Chương 48: càng lớn càng con nít
Long tịch bảo ăn uống no đủ, thỏa mãn sờ sờ bụng nhỏ căng tròn, cười nói “Oa, ăn thật ngon, về sau nếu ai gả cho anh thật sướng.”
Doãn thiên cười không nói, giúp Long tịch bảo dọn dẹp bát đũa, Long tịch bảo động tác lưu loát thu thập xong bát đũa, nhìn đồng hồ treo tường, 6 giờ, nếu không đi sẽ không kịp mất.”Anh Thiên, thật sự em phải về nhà rồi, cám ơn anh đã chiêu đãi em ăn ngon no bụng.” Long tịch bảo cười nói, cuối cùng còn vỗ vỗ bụng nhỏ của mình.
Doãn thiên sờ sờ đầu của cô, cười nói: “Em thích là tốt rồi, trở về đi, đi đường cẩn thận, biết chưa? Vết thương không được chạm nước, về nhà xong thì gọi bác sĩ gia đình băng bó lại, phải nghe lời anh đó, đừng làm chuyện nguy hiểm nữa.”
Long tịch bảo khéo léo gật đầu một cái: “Biết, từ lần này trở đi, có thể em phải trở về công ty làm, về sau có thể không tìm anh chơi được, nếu có chuyện gì thì anh gọi điện cho em, nhất định em sẽ đến.”
Doãn thiên khẽ cười: “Được, vậy em đi nhanh đi, anh không tiễn đâu.”
“Dạ, em đi đây, anh phải chăm sóc mình cho tốt nhá, bái bai.” Long tịch bảo cười ngọt ngào nói lời từ biệt, xoay người rời đi.
Để lại doãn thiên một mình, ngơ ngác nhìn phương hướng cô rời đi, rốt cuộc anh bị sao vậy, không phải là anh muốn tìm chia rẽ tính cả giữa cô cùng bọn họ sao? Tại sao lại để cô trở về sớm chỉ vì sợ cô bị đánh chửi chứ? Tại sao nhìn cô xoay người rời đi anh lại muốn ôm chặt lấy cô, anh ••• rốt cuộc bị sao rồi•••
Long tịch bảo ••• rốt cuộc em đã hạ độc gì với anh vậy••••
Long tịch bác cùng Long tịch hiên đem tất cả thu vào trong mắt, nhíu mày, liếc nhau một cái, Long tịch hiên nhàn nhạt lên tiếng: “Cậu ta có ý với Bảo Bảo.”
“Vậy thì sao chứ, chẳng qua tịch nhi đối với gã là thương hại mà thôi.” Long tịch bác không vui nói.
“Chúng ta đều biết mục tiêu của gã không phải là Bảo Bảo, mục tiêu của gã có khả năng nhất chính là chúng ta, hoặc là vị cha lãnh khốc vô tình kia cơ, rất rõ ràng, Bảo Bảo chẳng qua là một con cờ trong dự tính của gã, nhưng xem ra, bây giờ tựa hồ gã cũng tính sai một nước, đó là sức hút của Bảo Bảo, cậu ta đã yêu bảo bảo.” Long tịch hiên nhẹ giọng nói.
“Đủ rồi, cho dù là vậy thì thế nào, tịch nhi là của chúng ta, chỉ có thể là của chúng ta, ngộ nhỡ nếu con bé yêu doãn thiên, anh sẽ không chút do dự bẻ gảy cánh của cô, khiến cô vĩnh viễn cũng không ra được khỏi nhà tù tráng lệ này.”
Long tịch bác âm trầm nói đến, đúng vậy, Long tịch bảo chỉ có thể là của bọn họ, bọn họ sống mà không có cô, liền