Một thân bạch y của Mạc Nhiên giờ đã dính máu trông hơi nhếch nhác, y giúp Tần Lăng băng bó vết thương xong thì lấy tay lau mặt. Lại không để ý rằng tay mình có dính máu, vì thế vệt máu cũng theo tay mà dính lên má. Tần Lăng nhìn Mạc Nhiên, năm nay y cũng chỉ mới mười bảy tuổi vẫn chưa gọi là trưởng thành hẳn, hiện tại nhìn mặt vẫn còn non nớt đúng là nhìn đáng yêu hơn. Hắn nhìn y rồi cười, Mạc Nhiên nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"
"Mặt ngươi cũng dính máu rồi." Hắn vừa nói vừa lấy tay chỉ lên má.
Mạc Nhiên có chút ngại lại lấy tay lau đi vài lần, nhưng tay y bẩn nên càng lau càng dính nhiều. Tần Lăng lại lấy từ trong người ra một cái khăn tay khác đưa cho y, là một cái khăn thêu hoa đào ở bên góc. Y nhìn chiếc khăn một lúc chưa nhận lấy luôn, hỏi: "Lại là khăn hôn thê tặng sao?"
"Không phải." Hắn lắc đầu: "Hôm trước đi qua thấy đẹp nên mua."
Nghe hắn nói vậy Mạc Nhiên mới nhận lấy, kiếp trước hắn cũng tặng cho y một chiếc khăn có thêu hoa đào. Hôm trước đi qua trấn nhìn thấy chiếc khăn lại nhớ đến y, nhân lúc họ không để ý dừng lại mua. Nhìn y lau qua lau lại mặt đã sạch hắn nói: "Nếu bây giờ ngươi không giết ta, sau này sẽ khó có cơ hội."
Mạc Nhiên động tác dừng lại một chút, không trả lời mà hỏi lại: "Ngươi muốn ta giết ngươi lắm sao?"
Hắn nhìn đôi mắt trầm tĩnh của y, hai hàng lông mi dài rũ xuống, đôi mắt thật đẹp cũng thật buồn. Sao hắn không biết y có đôi mắt đẹp như vậy, là hắn không biết hay ngày trước hắn chưa từng để ý y dù chỉ một lần. Dù sao thì kiếp này hắn cũng có thiện cảm hơn với Mạc Nhiên, hắn không biết lúc nào cũng vô thức nhìn y lâu hơn, quan tâm y nhiều hơn một chút, nhìn y rơi nước mắt mà đau lòng.
Và quan trọng nhất Mạc Nhiên mà hắn hận đã chết, trước mặt hắn chỉ là một thiếu niên vô tình và người này không thích hắn. Tần Lăng nghĩ đến đây cảm thấy không vui, đúng là y không thích hắn nên khi bị hắn hôn mới phản ứng quyết liệt như vậy. Cứ nghĩ sau hôm đó y sẽ mặc kệ hắn luôn, may mà y không giận lâu.
Tần Lăng im lặng không trả lời, nếu sau này chuyện kia lại xảy ra, phụ thân y lại diệt môn cả nhà hắn thì lúc đó hắn và Mạc Nhiên sẽ phải một sống một còn.
Hắn còn phải trả thù vương gia, kiếp trước đến lúc chết vẫn chưa kịp chính tay giết ông ta. Trong khi con trai ông ta là người không liên quan lại bị hắn dày vò, lúc đó hắn mất hết lí trí giờ nghĩ lại cũng thấy có lỗi với y.
"Mau tìm kĩ cho ta, chúng chưa chạy xa được đâu." Đột nhiên có tiếng người vọng lại từ phía xa, còn có ánh đuốc đang đi về phía hai người.
Tần Lăng cắt đứt dòng suy nghĩ trong đầu, nói: "Mau đi thôi."
Hắn đứng dậy cùng Mạc Nhiên rẽ vào một lối khác, bỗng chợt nhớ ra Tần Lăng hỏi: "Không biết hai người kia thế nào."
"Có Sở Tiêu sẽ không sao, họ đi về hướng mà đám người Trác Phong phải đi qua, lúc đó tụ tập với mấy người kia thì an toàn rồi." Mạc Nhiên nói.
"Ngươi có vẻ rất hiểu Sở Tiêu?" Tần Lăng hơi nhếch môi hỏi.
"Ừ." Mạc Nhiên gật đầu: "Ta với huynh ấy lớn lên cùng nhau."
Hẳn là lớn lên cùng nhau, bảo sao suốt ngày gọi ca ca. Tần Lăng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ta cũng hơn ngươi hai tuổi, không phải ngươi nên gọi ta là ca ca sao?"
Mạc Nhiên dừng lại quay qua nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu, hai