu sẽ yêu cầu nghệ sĩ không được yêu đương trong thời hạn hợp tác."
Tuỳ tay lật tư liệu, tiếp tục nói: "Cậu không phải đã tra được cô ta có bạn trai bí mật, đến lúc đó phải xem giữa bạn trai và quảng cáo bên nào quan trọng hơn?"
Đối với nghệ sĩ nhỏ như Tiêu Đồng, cấp dưới đã gặp không ít, lập tức phán đoán: "E rằng có người phải tham thì thâm."
Ân Vinh Lan bình tĩnh nói: "Muốn thoả lòng tham thì phải đánh đổi ít nhiều."
Từ văn phòng sếp đi ra, cấp dưới cảm thấy tim nhảy không ngừng, đến khi anh trở lại chỗ làm việc, đồng nghiệp dò hỏi xảy ra chuyện gì.
Cấp dưới trong lòng vẫn còn sợ hãi, một lúc lâu mới đưa ra sáu chữ khuyên nhủ: "Đừng đắc tội tổng giám đốc."
Anh vẫn cho rằng ác nhất chính là nếu gặp vấn đề không thể giải quyết, giải quyết người đặt ra vấn đề, bây giờ nhìn thấy núi cao còn có núi cao hơn, nếu không có vấn đề thì hãy tự tạo ra vấn đề, đây mới là đáng sợ nhất.
Trần Trản ở thành phố bên kia xa xôi đóng phim, cũng không biết phong cách làm việc ăn tươi nuốt sống người khác của Ân Vinh Lan,
Cậu chỉ tại ngày hôm sau diện kiến diễn viên nữ chính mặt mày rạng rỡ.
Vẻ thấp thỏm khi đối mặt Trần Trản hôm trước không còn sót lại một chút, vênh váo tự đắc, đi đường đều khẽ nâng cằm.
Vương Thành lúc thường đều ở cùng nơi với nam nghệ sĩ mình phụ trách, so với nghệ sĩ, hoạt động của gã thoải mái hơn nhiều, ngồi trên xe bảo mẫu hưởng thụ điều hòa mát đồ ăn ngon.
Nam nghệ sĩ tên Thạch Kha, dựa vào một bộ phim truyền hình từng nổi một thời gian ngắn, những năm gần đây dần dần sa sút. Vương Thành nhìn vẻ ngoài người này không tồi, còn có chút tài nghệ, cho là có vốn để nổi lần nữa, mới đồng ý phụ trách.
Thạch Kha ban đầu cảm thấy vui mừng, hiện tại chỉ thấy vừa mừng vừa sợ, Vương Thành còn quản lý mấy nghệ sĩ khác, không lý do gì cả ngày ở chỗ cậu xem đóng phim.
Thời gian nghỉ giữa lúc quay, Thạch Kha ngồi trên xe bảo mẫu muốn uống ngụm nước lạnh giải khát, xét đến có thể không tốt cho cổ họng, từ bỏ mà cầm lấy bình giữ nhiệt. Nghỉ ngơi một lúc xong, cân nhắc một chút, hướng Vương Thành nói: "Nghe nói diễn viên nữ diễn cùng tôi, sắp được nhận quảng cáo của công ty lớn. Có nên chớp thời cơ tạo scandal với cô ấy không?"
Vương Thành vừa ý đối phương nhất ở điểm biết tìm đến mình thương lượng, mà không chủ động quyết định.
"Có thể."
Thạch Kha còn chưa kịp vui vẻ một giây, lập tức nghe Vương Thành nói: "Trừ phi cậu muốn giải nghệ trở về kế thừa gia sản."
Thời gian gã nhận được tin tức so với nghệ sĩ sớm hơn rất nhiều, kinh ngạc lúc đầu quá đi, hơi ngẫm một chút, liền không nhịn được cả người phát lạnh.
Trong showbiz nào có chuyện bánh ngon từ trên trời rơi xuống tốt đẹp thế.
"Biết câu chuyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn không?" Vương Thành thấm thía nói: "Trái cây người khác chủ động đưa tới cửa, thường là táo độc."
Thạch Kha hoạt động trong showbiz không lâu, chưa thể hiểu hết thâm ý trong lời gã, cho đến lúc một mình ngồi xem kịch bản, nghiền ngẫm ra xong không khỏi cả người nổi da gà.
Một bên khác tại thời điểm diễn viên nữ chính cố ý từ bên cạnh mình đi ngang qua, Trần Trản tìm chuyên viên trang điểm nghe ngóng đôi câu, thế mới biết việc đối phương sắp cùng một thương hiệu nổi tiếng nào đó ký hợp đồng.
Cậu không phải loại hoa cỏ hồn nhiên non nớt, phản ứng còn nhanh hơn Vương Thành, đoán được khả năng là có chuyện.
Có vẻ là bị vui sướng làm đầu óc mụ mị, hôm nay khi nữ