✎Like và com ủng hộ editor nhé (^-^)
Chương 48:
Ngọc bội? Lâm Diệu cúi đầu nhìn, cũng rất kinh ngạc. Dung Quyển nhận ra khối ngọc bội này?
"Ngươi biết......"
Lâm Diệu vừa định hỏi, Kiều Hạc lúc này cũng đã đi tới, cậu đành phải nuốt những lời còn lại vào bụng.
Dung Quyển nhìn Lâm Diệu thật sâu, khi tầm mắt chuyển sang Kiều Hạc, lại đổi thành bộ dáng điềm đạm kia, trên môi nở một nụ cười ôn nhu.
Lâm Diệu thấy Dung Quyển thay đổi, thầm nói kỹ năng diễn xuất này của Dung Quyển, nếu ở hiện đại không đi đóng phim thì thật đáng tiếc.
Kiều Hạc ở đây, hai người đương nhiên cũng không thể nhắc tới chuyện ngọc bội. Sau vài câu hàn huyên, Kiều Hạc liền mang theo Dung Quyển cáo từ.
Dung Quyển nhẹ nhàng hành lễ với Lâm Diệu, không nhìn ra chút sơ hở nào.
Hai người vừa nói vừa cười, tình ý miên man, Kiều Hạc còn nắm tay Dung Quyển.
Dung Quyển vẻ mặt thẹn thùng, nhưng sau khi đi vài bước, lại đột nhiên quay đầu nhìn Lâm Diệu.
Lâm Diệu mờ mịt, tiếp theo liền phát hiện ánh mắt của Dung Quyển đang tập trung vào ngọc bội kia, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và phức tạp.
Lâm Diệu tràn đầy tò mò, muốn giữ Dung Quyển lại hỏi rõ ràng, nhưng cũng ngẫm lại, hiện tại thời cơ hiển nhiên không thích hợp.
Trải qua lần trì hoãn này, Lâm Diệu cũng không có tâm trạng đi vận động. Vốn dĩ cậu muốn hỏi Dung Quyển về chuyện hắc y nhân, ai ngờ nghi vấn về hắc y nhân được giải quyết, giờ lại có thêm nghi vấn mới.
Không biết sao, Lâm Diệu có một trực giác rất mạnh, ngọc bội này phải có mối liên hệ rất quan trọng với Dung Quyển.
Chỉ là liên hệ này là gì vẫn là một ẩn số đối với cậu.
Lâm Diệu đi dạo trong Ngự Hoa Viên, lúc trở về Trùng Hoa Cung cũng đã gần đến giờ ngọ thiện. Một lúc sau, Tần Chí cũng đã rất nhanh đi tới.
Hôm nay thời tiết trong lành, trời xanh mây trắng, gió nhẹ thổi cũng rất mát mẻ.
Dùng xong ngọ thiện, Lâm Diệu liền đề nghị đi ra ngoài cung một chút. Tần Chí đúng lúc cũng không có việc gì, liền vui vẻ đáp ứng.
Bởi vì cải trang đi tuần, lần này vẫn là ngồi xe ngựa ra khỏi hoàng cung. Khi xe ngựa dừng ở một nơi tương đối hẻo lánh, Lâm Diệu và Tần Chí xuống xe.
Lúc này tiết cuối thu mát mẻ, Lâm Diệu đi vào chợ, liền phát hiện trong chợ có nhiều người bán diều.
Thỉnh thoảng lại có tiểu hài tử hoặc tình nhân mua diều theo cặp, công việc làm ăn rất tốt.
Những con diều đó thật tinh xảo đẹp đẽ, có muôn hình muôn vẻ. Lâm Diệu nhìn thấy nhanh chóng bị thu hút.
"Chúng ta cũng đi thả diều đi." Lâm Diệu đề nghị.
Tần Chí có chút do dự, chuyện thả diều này thật sự trẻ con, nhưng y đang định nói gì đó, Lâm Diệu đã chờ không kịp đi thẳng đến chỗ bán hàng.
Tần Chí thấy thế cũng chỉ có thể cùng đi qua.
Có rất nhiều kiểu diều, một số được vẽ hoa cỏ, một số được vẽ hình các loại thú.
Lâm Diệu chọn tới hoa mắt, liền hỏi Tần Chí: "Ngươi nói mua loại nào tốt hơn?"
Tần Chí hỏi: "Diệu Diệu thích loại nào?"
Lâm Diệu buồn rầu nói: "Ta đều rất thích."
"Vậy thì mua hết đi." Tần Chí nghe vậy không chút do dự rộng rãi nói.
Lâm Diệu thấy người bán hàng rong hai mắt sáng ngời, vội vàng ngăn cản nói: "Không thể mua nhiều như vậy. Phiền ông chủ đề cử một cái?"
Cậu vừa nói vừa liếc Tần Chí, biết ngươi có tiền, nhưng cũng không thể bởi vì có tiền liền phá của như vậy.
Người bán hàng rong là nam tử trung niên bốn mươi tuổi, mồm miệng lanh lợi, giỏi chào hàng, cũng biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt. Trong số những người bán diều, hắn kinh doanh tốt nhất.
"Nhị vị công tử yêu nhau phải không?" Người bán hàng rong cười nhìn hai người, nhanh chóng đề cử: "Nhị vị tới đây là đúng rồi. Con diều của ta vừa to lại vừa tốt, cũng bay xa nhất. Ngài xem đi, trên con diều này vẽ chính là đôi uyên ương, nhị vị thả diều này, bảo đảm cầm sắt hòa minh*, một đời hoan hảo."
(*được dùng để tỷ dụ cho sự hòa hợp tốt đẹp của vợ chồng với nhau)
Lâm Diệu nhìn đôi uyên ương vẽ rất sống động trên con diều kia, vẻ mặt rất do dự.
Cậu tới mua diều để thả, chứ không phải để thể hiện tình cảm. Đến lúc đó thả loại diều này cũng không tránh khỏi quá phô trương sao.
Ai ngờ Tần Chí ban đầu còn thiếu hứng thú, nhưng nghe được lời này của người bán hàng rong lại tức khắc nổi lên hứng thú.
"Vậy mua cái này." Y lập tức không cho nói chen vào mà chốt: "Phải lớn nhất và tốt nhất."
Người bán hàng rong nghe vậy trên mặt tức khắc tươi cười, hắn bán diều có nhiều kích cỡ khác nhau, con lớn nhất gần hai mét.
Bởi vì giá cao, tuy rằng rất nhiều người thích, nhưng con diều kia vẫn luôn không có người mua, hiện tại rốt cuộc có thể bán được, đương nhiên hắn cao hứng.
Sau khi mua diều, người bán hàng rong nhiệt tình chỉ đường cho hai người, nói rằng triền núi đối diện là chỗ thả diều tốt nhất, chỗ đó hướng gió rộng rãi, không bị che khuất.
Bởi vậy hai người liền cầm diều đi về phía triền núi.
Diều là Tần Chí nhất định muốn mua, cuối cùng cầm lại là Lâm Diệu, bởi vì Tần Chí ngại cầm diều không hợp thân phận, nếu bị người khác nhìn thấy sẽ rất mất mặt.
Lâm Diệu không thể cãi lại y, lập tức muốn đập con diều vào mặt y. Ai bảo y một hai phải mua cái lớn như vậy, không thấy hai người đi trên đường, tầm mắt mọi người đều dán chặt vào bọn họ sao.
Lâm Diệu cầm trên tay một con diều uyên ương khổng lồ dưới ánh nhìn chằm chằm của đám đông, lập tức muốn tìm cái khe chui xuống đất.
Triền núi đối diện cách đó không xa, nhưng leo lên cũng phải mất một thời gian.
Sau khi leo lên triền núi, Lâm Diệu liền phát hiện đây thực sự là một nơi thích hợp để thả diều. Trên này gió rất lớn, rất rộng rãi và không có cây xung quanh trở ngại.
Hơn nữa ngoại trừ bọn họ, nơi này còn có rất nhiều người thả diều, có đủ loại diều bay trên bầu trời. Đại đa số là những đứa trẻ gần đó kết bạn chơi rất vui vẻ, không khí cực kỳ sôi động thú vị.
Lâm Diệu cầm con diều uyên ương lớn như vậy, tức khắc thu hút sự chú ý của mọi người, đặc biệt là những đứa trẻ hoạt bát.
Bị nhiều người nhìn như vậy, Lâm Diệu có chút xấu hổ, chỉ có thể giả bộ như không có chuyện gì, bắt đầu thử trải con diều