Chương 17: Cốt truyện này chạy lệch ( 9 )
Ngày ấy Tề Lỗi không về nhà, cậu được Vương Nhị Nha giữ lại ăn cơm chiều. Thật ra Vương Nhị Nha muốn đưa thằng bé đến bệnh viện kiểm tra trước. Mấy quyển sách của bà không hề nhẹ một chút nào, chỉ mong đừng đập hỏng người con cái nhà người ta.
Nhưng Tề Lỗi lại không để ý đến chuyện này mấy. Cậu thường xuyên đánh nhau, không nói đến số lần bị ném gạch vào người, ngay cả bị ném vào đầu cũng có. Cơ thể của mình thì mình là người hiểu rõ nhất, do thường xuyên gặp cảnh đánh lén nên lúc nào cậu cũng trong tình trạng cảnh giác cao độ. Khi Vương Nhị Nha chuẩn bị đánh tới thì Tề Lỗi đã phản ứng kịp, cậu nhanh chóng nghiêng người qua một bên, vì vậy bà đã ném trượt sang bên cạnh.
Sau khi tránh được đòn đầu tiên thì mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Mọi người mặt đối mặt, Diêu Thiên Thiên thuận miệng bịa ra vài chuyện gì đó, mọi người ngay lập tức trở nên hòa thuận vui vẻ.
Vương Nhị Nha hiểu ra mình đã đánh nhầm cậu bé Tề Lỗi “ngoan ngoãn” thì trong lòng bà cảm thấy vô cùng áy náy, muốn giữ cậu lại ăn cơm chiều để “chuộc lỗi”. Tề Lỗi cũng không thường xuyên về nhà ăn cơm nên cậu không chút chần chừ liền gật đầu đồng ý. Lúc đồng ý còn chớp chớp mắt nhìn Diêu Thiên Thiên.
Tề Lỗi nghĩ rằng Diêu Thiên Thiên sẽ nói với Vương Nhị Nha về việc khi còn nhỏ cậu đã cạo trọc đầu cô. Không ngờ Diêu Thiên Thiên lại không hề nhắc gì đến chuyện đấy. Điều này không khỏi khiến cậu càng nhìn cô lại càng cảm thấy thuận mắt. Cô bé này không tồi, không kiêu ngạo, không nóng nảy, không mách lẻo. Đúng là một đứa trẻ tốt.
Trong bữa cơm, hai mẹ con mới phát hiện ra Tề Lỗi ở gần nhà họ, cũng ở gần khu trường học này. Nghĩ một chút thì thấy cũng hợp lý, nếu không sống gần đây thì Tề Miểu cũng sẽ không học chung trường với Diêu Thiên Thiên. Tuy nhiên muốn chuyển nhà từ thành phố khác sang thành phố B mà không có hộ khẩu cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Thật sự không biết trong nhà Tề Lỗi đã xảy ra chuyện gì nữa.
Hai câu tục ngữ: “Không đánh thì không quen”, “bà con xa không bằng láng giềng gần” đã được thể hiện rất rõ thông qua mối quan hệ giữa Vương Nhị Nha và Tề Lỗi. Bà không thể về nhà vào buổi trưa nên Diêu Thiên Thiên đều ăn trưa tại một quán cơm nhỏ gần trường. Cô không được nghỉ ngơi tốt, hôm nào đi học cũng sẽ mệt rã rời. Mỗi khi họp phụ huynh, giáo viên sẽ lén nói với Vương Nhị Nha là Diêu Thiên Thiên thường xuyên ngủ gật trong lớp, điều này khiến bà cảm thấy vô cùng có lỗi với Diêu Thiên Thiên. ( Diêu Thiên Thiên: Tôi ngủ gật trong lớp chắc chắn không phải vì thiếu ngủ 0-0 )
Ngay khi bà nghe nói nhà của Tề Lỗi cũng ở gần đó, thằng bé còn có một cô em gái cùng trường với Diêu Thiên Thiên. Trong lòng Vương Nhị Nha bắt đầu sinh ra ý tưởng muốn kết giao với nhà họ Tề. Khi bà bận quá thì có thể nhờ họ tiện đường chăm sóc Diêu Thiên Thiên. Tuy nhiên việc này cũng không nên vội vàng, phải làm từ từ mới được. Vào thời điểm đó, mối quan hệ giữa người với người rất đơn giản, vì thế mối quan hệ giữa những người hàng xóm với nhau thì cũng chỉ cần một câu nói thôi là đủ.
Từ đầu là do Vương Nhị Nha hiểu lầm Tề Lỗi, thế nên bà cảm thấy rất có lỗi với thằng bé, sau đó lại quyết định muốn tạo mối quan hệ tốt với nhà họ Tề, bởi vậy một bữa cơm này, Vương Nhị Nha vô cùng quan tâm Tề Lỗi, không ngừng gắp đồ ăn cho cậu. Thành ra hôm ấy, Tề Lỗi phải ưỡn cái bụng to về nhà, no muốn chết.
Nhờ thuộc tính “bia đỡ đạn” thu hút lẫn nhau, sau khi người nhà họ Tề và Diêu Thiên Thiên gặp nhau vài lần, cô rất nhanh đã biết được tình hình hiện giờ của nhà họ Tề.
Nhà họ Tề đúng là đã xảy ra một chuyện rất lớn. Bọn họ vốn dĩ chỉ là một gia đình bình thường, nhưng đột nhiên có một ngày trên trời lại rớt xuống một “viên gạch vàng”. Bọn họ có mối quan hệ họ hàng phải bắc tám chiếc “gậy tre” mới tới được với một vị giám đốc của xí nghiệp thuộc sự cai quản của nhà Mộ Dung, nghe nói ông ta đã làm chuyện gì đó vô cùng có lỗi với cha Tề. Hình như năm đó đã trộm con trâu duy nhất của nhà họ Tề đem đi bán để gây dựng sự nghiệp cho bản thân, trợ giúp ông già nhà Mộ Dung tranh đấu giành “thiên hạ”.
Có lẽ đúng là gặp phải quả báo, vị giám đốc kia tuổi đã già mà đến giờ vẫn không có con cháu thừa kế gia sản của mình. Bản thân ông ta vẫn luôn cảm thấy có lỗi với nhà họ Tề vì đã đánh cắp một thứ vô cùng quý báu của họ ( một con trâu ). Cuối cùng ông ta giao hết tài sản của mình cho cha Tề.
Diêu Thiên Thiên: Không phụ là nhân vật BOSS lớn nhất. Quá trình quật khởi này thật sự không kém gì Diêu Đại Vĩ!
Ba năm trước, khi cha Tề nhận được thông báo của luật sư còn nghi ngờ mình gặp phải tội phạm lừa đảo. Mãi đến khi tiền đến tận tay rồi thì ông mới nhận ra, hóa ra trên trời thật sự sẽ rơi xuống một cái bánh nhân thịt, còn là cái bánh vàng 24K!
Chuyện hôm đó xảy ra vô cùng vang dội, họ hàng xa, gần đều biết nhà họ Tề phát tài. Bọn họ trở thành “cây to đón gió”, thường xuyên có người đến vay tiền, trong nhà còn thường xuyên xuất hiện trộm cướp. Cuối cùng vẫn là mẹ Tề vô cùng quyết đoán vỗ