Nhật ký bí mật công chúa nhỏ (2), người không liên quan (ông nội) cấm xem trộm.10/03/2014Giang Ngộ dữ quá, anh ấy bị bệnh, Giang Ngộ ngu ngốc!11/03/2014Có phải Giang Ngộ bị bệnh rồi hay không, sao anh ấy lại không đến lớp, không đến lớp liệu có bị mất bài không? Bị mất bài liệu thành thích có tuột dốc không, thành tích học tập tuột dốc anh sẽ không còn đứng hạng nhất nữa, làm sao đây? Ông trời ơi có phải ông đang nói với con, nhanh lên, nắm bắt cơ hội này, từ nay về sau chiếc ghế hạng nhất sẽ là của con!... Nhưng mà cuối cùng Giang Ngộ sao thế?05/05/2014Socola Giang Ngộ tặng ngon quá đi, nhưng tại sao ngày nào anh ấy cũng chỉ tặng mình một viên, mình muốn hai viên.Ngày X tháng Y năm Z...Tốt nghiệp.Giang Ngộ phải đi rồi, tại sao hu hu hu hu hu, tại sao anh ấy phải ra nước ngoài học đại học, chẳng lẽ trường cao cấp nhất nước vẫn chưa đủ thỏa mãn anh hay sao? Mình lại không ra nước ngoài được hu hu hu hu hu Giang Ngộ là đồ ngốc.Sau khi anh ấy đi nước ngoài mình sẽ không được thấy anh ấy nữa, làm sao bây giờ? Hay là viết cho anh ấy lá thư tình....Giang Ngộ, anh đừng đi được không...Bởi vì, công chúa nhỏ thích anh....Giang Ngộ Giang Ngộ, trong quyển nhật ký này, toàn viết về Giang Ngộ.Sau khi xem nhật ký xong, Lâm Linh hiếm khi đỏ mặt.Có nên đưa quyển nhật ký này cho anh xem không, Lâm Linh đã do dự một lúc lâu mới quyết định. Mặc dù bình thường cô hay nói năng lung tung, cái gì cũng nói được nhưng nhiều năm trước, trong khoảng thời gian còn ngây thơ đó, những tâm tư thầm kín được ghi chép cẩn thận trong nhật ký từng thứ từng thứ một, nếu bày ra trước mắt anh, cô vẫn thấy hơi ngại ngùng.Ngày anh và cô cãi nhau muốn chia tay, anh dỗ cô là “Anh thích em, thích em từ thời cấp ba” làm cô biết rằng, thì ra những năm cấp ba cô không phải đang yêu đơn phương mà chuyện Châu Mạt nói anh tốt nghiệp nhận lá thư tình của cô là vì muốn từ chối cười nhạo cô, tất nhiên là giả rồi.Chắc chắn là anh đã đồng ý với cô!Cho nên cô mới muốn về tìm quyển nhật ký này, nói anh nghe tiếng lòng của cô.Sau khi xem xong, Lâm Linh tay chân lanh lẹ rút quyển nhật ký màu hồng trên tay ra, sau đó nhét vào ngăn kéo, đóng ngăn kéo lại rồi khóa một lượt.Giang Ngộ nhìn một loạt hành động của cô cảm thấy hơi buồn cười, không những thế, tai cô đã bắt đầu đỏ lên, nhiều năm trôi qua, anh chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng khi cô ngại ngùng nên duỗi tay sờ sau tai cô, đúng là hơi nóng.“Anh đọc xong rồi em mới khóa nó lại, em đang bịt tai trộm chuông hả?”Lâm Linh không quan tâm đến điều này, dù sao thì cô cũng phải khóa nó lại, hét nhỏ nhào vào lồng ngực anh, nắm chặt áo anh, mặt áp vào ngực, hung dữ nói: “Cho anh xem quyển nhật ký này là vì muốn thổ lộ tiếng lòng cho anh nghe, nhưng! Sau này anh không được dùng nó để cười nhạo em, hiểu chưa?”“Hiểu.” Giang Ngộ ngoan ngoãn ôm cô vào lòng, tay này vịt bên hông ôm cô thật chặt, tay kia thì dời lên trên xoa đầu cô thật nhẹ, giống như muốn an ủi xoa dịu: “Anh sẽ không cười nhạo em.”Cằm đặt lên đỉnh đầu, Giang Ngộ khẽ hỏi: “Vậy lúc đó em đến đưa thư tình cho anh, em đi đâu?”Ánh nắng buổi trưa xuyên qua ô cửa sổ, sau hai ngày hai đêm cuối cùng trận tuyết ở thành phố A cũng ngừng, bị ánh mặt trời nắng gắt chiếu vào, lớp tuyết dày tích tụ bên ngoài bắt đầu tan ra từ từ...Lâm Linh nằm trong vòng tay của Giang Ngộ, hướng đúng là hướng ra cửa sổ, ánh nắng xuyên qua tấm cửa sổ kính hơi chói mắt, cô vừa định đổi hướng nằm thì bàn tay khớp xương rõ ràng khẽ đặt lên mũi, chắn ánh sáng chói mắt cho cô.Lâm Linh mãn nguyện nói: “Đây là điều em muốn nói với anh, lúc đó em viết thư tình xong rồi, bắt chuyến xe số 11 đến nhà muốn đưa cho anh nhưng vừa xuống xe em đã hối hận nên ném thư vào sọt rác. Lá thư tình kia không phải của em. Giang Ngộ, từ trước đến giờ em chưa bao giờ đùa giỡn tình cảm của anh, cũng không đưa thư tình cho anh, làm anh gặp phải loại phụ nữ khốn nạn, chuyện này, em sẵn sàng chịu một nửa trách nhiệm.”“Tại sao lại không đưa?”“Ừ thì… Có lẽ lúc đó em kiêu ngạo nên cảm thấy… Hơi không xứng với anh, chỉ hơi hơi thôi nha!” Lâm Linh đưa tay lên miệng miêu tả sự hơi hơi rồi lại vùi mặt vào ngực anh. Âm lượng hơi nhỏ xuống, giống như hơi không muốn nhắc lại chuyện năm đó, vào thời khắc quan trọng nhất, cô không muốn thừa nhận sự tự ti.“Đồ ngốc.” Giang Ngộ cúi đầu hôn lên đầu nhỏ mềm mại của cô, giọng nói dịu dàng chưa từng có: “Đối với anh mà nói, chẳng có gì quan trọng bằng tiếng lòng của em.”“Ừm.” Lâm Linh vui vẻ nhưng cho dù anh không nói thì cô cũng biết. Năm đó khi tốt nghiệp cấp ba, ông nội đả kích cô, bạn cùng lớp đả kích cô, thậm chí xe buýt cũng đả kích cô cho nên cô khó mà không suy nghĩ tiêu cực, nhưng những suy nghĩ này, hai năm ở bên cạnh anh, đặc biệt là khoảng thời gian anh ổn định trong nước, đã tan thành mây khói từ lâu rồi.Mặc dù anh chưa bao giờ nói điều này nhưng cô có thể cảm nhận được, và cô cũng chưa bao giờ nghi ngờ.Cho nên chuyện mà cô muốn hỏi, thật ra là…Sau đó nói bằng giọng điệu giống như em hiểu mà nhưng em rất đau lòng: “Mặc dù biết từ góc độ của anh, em làm mất bức thư tình của anh, lúc tốt nghiệp còn đùa giỡn anh, anh tức giận hay ghét em là chuyện bình thường thôi, cho nên lúc học đại học ở nước ngoài, anh quen bạn gái em cũng miễn cưỡng chấp nhận nhưng…” Lâm Linh nhăn mũi: “Em vẫn rất nhỏ nhen, sao anh lại có thể quên nhanh như vậy, rõ ràng cấp ba người anh thích là em mà…”Không