Trên đường vào hoàng cung, Sở Du bắt đầu suy nghĩ lần này hoàng đế ép mình tiến cung là có ý định gì.
Mục tiêu cuối cùng của hoàng đế đương nhiên là Vệ Uẩn. Ép Vệ Uẩn xuất chiến hẳn là tính toán hiện giờ của hoàng đế. Hiện giờ Yến Châu thuộc quản lý trực tiếp của hoàng đế vẫn luôn án binh bất động, để khi xảy ra chuyện sẽ kịp thời bảo về hoàng đế. Trên tiền tuyến là ba nhà Tống Thế Lan, Diêu Dũng, Sở Lâm Dương, nhưng cả ba nhà đều không chịu ra lực, cả đám người đánh thái cực với nhau, chắp tay nhường lại giang sơn. Hiện giờ đương nhiên hoàng đế sẽ nghĩ biện pháp ép mọi người ra tay.
Ông bắt cóc Liễu Tuyết Dương là đã có thể bức Vệ Uẩn, nếu nàng tiến cung sẽ cũng lúc uy hiếp được Sở Lâm Dương và Sở Kiến Xương.
Sở Du hiểu được đại khái tâm tư hoàng đế, trong lòng bắt đầu tính toán.
Nàng theo thái giám tiến vào Ngự Thư Phòng, mới vừa bước vào, liền thấy Liễu Tuyết Dương thấp thỏm ngồi đối diện hoàng đế, đang chơi cờ cùng Thuần Đức Đế.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Liễu Tuyết Dương đứng ngồi không yên, rõ ràng đã nhận thấy tình huống không thích hợp, tuy nhiên bà không dám thể hiện ra mặt, chỉ có các nước cờ là rối tinh rối mù. Bên cạnh đó Thuần Đức Đế lại thập phần kiên nhẫn, nói với Liễu Tuyết Dương: “Phu nhân không cần lo lắng, trẫm sẽ không làm khó phu nhân, phu nhân có thể ở trong cung trò chuyện với Hoàng Hậu, trước kia ngài và Hoàng Hậu tình như tỷ muội, cũng không phải chưa từng ngủ lại trong cung, hôm nay vì sao lại câu nệ như thế?”
Liễu Tuyết Dương lộ vẻ xấu hổ, đúng lúc Sở Du theo thái giám tiến vào, cung kính đặt đôi tay ở giữa trán, dập đầu nói: “Dân nữ Vệ Sở thị khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Thanh âm Sở Du vững vàng, leng keng hữu lực. Thuần Đức Đế hạ cờ, đợi một lát, thấy Liễu Tuyết Dương vẫn luôn nhìn Sở Du, lúc này ông ngẩng đầu nói: “Vì sao không đánh?”
“Bệ hạ……” Liễu Tuyết Dương căng da đầu nói: “Ngài xem người con dâu ……”
“Dân nữ Vệ Sở thị, khấu kiến bệ hạ!”
Sở Du cao giọng, nhắc nhở Thuần Đức Đế.
Thuần Đức Đế kẹp quân cờ, lạnh lùng nói: “Trẫm cho ngươi nói chuyện sao?!”
Sở Du quỳ rạp trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Dân nữ biết bệ hạ vội vàng triệu kiến như thế, tất có chuyện quan trọng, cho nên có chút nóng vội, mong bệ hạ thứ lỗi.”
“Nóng vội?” Thuần Đức Đế thả quân cờ vào trong hộp, cả giận nói: “Trẫm sợ rằng trong lòng ngươi căn bản không có người hoàng đế là trẫm, cố tình nhục nhã trẫm!”
“Bệ hạ nói đùa.”
Sở Du bình tĩnh nói: “Bệ hạ là quân, dân nữ là dân, sao dám nói tới nhục nhã?”
“Được rồi, đừng giở giọng quan ra với trẫm.”
Hoàng đế phất tay, thái giám bước lên, làm tư thế “mời” Liễu Tuyết Dương. Liễu Tuyết Dương có chút khó xử, Thuần Đức Đế ngẩng đầu nhìn qua, cuối cùng Liễu Tuyết Dương vẫn mím môi, bà không có can đảm làm trái ý hoàng đế, đành phải xoay người rời đi.
Chờ Liễu Tuyết Dương đi rồi, thái giám bên cạnh dâng cho hoàng đế một ly trà, Thuần Đức Đế thổi lá trà nói: “Trẫm gọi ngươi tới, là có ý gì, có lẽ ngươi đã suy nghĩ cẩn thận?”
“Dân nữ hiểu” Sở Du bình tĩnh nói: “Nhưng cũng không rõ.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Ngươi còn vấn đề gì không rõ?”
Thuần Đức Đế nhíu mày, Sở Du quỳ gối không ngẩng đầu, nhưng thanh âm lại thập phần rõ ràng: “Bệ hạ triệu dân nữ vào cung, chắc hẳn là muốn mượn cơ hội này hoàn toàn khống chế Sở gia và Vệ gia. Nhưng hiện tại trên chiến trường rõ ràng có Diêu Dũng và Tống gia chắn ở phía trước, vì sao bệ hạ không ép buộc bọn họ, ngược lại quay sang giam lỏng dân nữ? Hiện giờ Vệ gia chỉ còn lại một mình tiểu hầu gia, bệ hạ nhất định phải đuổi tận giết tuyệt mới được hay sao?”
“Hoang đường!” Thuần Đức Đế rống giận: “Làm tướng lên trận giết địch, sao tới miệng ngươi lại biến thành đuổi tận giết tuyệt?! Vệ gia các ngươi, luôn miệng nói trung quân báo quốc, trẫm niệm tình Vệ gia trung nghĩa, tha cho Vệ Uẩn một mạng, hiện giờ hắn hồi báo ta như thế nào?!”
“Chiến trường xuất hiện nhiều đào binh như thế” Rõ ràng Thuần Đức Đế đã nghẹn tới cực hạn rồi: “Ngươi cho rằng trẫm không biết chuyện gì xảy ra sao?! Các ngươi coi trẫm là tên ngốc sao?! Sớm biết Vệ gia ngươi có tâm tư mưu nghịch như vậy, trẫm sao có thể dung túng cho các ngươi?!”
Thuần Đức