Anh là một quân nhân, người mà đã từng trải qua không biết bao nhiêu trận chiến khốc liệt dưới sự huấn luyện nghiêm khắc, anh tự nhận ra, trên thế giới này, có rất ít chuyện có thể khiến cho Lệ Thiếu Đình anh động tâm, tổng kết lại bằng hai chuyện, thứ nhất là lần đầu tiên gặp Lạc Ngâm Tích, và thứ hai chính là bởi vì mấy câu nói ít ỏi của Lạc Khuynh Thành.
Cô nói : "Thiếu Đình, thấy cách anh đối xử với chị em, em liền biết anh là người hiểu tình yêu là gì. Cho nên anh chắc cũng đã nhận ra em yêu German rồi. Tuy trước kia em chẳng biết tình yêu là gì, nhưng em biết, em yêu anh ấy, yêu đến sâu đậm."
"Em biết rõ khoảng cách giữa em và anh ấy chênh lệch cỡ nào, em càng rõ hơn ai hết rằng con đường tương lai em phải đối mặt có bao nhiêu chông gai, thành thật mà nói, em có sợ hãi, đôi khi càng muốn lùi bước. Nhưng Thiếu Đình, đau khổ không đáng sợ, đáng sợ là sự hèn nhát, nếu biết rõ đã yêu nhau thì vì sao lại bởi vì sợ hãi mà vứt bỏ? Cứ cho là con đường phía trước sẽ rất gian nan, có thể cũng sẽ không thấy điểm dừng, nhưng nếu không thử thì làm sao biết nó gian nan thế nào? Cho nên em yêu anh ấy, cũng sẽ kiên định với con tim và sự lựa chọn của mình, đến chết, không đổi!"
Vả lại, trong lòng anh ấy cũng có em, cho nên, em sẽ không hèn nhát mà chạy trốn nữa, không cần thiết....
Một câu này, Lạc Khuynh Thành chỉ âm thầm mặc niệm trong lòng, chỉ là nói cho chính mình nghe.
Cục cưng, con yên tâm, mẹ sẽ không dễ dàng từ bỏ ba đâu, mẹ nhất định sẽ để gia đình chúng ta, mãi là một nhà trọn vẹn hạnh phúc.
Ngay lúc đó Lạc Khuynh Thành đối với chuyện tương lai phía trước vô cùng lạc quan, đối với người đàn ông mà trước nay cô không hề đặt lòng tin vào ký gửi nửa quảng đời còn lại cho anh, cô không bao giờ ngờ rằng bộ dáng ngập tràn yêu thương nồng nhiệt kia để đổi lấy...?
Đây là lần thứ ba anh dùng hành động vô tình này đối với cô, hai lần trước, cô cố gắng chống cự, kịch liệt giãy dụa, nhưng lúc này đây, cô đến cả động cũng không hề, bởi vì cô không ngờ, bởi vì cô tuyệt vọng, thậm chí cả sợ hãi cô cũng không có.
Ngay chính thời khắc anh giơ tay ra bóp lấy cổ mình, cũng đồng thời, bóp nát trái tim cô, máu tươi đầm đìa!
Bỗng nhiên, Lạc Khuynh Thành cảm thấy nực cười chính bản thân mình.
Thật nực cười, nhìn cô xem, thật đáng cười vào mặt, vì sao cô phải thương yêu một người đàn ông đối xử tàn nhẫn với mình như vậy?
Hai bàn tay mềm mại không chút sức lực đặt lên cánh tay anh, không hề có phản ứng bấu chặt chống cự, Lạc Khuynh Thành chỉ yên lặng, yên lặng đến đáng sợ, ánh mắt bình lặng như nước, đối diện nhìn anh, một tầng nước mông lung thể hiện rõ nội tâm bi thương cùng phẫn hận sâu sắc.
Cô đau, đau lắm, cô không rõ, nếu đã không coi cô ra gì, vậy thì vì sao lúc sáng anh còn bày dáng vẻ thâm tình chân thành thổ lộ tình cảm với cô, rõ ràng anh còn nói sẽ đưa cô về nhà dạy dỗ cô lại, thái độ của anh lúc đó, cho dù có đấu tranh tư tưởng thế nào cũng giơ tay đầu hàng, nguyện theo anh về nhà, nhưng vì sao anh đột nhiên lại trở nên lãnh tình đến bực này? !
Hàng loạt câu hỏi không có lời giải đáp liên tục tấn công tâm trí cô, ánh mắt rưng rưng nhìn chằm chằm vào người đàn ông, bộ dạng ủy khuất uất ức giống như đang chịu đựng điều gì, thật khiến cho người ta không khỏi đau lòng.
Trái tim sắt đá của German đột nhiên bị ai đó bóp nhẹ, nhói đau, anh đã hạ quyết tâm phải cứng rắn như thế nào, nhưng chứng kiến cảnh tượng đau lòng này, đầu óc anh lập tức thanh tỉnh, anh vội buông lỏng tay.
Thượng đế, mình đang làm cái gì đây? Rốt cuộc mình đang làm ra loại chuyện gì với cô ấy? !
"Khụ khụ!"
Lòng bàn tay theo bản năng xoa cổ, kịch liệt ho khan, Lạc Khuynh Thành bất ngờ lấy lại hô hấp nên không thích ứng được, cả người mềm nhũn