Đi qua dãy bậc thang hình xoắn ốc, Đường Bắc Ái mới nhẹ nhàng đặt Lam Thanh Sương xuống, cử chỉ còn vướng một chút lưu luyến chưa nỡ.
Chân cô chạm đất, vừa hừ một tiếng, định bỏ đi không lời cám ơn nào thì đột ngột nhìn thấy một màu đỏ chói chang ở ngay đầu gối của Đường Bắc Ái, nó lan ra, bám cả lớp quân màu xám.
"Anh! Chân anh! ", Lam Thanh Sương lên tiếng.
"Hả?"
Đường Bắc Ái nghi hoặc, nhìn xuống chân mình, đột nhiên thấy máu loang ra, nỗi sợ máu đến tột cùng trong quá khứ xuất hiện, khiến đầu óc anh mơ hồ, sau đó mặt mũi trắng bệch mà ngất đi.
Lam Thanh Sương bị dọa cho sợ hãi, điên cuồng gọi to tên anh, cuống cuồng tìm người đưa vào bệnh viện.
Cuộc đời Đường Bắc Ái anh, nói ra thì thật khôi hài, nhưng thứ anh sợ nhìn thấy nhất chính là máu.
Vào đến bệnh viện, Lam Thanh Sương mới biết hóa ra chân của Đường Bắc Ái từ sớm đã bị thương do vô tình bị một thân cây khô có gai đè trúng.
Vết thương còn chưa lành lại, đã mặc kệ mà bất chấp cõng cô đi mới khiến rách ra, chảy máu đầm đìa như vậy.
"Anh thật ngu ngốc! Đã bị thương còn cố gắng thể hiện như vậy làm gì?"
Lam Thanh Sương ngồi cạnh bên giường Đường Bắc Ái, mắng khẽ, nửa thật nửa đùa.
Nằm trên giường, Đường Bắc Ái đã tỉnh lại, đột ngột nắm lấy tay Lam Thanh Sương, như một con mèo con mà nũng nịu.
"Vậy!
Tiểu Sương Sương có cảm động, dùng thân báo đáp không?"
Lam Thanh Sương rút tay ra, tâm tình vừa dịu đi được một chút lại bị hành động thô thiển kia chọc cho tức giận, cô hung hãn đấm hự vào ngực Đường Bắc Ái một cái.
"Cẩn thận cái tay hôi hám bẩn thỉu của anh đấy.
Đừng tưởng bà đây có chút cảm kích thì anh muốn làm gì thì làm nhé"
Lam Thanh Sương mắng anh một tràng, sau đó nhìn vào đồng hồ, thấy cũng đã trễ, cô hậm hực gọi điện thông báo cho Thạch Tâm Thất đến, sau đó vội vã bỏ đi.
"Đường tổng, anh cũng thật là, chỉ vì lấy lòng cô ta mà mặc kệ chân mình như vậy luôn sao? Trong kế hoạch phát triển của Lương Chỉ chúng ta cũng đâu có tên của Lam Hằng đâu chứ", Lưu Dương, trợ lý thân tín bên cạnh Đường Bắc Ái vừa gọt một ít trái cây, vừa khô khan nói.
Anh ta đã theo bên cạnh Đường Bắc Ái hơn tám năm, quan hệ đã sớm vượt qua cái ranh giới chủ tớ.
Cả hai thực sự xem nhau như anh em chí cốt, nói chuyện cũng không cần kiêng nế gì cả.
"Người chưa từng trải chuyện nam nữ như cậu thì biết cái khỉ gì chứ.
Tôi nói cậu biết nhé, người như Thanh Sương thực sự rất khó tìm, kiêu ngạo nhưng lại rất đắt giá.
Cô ấy thế nào, mới thuyết phục được đôi chân này của tôi, công phụ nữ"
Đường Bắc Ái đáp lời.
Nghĩ đến gương mặt cau có đó của Lam Thanh Sương, anh lại cảm thấy việc mình bị thương ngược lại còn thêm vài phần thoải mái.
Đường Bắc Ái đã hai mươi tám, nhưng trong chuyện tình cảm lại chưa từng thành tâm thành ý với bất cứ một ai.
Nhưng gặp Lam Thanh Sương, lại có thể khiến anh phải đặc biệt suy nghĩ lại.
Thêm một tháng dài vội vã đi qua, chớp mắt một cái, thời gian lại chuyển mình, tiết trời lại sắp đi vào quỹ đạo của mùa hạ, lá xanh tươi tốt khoác lên mình một lớp áo căng rực nhựa xanh.
Thời tiết này lại rất thơm mùi hoa sữa, ở trong khu vườn đầy sắc thơm cỏ lạ của Thạch gia, từ lâu đã tự phát triển một cây hoa sữa không ai trồng, vươn cao vô tận, bóng râm rợp cả một khoảng sân to.
Thỉnh thoảng có vài cánh hoa đã héo, rụng lả tả, có mưa đổ xuống hoặc nắng gay gắt đều sẽ tích tụ một loại mùi hương thơm vị sữa nhàn nhạt, lại hơi ẩm như trà, bay xa, len lỏi vào trong gió.
Mỗi khi ngửi phải, đều khiến Lục Thiên Tình nảy sinh cảm giác nhớ nhà.
Bởi lẽ ở nhà của cô, hoa sữa rất nhiều, mỗi khi đến mùa hoa rụng cô và Uyển Nhi đều sẽ đi lượm lại thành một rổ to, sau đó mang về nhà, chọn lọc rửa sạch, chế biến thành một loại chè dưỡng nhan độc nhất vô nhị.
Hơn nữa còn có thể chế thành sáp hương khử mùi ẩm, đặt vào trong giường cho mẹ của cô.
Bây giờ Lục Thiên Tình nhớ lại, chỉ tiếc mọi thứ đã đi qua lâu lắm rồi, chỉ còn đọng lại trong lòng một cảm giác thương nhớ, hoài niệm, xót xa.
"Ting!.
Bên ngoài chợt truyền tới một tiếng chuông cửa, Lục Thiên Tình gác lại những hồi ức đẹp đẽ trong đầu,