—“Ngươi thấy được?”—
Là quân tử, sẽ không nhân lúc còn trẻ chưa hợp tịch mà đã ăn cơm trước kẻng với y.
Lẽ ra Hề Tương Lan nên biết đạo lý này từ sớm.
Cho tới nay Thịnh Tiêu luôn thanh liêm chính trực, nhưng bây giờ lại vác cái mặt vô dục vô tình đi đùa bỡn lưu manh, khiến Hề Tương Lan giận muốn chết, đồng thời y lại có cảm giác chột dạ vì lỡ dạy hư Thịnh tông chủ.
“Ta… Ta không trốn.
” Hề Tương Lan co được giãn được, miễn cưỡng nở nụ cười gần như là ăn thịt người, lại giở chiêu cũ chắp hai tay tỏ ra đáng thương, cầu xin Thịnh tông chủ: “Ngươi tháo nó ra cho ta đi, xin ngươi đó Thịnh Vô Chước.
”
Thịnh Tiêu lạnh lùng nhìn y.
Hề Tương Lan bị ánh mắt nhìn thấu tất cả Thịnh Tiêu làm cho tức giận choáng cả đầu, không thể giả vờ ngoan ngoãn nghe lời được nữa, đột nhiên y túm lấy vạt áo trước ngực của Thịnh Tiêu kéo xuống, hôn ngấu nghiến lấy môi hắn.
Từ sau khi hai người gặp lại, mỗi một nụ hôn của Hề Tương Lan đều không có ý tốt, không nhăm nhe muốn hạ độc thì cũng là muốn mê hoặc Thịnh Tiêu.
Lúc này y hoàn toàn không có ý xấu, chẳng qua giống như tuyệt vọng mà cắn mạnh vào môi hắn, ước gì có thể cắn nuốt hắn vào bụng cho xong chuyện.
Nếu là trước kia, Thịnh Tiêu sẽ né tránh hoặc là mặc kệ để Hề Tương Lan muốn làm gì thì làm, có lẽ bây giờ hắn biết y chẳng qua là muốn trút giận, con ngươi hơi co lại, đột nhiên giơ bàn tay rộng lớn lên che khuất hai mắt của Hề Tương Lan, dùng chút lực đè đối phương dựa sát vào cửa gỗ chạm trổ hoa văn.
‘Cạch’ một tiếng.
Hề Tương Lan rên khẽ vì bị đụng đau.
Thịnh Tiêu không tỏ cảm xúc cúi đầu ngậm lấy môi Hề Tương Lan, phả ra hơi thở lạnh cóng khiến y run cầm cập.
Rõ ràng Hề Tương Lan là người chủ động muốn hôn, nhưng sau khi bị đè ra hôn lại thì y nổi giận đùng đùng, nghiến chặt răng quay đầu qua hòng né tránh, liều mạng vùng vẫy hai tay muốn thoát khỏi ngực Thịnh Tiêu.
Thân hình của Thịnh Tiêu cao lớn hơn y rất nhiều, vóc dáng nhỏ gầy lại không có linh lực của Hề Tương Lan giãy tới giãy lui, trông chẳng khác gì Tôn Ngộ Không vùng vẫy muốn thoát khỏi Ngũ Hành Sơn.
Hề Tương Lan co giò đá vào bắp chân của Thịnh Tiêu, cố dữ lắm mới thốt ra vài từ ngắt quãng trong khi môi răng quấn quýt không rời.
“Cút… Ưm cút ngay! Thịnh…”
Trong căn phòng mờ tối chật hẹp bị sự ái muội của hai người hun nóng lên, Hề Tương Lan không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Thiên Diễn Châu trên hoa tai cũng dừng hoạt động, trong không gian mờ tối yên lặng, xúc giác trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều.
Hơi thở quanh năm suốt tháng trên người Thịnh Tiêu luôn là hương quế hòa lẫn với hương sương tuyết mát lạnh, dù đang cường thế đè con người ta ra hôn ngấu nghiến nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng tựa núi băng.
Eo hông của Hề Tương Lan bủn rủn vô lực, nếu không phải đang bị đè chặt trên cửa thì sợ là y đã khuỵu gối ngã ngồi xuống đất, hai má y đỏ ửng, chỉ có thể phát ra tiếng rên nghẹn ngào.
Trong không gian mờ tối chật hẹp, y bị ép ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn như cuồng phong bão táp, yết hầu khó khăn trượt lên trượt xuống trên cái cổ thon dài.
Đột nhiên, môi của y giống như bị cắn rách, từ từ chảy xuống một tia máu.
Con ngươi của Thịnh Tiêu hơi co lại, giờ mới chịu thả y ra, linh lực quanh người vụt lóe trong thoáng chốc.
Trong nụ hôn ướt át lưu luyến, Hề Tương Lan thế mà lại cắn vỡ đầu lưỡi, suýt chút nữa là máu độc rót vào nơi chí mạng của Thịnh Tiêu, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thịnh Tiêu đã kịp thời tách ra.
Tuy vậy nhưng linh lực trong cơ thể Thịnh Tiêu vẫn bị trì trệ trong phút chốc.
Khóe môi của Hề Tương Lan chảy máu không ngớt, men theo cằm nhỏ xuống áo bào thêu hoa mẫu đơn, trông giống từng đóa hoa đỏ tươi nở rộ.
“Thịnh…”
Y muốn nói gì đó nhưng vì thiếu dưỡng khí quá lâu, sau khi thị giác và thính giác phục hồi lại thì mặt y trắng bệch không miếng máu, bên tai ong ong, chỉ có thể túm chặt vạt áo Thịnh Tiêu để đứng vững lại, há miệng thở hổn hển từng hơi.
Thịnh Tiêu lạnh lùng nâng cằm y lên, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vết máu độc bên mép.
Mới nãy Hề Tương Lan xác thật muốn giết hắn, không chút lưu tình và do dự.
Cái xác xinh đẹp, lòng dạ tàn nhẫn.
“Cút… Cút ngay.
” Hề Tương Lan thở hổn hển gạt tay hắn ra, hơi ngửa đầu dựa vào cửa ổn định lại cơ thể xụi lơ, sau đó giơ tay che mắt mình lại, một hồi lâu sau mới từ tốn lên tiếng: “Nếu Thiên Đạo đại nhân muốn một đêm mây mưa với ta…”
Khóe mắt của y đỏ hoe, nốt ruồi son đỏ rực tựa như phát sáng, y lại thở hổn hển thêm một lát mới lạnh lùng nói tiếp: “…Đi thắp đèn mây đi, thắp năm chục ngàn cái đèn, ta sẽ mặc cho ngươi tùy ý hưởng dụng.
”
Thịnh Tiêu: “…”
Hề Tương Lan khó khăn đứng vững lại, trong lòng thầm mắng Thịnh Tiêu xôi xả, đồng thời có chút e ngại.
Năm đó Thịnh Tiêu chưa làm lễ cập quan mà đã đè y lên giường, một đêm làm y ngất lên ngất xuống tận ba lần, bây giờ đã sáu năm trôi qua, vóc người của Thịnh tông chủ còn cao lớn vĩ ngạn hơn hồi trước, tu vi còn đạt tới Đại thừa kỳ, mới hôn thôi mà đã khiến y suýt tắt thở.
Bây giờ mà mây mưa một lần…
Với cái thây hầu như không phát triển chiều cao trong suốt sáu năm qua này, Hề Tương Lan cảm thấy chắc chắn bản thân không ‘độ’ nổi…
Hề Tương Lan bị thân hình cao to của Thịnh Tiêu bao phủ, nhất thời không thể giành lại khí thế, đành phải dùng sức đẩy hắn ra rồi co giò chạy khỏi phòng.
Thịnh Tiêu chăm chú nhìn theo bóng lưng chật vật chạy trốn của y.
Hề Tương Lan chạy được hai bước, có lẽ cảm thấy quá mất mặt nên ngoái đầu lại lạnh lùng buông lời độc ác.
“Nếu ngươi còn dám làm như vậy với ta nữa, ta sẽ giết ngươi thật.
” Hề Tương Lan giơ năm ngón tay chỉ vào ngực Thịnh Tiêu, uy hiếp: “Bụp… Chỉ, chỉ cần bụp một tiếng, ngươi sẽ chết chắc.
”
Nếu là những lúc bình thường, động tác này trông bệnh hoạn lại quái đản, có thể khiến người ta sởn tóc gáy.
Nhưng còn bây giờ Hề Tương Lan rưng rưng nước mắt, mi dài ướt át, nốt ruồi son nơi khóe mắt lấp lánh phát sáng.
—Không hề có tí uy hiếp nào, chỉ có xinh tươi mơn mởn.
Mặt mũi của Thịnh Tiêu lạnh như băng, không biết hắn có tin vào mấy lời dọa dẫm độc ác của y không.
Hề Tương Lan nói xong càng thấy mất mặt hơn, ổn định lại cảm xúc rồi bước nhanh đi gặp tiên quân đã thắp năm mươi ngàn đèn mây cho mình.
Thịnh Tiêu vô cảm nhìn Hề Tương Lan rời đi, giơ tay vuốt nhẹ bờ môi bị cắn rách của mình, một hồi lâu sau mới hoàn hồn lấy ra quả cầu kí ức.
Kí ức ‘Vọng Lũ Cốt’ giống như hoa đào bay lất phất thành từng vòng tròn trong quả cầu lưu ly bán trong suốt.
Ngón tay của Thịnh Tiêu vuốt nhẹ lên quả cầu, từ từ truyền linh lực Thiên Diễn vào trong.
Quả cầu này xuất hiện quá mức tùy tiện— ngoài nguy cơ ba người họ không gom đủ hai giọt máu xử nam đầu ngón tay ra— Nó luôn khiến Thịnh Tiêu cảm thấy bất thường.
Có vẻ bắt đầu từ khi chùa Cô Xướng bán đấu giá Tương Văn của Hề Thanh Phong, chuyện điều tra vụ án thảm sát Hề gia một đường thuận lợi khó tin nổi, nhưng rõ ràng trong sáu năm trước hắn vận dụng triệt để tai mắt của Giải Trĩ Tông mở rộng điều tra khắp Thập Tam Châu, nhưng đều không tìm được một chút manh mối nào.
Từ Tương Văn của Hề Thanh Phong ở chùa Cô Xướng, đến Ứng Xảo Nhi có mặt ở Ác Kỳ Đạo, rồi lại đến Hề Minh Hoài phát điên…
Cuối cùng đến Quân lâu Hồng Trần Thức ở thành Cửu Tiêu, tìm kí ức của Hề Minh Hoài.
Thật giống tất cả mọi chuyện đều có người đẩy hắn đi tìm cái gọi là chân tướng.
Thậm chí Thịnh Tiêu theo bản năng không tin ‘kí ức’ trong đây là thật.
Linh lực Thiên Diễn làm ‘Vọng Lũ Cốt’ trong quả cầu lưu ly bỗng chốc cuồn cuộn dâng lên rồi ‘xoảng’ một tiếng, quả cầu lưu ly to bằng nắm tay cứ thế nổ thành từng mảnh nhỏ trong lòng bàn tay của Thịnh Tiêu.
Hoa đào đang bay lất phất trong quả cầu bỗng chốc rơi lả tả ra ngoài không gian tối hẹp.
Trong bóng tối mờ mờ, từng đoạn ký ức liên tiếp hiện ra trong màn sương.
Bão táp mưa sa.
Đèn giấy dùng để thắp trong tiết khất xảo rơi trong vũng máu trên đất, từ góc nhìn có thể thấy Hề Minh Hoài đang xách lồng đèn đi trên đường, trong khuôn viên rộng lớn của Hề gia, cứ đi