Lưu Minh nhìn vài cái trên bộ đồng phục của Lăng Tiêu Tiêu với ánh mắt háo sắc, sau đó lộ ra nụ cười châm biếm.
“Tôi còn tưởng là ai nữa cơ, hóa ra là cặp trai gái chó má các người.
Lăng Tiêu Tiêu! Cô cũng to gan thật đấy, dám bảo vệ hắn trước mặt bao nhiêu người.
Nếu như để người đàn ông bao nuôi cô biết được thì chỉ lo là không ổn lắm”.
Lưu Minh nói xong thì ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía Lăng Tiêu Tiêu.
“Không phải chứ! Lăng Tiêu Tiêu đáng yêu như thế, thật sự được người ta bao nuôi sao?”“Ai mà biết được! Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong mà”.
Sắc mặt Lăng Tiêu Tiêu tím tái lại, trong ánh mắt đẹp toát lên vẻ oán hận.
Cô thật không ngờ, Lưu Minh lại dám có ác ý phỉ báng mình.
“Lưu Minh! Anh đừng có bịa đặt”.
Lưu Minh với sắc mặt khinh bỉ, ôm chặt An Hinh nói: “Em yêu! Chúng ta không cần tiếp tục nói nhiều với đám người này.
Lễ chúc mừng của trường sắp bắt đầu rồi, nghe nói lần này nữ thần Tô Mạch Nhiễm sẽ xuất hiện đấy”.
Mọi người khi nghe thấy Tô Mạch Nhiễm sẽ đến thì ánh mắt họ đều sáng ngời.
“Lưu thiếu gia! Anh nói có thật không, Tô Mạch Nhiễm thật sự sẽ đến đây sao?”“Tất nhiên rồi! Nghe nói lần này dưới khán đài có học sinh còn được giao lưu với cô ấy nữa, hát cùng cô ấy nữa!”Mọi người khi nghe đến đây thì ai nấy cũng đều kích động.
Tô Mạch Nhiễm là minh tinh nổi tiếng nhất thành phố này.
Dựa vào ngoại hình ngọt ngào xinh đẹp và giọng ca oanh vàng nên cô đã chiếm trọn trái tim của tất cả con trai của thành phố này.
Nếu có thể được hát cùng cô ấy thì đúng là phúc phận tu nửa đời không được.
Lưu Minh nhìn bộ dạng si mê của học sinh xung quanh thì hắng giọng hai tiếng, sau đó lại lên tiếng: “Không giấu gì mọi người, năm ngoái bố tôi sinh nhật cũng mời Tô Mạch Nhiễm đến.
Tôi cũng coi như có duyên được gặp mặt cô ấy một lần, vì vậy cơ hội lên sân khấu giao lưu với cô ấy, nếu không có ngoại lệ thì người đó chắc là tôi rồi”.
Lưu Minh dù sao cũng là người có tiền, có thể nhận được ưu đãi như vậy cũng là điều mà những học sinh khác ngưỡng mộ cũng không được.
Nhìn từ hình hiện giờ thì lần này Tô Mạch Nhiễm chắc sẽ chọn Lưu Minh rồi.
Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của những học sinh đó, Lưu Minh thấy đắc ý vô cùng, sau đó cùng An Hinh nghênh ngang rời đi.
“Đắc ý cái gì chứ, có tí tiền thôi mà”.
Lăng Tiêu Tiêu khinh bỉ nói một câu.
Lâm Dật không nói gì mà chỉ nhìn Lăng Tiêu Tiêu một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn, đàn ông các cậu toàn thích ngắm gái đẹp thôi đúng không?” Lăng Tiêu Tiêu bỗng dưng nói ra một câu khiến Lâm Dật thấy khó hiểu, sau đó vào ngồi ở ghế trong hội trường.
Từ sắc mặt của cô có thể nhìn ra, cô vẫn còn nhớ chuyện hôm trước.
Rõ ràng hai người ngồi rất gần nhưng lại không nói với nhau một lời.
Lâm Dật thật sự không thể kìm nổi nên ghé mặt lại, nhỏ giọng nói: “Lăng Tiêu Tiêu! Tôi muốn nói…”“Câm miệng!” Lăng Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn Lâm Dật một cái, dọa đến nỗi Lâm Dật vội ngậm miệng lại.
“Chuyện lần trước, sau này tôi sẽ tính sổ với cậu.
Nhưng giờ cậu có thể làm người đàn ông đàng hoàng được không, đừng cứ để đám người An Hinh ức hiếp như thế nữa, như thế được sao?”Lâm Dật bất đắc dĩ, cười nói: “Có thể làm thế nào được! Cô ta nói y như thật vậy, suýt nữa thì đến cô ta cũng tin mình đang nói thật rồi.
Nhưng vẫn phải cảm ơn cô, nếu không thì tôi thật sự không biết nên làm thế nào”.
“Nhưng tôi không nhìn ra chút thành ý nào của cậu”.
Lăng Tiêu Tiêu ôm miệng, biểu cảm rất đáng yêu: “Rõ ràng là tôi bị Lưu Minh ức hiếp mà cậu lại không dám ra mặt, ngược lại lúc làm chuyện đó…” Vẫn chưa nói xong thì gò má Lăng Tiêu Tiêu thấy nóng ran.
Cảnh tượng lúc trước lại một lần nữa xuất hiện trong đầu cô khiến cô quay mặt đi hướng khác.
Lâm Dật biết là cô ấy đang nói gì.
Cậu hít một hơi thật sâu, sau đó nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không để tên đó nghênh ngang mãi vậy đâu.
Mối