Sau khi ăn bánh xong, Như Tuyết và Minh Vương bước ra khỏi quán, lang thang trên mấy con đường nhỏ quanh đó, mua vài thứ lặt vặt rồi trở lại đường cũ, đi bộ về nhà.
Trên tay sách vài túi nhỏ, anh vừa đi vừa kể chuyện vui cho cô nghe.
Những người đi đường chốc chốc lại nhìn đôi trai tài gái sắc này.
- Một lần, có cô gái gọi đến bảo nhớ cậu ta chết mất và hỏi cậu ta có nhớ cô không? Cậu ta liền cười cười nói nhớ. Nhưng khi cô ta bảo đến chỗ hẹn quen thuộc nhé thì cậu ta đớ người không biết ở đâu, đành ngớ ngẩn hỏi lại cô ta là ai. Cô gái đó tức giận đến ngất tại trận luôn.Haha…. Mỗi lần nhớ lại vẻ mặt cậu ta lúc đó là anh cười muốn vỡ bụng. - Minh Vương vừa nói vừa ôm bụng cười nắc nẻ.
Như Tuyết cũng cười chảy nước mắt hỏi:
- Tại sao anh ấy không nhớ ra nơi hò hẹn của hai người mà lại nói chuyện ngọt ngào như biết rõ vậy?
- Em không biết rồi, trong điện thoại của cậu ta luôn lưu tên tất cả các cô gái là honey. Cậu ta nói như vậy sẽ không sợ bị gọi nhầm tên khi nhiều người cùng gọi đến. – Anh bình tĩnh giải thích.
Nghe anh nói vậy, cô cười ha hả, vỗ vai anh ngưỡng mộ:
- Đúng là phục anh có người bạn như vậy. Anh Tiệp cũng thật ác độc… Rồi sẽ có ngày gặp phải địch thủ.
Nụ cười sáng bừng trên khuôn mặt Như Tuyết, hàm răng trắng với đôi môi đỏ mọng tự nhiên. Những tia nắng ấm áp vờn quanh đôi má mịn màng của cô. Minh Vương bỗng cảm thấy cổ họng khô rát, máu trong người dường như sôi lên. Vội vàng đánh mắt về phía trước, anh không dám để cô phát hiện ra sự biến đổi của mình.
Anh cố dằn lòng lại, không suy nghĩ đến phản ứng sinh lý chết tiệt đó.
Đè chặt cái nóng trong người xuống, anh nghĩ tại sao mình có thể xúc động như vậy? Khả năng tự chủ của anh đối với cô ngày càng kém, chẳng lẽ là do mùa hè đến gần, nhiệt độ cơ thể dễ dàng tăng cao?
Đang nói chuyện vui vẻ, Minh Vương bỗng quay đi không nói gì khiến Như Tuyết nhíu mày không hiểu.
Anh trốn tránh ánh nhìn dò xét của cô, cười xòa chuyển câu chuyện:
- Em có muốn đi du lịch không?
- Tôi không phải đại gia. – Cô cười đáp.
- Anh thì sao?
- Không dưng ai dễ đem phần đến cho? – Cô liếc mắt dè trừng anh hỏi.
- Miễn phí hoàn toàn và vô điều kiện. – Anh giơ hai tay lên đầu khẳng định.
Như Tuyết thấy vậy phì cười, đang định nói tiếp thì một đám học sinh mặc đồng phục đi ngang qua. Cô nhìn theo đám trẻ, nở nụ cười buồn.
Những cô gái mới lớn, ngây thơ và e thẹn nhiều lần đánh mắt về phía này. Cô đỏ mặt, cô che miệng cười nhìn Minh Vương. Có cô mạnh bạo hơn, trực tiếp dành cho anh ánh mắt say đắm và đờ đẫn không dứt.
Thất thần nhìn màu áo trắng tinh trên người họ, niềm vui và nỗi buồn của thời học sinh bỗng ùa về cùng lúc trong đầu cô.
Kỷ niệm nơi học đường trẻ trung, vô tư, ham tìm hiểu và xông pha mới tuyệt làm sao! Những ngày tháng tung tăng cùng bạn bè đến lớp nghe thầy cô giảng bài. Những cô cậu học trò cá biệt, những trò đùa nghịch ngợm trêu trọc thầy giáo. Vẻ mặt mếu máo và lo lắng của họ nhìn bản kiểm trước mặt…. Tất cả hình ảnh đó như mới xảy ra ngày hôm qua nhưng lại đang thu nhỏ và trôi dần về phía cuối con đường, theo bước chân xa dần của đám người kia.
Ánh mắt xao xuyến và nuối tiếc của cô bị Minh Vương bắt gặp. Một ý tưởng đột nhiên hiện lên trong đầu, anh nhìn cô nghiêm túc hỏi:
- Em có muốn học đại học không?
Như Tuyết giật mình sửng sốt nhìn anh. Đến khi chắc chắn rằng anh không đùa, cô mới cười buồn đáp:
- Để làm gì? Quá khứ đã qua làm sao có thể quay lại? Hiện tại tôi rất hài lòng với cuộc sống của mình.
- Nhưng….
Cô vội đưa tay ngăn anh, an ủi nói:
- Những kỉ niệm đẹp luôn khiến người ta vừa vui vừa buồn…đồng thời luyến tiếc khi nhớ lại. Thỏa mãn với hiện tại mới là tỉnh táo nhất.
Bất chợt đưa tay lên mắt phải ấn ấn, trong lòng Như Tuyết trào lên dư vị không yên.
Vẻ mặt thất thần của cô làm Minh Vương lo lắng, bước lại kéo tay cô xuống, nhìn vào mắt cô hỏi:
- Bụi bay vào mắt sao?
- Không phải….bỗng dưng mắt phải của tôi cứ giật liên hồi. – Cô nhăn trán nói.
- Đừng mê tín như vậy. Chẳng có chuyện gì đâu. – Anh cười vuốt tóc cô trấn an.
Nghe vậy, cô gật nhẹ đầu, cố gắng xua đi cảm giác bất an trong tim.
Đúng lúc này, bài hát “chỉ cần bên em” – anh đã hát tặng cô ngày lễ tình nhân vang lên. Minh Vương rút điện thoại trong túi ra, ấn nút chấp nhận. Anh chưa kịp “alo” thì bên trong đã truyền đến tiếng léo nhéo.
Như Tuyết đứng bên cạnh chỉ nghe thấy những âm thanh lộn xộn, tốc độ rất nhanh. Cô ngước nhìn vẻ mặt mỗi lúc trầm xuống của anh, lòng chợt lo lắng, sốt ruột.
Cả cuộc truyện trò, anh không nói lời nào, chỉ chuyên tâm lắng nghe.
Sau khi tiếng nói chấm dứt, anh vội vàng ngắt máy.
Cô chưa kịp mở miệng hỏi, anh đã nắm lấy tay cô đi như bay về phía đầu làng, nơi chiếc ô tô của anh đang đỗ, chỉ vẻn vẹn nói “ xảy ra chuyện rồi”.
Vừa mở cửa xe bước vào, Như Tuyết chưa kịp thắt dây an toàn cẩn thận, Minh Vương đã đạp ga, chiếc xe lập tức lao vút đi.
Mặc dù vô cùng sợ hãi và thấp thỏm nhưng nhìn vẻ mặt trầm trọng của anh, cô đành nhịn, yên lặng ngồi bên cạnh, mắt hướng về phía trước.
Khung cảnh bên đường lướt qua vùn vụt, chỉ nhìn thấy màu sắc nhạt nhòa, trộn lẫn vào nhau.
Một tay nắm chặt tay lái, một tay bấm số trên màn hình cảm ứng, ánh mắt Minh Vương vẫn nhìn chằm chằm con đường trước mặt, tốc độ không hề suy giảm chút nào.
Ngay khi có tín hiệu, anh vội vàng nói:
- Cậu phái tất cả đàn em đến nhà tôi ngay. Truy tìm manh mối. Mẹ tôi vừa báo Ánh Dương mất tích. Bọn họ phát hiện anh tài xế không mặc quần áo, bị đánh ngất ở nhà vệ sinh. Có tin tức gì lập tức báo cho tôi.
Nói như tua với điện thoại, không chờ bên kia trả lời Minh Vương đã tắt máy, ném về phía sau, chân nhấn mạnh ga, chiếc xe tiếp tục tăng tốc lướt đi.
Như Tuyết bàng hoàng đến đơ người, mặt trắng bệch nhìn anh nhưng biết giờ phút này không nên làm anh phân tâm, đành cắn chặt răng, lo lắng lồng hai tay vào nhau chặt đến nỗi đỏ bừng các khớp xương.
****
Khi hai người đến nơi, trong phòng khách đã chật cứng người.
Như Tuyết vội vàng lao đến túm chặt tay Quang Tiệp đang trao đổi với đàn em, run run hỏi:
- Xảy ra chuyện gì? Tại sao Ánh Dương lại mất tích? Anh nói cho em biết đi.
Minh Vương đau lòng tiến đến ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng an ủi:
- Tuyết à, em bình tĩnh một chút. Sẽ không có chuyện gì xảy ra với bé con đâu. Anh đảm bảo. – Sau đó anh quay sang nhìn ông quản gia đứng bên cạnh bà Ella hỏi – Mọi chuyện là thế nào?
Bà Ella trấn tĩnh ngồi trên sô pha nhìn anh, ly cà phê trong tay run run.
Ông Trương thấy vậy, bước lên cúi đầu sợ sệt nói:
- Dạ…thưa cậu chủ…Sau khi cô chủ nhỏ chơi đùa xong, tôi cho xe đưa cô chủ về nhà nhưng không hề biết là tài xế đã bị đánh tráo…. Vừa rồi, cô Thu vào nhà vệ sinh quét dọn mới phát hiện cậu Hiếu nằm bất tỉnh trên đất.
Ông vừa dứt lời, Như Tuyết và Minh Vương cùng hoảng sợ trừng mắt nhìn nhau. Trong con ngươi mỗi người cùng phản chiếu cảm xúc trên mặt y như nhau. Bọ họ kinh hoàng vì đây rõ ràng là một âm mưu bắt cóc tỉ mỉ. Kẻ bắt cóc nắm chắc hành tung của bọn họ.
Anh nắm chặt tay cô truyền hơi ấm khích lệ, đồng thời cũng trấn an chính mình.
- Chiếc xe rời khỏi đây bao lâu rồi? – Anh lạnh lùng hỏi.
- Dạ, khoảng nửa tiếng rồi.
Minh Vương hít sâu một hơi, quay sang nhìn Quang Tiệp âm trầm hỏi:
- Thế nào?
- Tôi đã huy động tất cả đi tìm….nhưng vẫn chưa có tin tức gì.
Lập tức căn phòng vang lên những tiếng hít mạnh rồi chìm vào im lặng.
Mới đây thôi, trong căn nhà này còn vang lên tiếng cười vui vẻ và náo nhiệt của trẻ con, vậy mà giờ lại lặng ngắt và rùng rợn đến vậy.
Hôm nay, nơi đây liên tiếp xảy ra những sự việc chưa từng có trước đó.
Vẫn là căn phòng lạnh lẽo và tối tăm lúc trước nhưng giờ đây có thêm hai người nữa.
Người đàn ông mặc đồng phục tài xế đã bỏ đi chiếc mũ lúc trước, lộ ra một khuôn mặt ngăm đen, lạnh băng, tuy không tính là đẹp nhưng cũng ưa nhìn.
Đứa bé ngồi co ro trước mặt cô gái, vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm cô. Mặc dù rất sợ hãi và lo lắng nhưng cô bé vẫn không khóc không nháo, chỉ ngồi im lặng giống cô gái trước mặt.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, cô gái nhếch khóe môi tạo thành một nụ cười nửa miệng, thích thú đánh giá bé gái trong chiếc váy trắng xinh xắn như một thứ đồ chơi.
- Mày không sợ sao?
- Sợ. – Đứa bé dè dặt gầu đầu.
- Vậy sao không khóc?
- Sợ nhất thiết phải khóc sao? – Đứa bé hồn nhiên hỏi ngược lại.
Bị hỏi vậy, cô gái liếc mắt nhìn bên ngoài.
Những tia nắng chiếu lên mái ngói đỏ tươi phía xa càng làm nó đỏ rực hơn. Cô gái cười lẩm bẩm “ Đúng vậy…sợ nhất thiết phải khóc sao?”
Sau đó, cô gái giơ tay về phía người đàn ông đứng sau. Anh ta phối hợp hết sức ăn ý, đặt một lon nước ngọt lên đó. Cô gái chuyển tay mình đến trước mặt đứa bé, hất cằm hỏi:
- Uống không?
Đứa bé sợ sệt nhìn trai nước ngọt trước mắt, lắc đầu từ chối. Cô gái cũng không tức giận, chỉ cười cười rồi đặt cái lon xuống đất.
Uyển chuyển đi đến bên cửa sổ, quan sát thời gian. Kim giây trên chiếc đồng hồ đeo tay màu đen đang nhích từng chút một. Cô gái ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, sâu thẳm trên cao.
Như đã đến giờ hoàng đạo, cô ta lôi chiếc iphone đen trong túi ra, chậm rãi ấn từng chữ số rồi áp vào tai, nhìn đứa bé cười quỷ dị.
****
Mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu. Mấy tiếng đồng hồ chậm chạp lê bước như mấy thế kỉ mà vẫn không có bất cứ tin tức gì về Ánh Dương.
Những người hầu thấp thỏm đưa mắt nhìn nhau nhưng không ai dám lên tiếng, sợ trọc giận chủ nhân.
Như Tuyết ngồi trong lòng Minh Vương, bất an vặn vẹo hai tay đến bím bầm. Ánh mắt sốt ruột gần như phát điên nhìn từng giây trôi qua trên chiếc đồng hồ quả lắc to đùng trước mặt.
Minh Vương vỗ nhẹ lưng cô an ủi. Mắt đăm chiêu tại một điểm nào đó. Giờ này ruột gan anh cũng nóng như lửa đốt, nhưng anh biết chỉ có bình tĩnh và tỉnh táo mới có thể suy nghĩ ra manh mối gì đó.
Quang Tiệp ngồi bên cạnh vẻ mặt cũng nghiêm trọng, không còn sự bất cần và cợt nhả ngày thường.