Đáy lòng Thần Hạo run rẩy. Có đánh chết anh cũng không ngờ tới, lại có một ngày, anh và cô đứng hai đầu, cầm súng nhắm vào đối phương.
Đau! Anh nghe tim mình đang rỉ máu, ngày một nhiều, ồ ạt lan tràn khắp nơi trong cơ thể.
Anh gằn giọng:
"Tôi hỏi em, ngày giỗ ba mẹ em. Là em đã giở trò với khẩu súng của tôi, phải không?"
"Cuối cùng anh cũng ngẫm ra rồi nhỉ? Không sai, là tôi đã lén thảo đạn trong súng của anh ra đấy. Tức không?"
"Em còn làm những gì nữa?"
"Nhiều lắm. Anh nhớ lần chủ Ba anh, Lục Cảnh Hàng bắt chúng ta đi không? Lần đấy, là tôi cố tình hứng đạn thay anh để lấy lòng tin của Lục Bạch Văn. Đồng thời, chiếm dần trái tim của anh. Rồi, lần người của anh bắt cóc Leen. Người tới cứu cô ấy hôm đó, chính là tôi. Còn có." Truy cập truyen88.net để đọc truyện hay mỗi ngày
"Đủ rồi!" Anh không nghe nổi nữa, hét lên. Giờ đây, người trước mặt anh là một người hoàn toàn xa lạ, không phải cô vợ mà anh càng ngày càng yêu, càng ngày càng không thể sống thiếu. Mà là một nữ ác quỷ tra thích tấn người khác bằng tinh thần. Những kiểu này, so với giết chết người ta còn đáng sợ hơn.
Tuyết Vũ cười mỉa mai: "Sao vậy? Không thể nghe tiếp nữa sao. Tôi còn chưa nói xong mà. Phía sau còn có rất nhiều thứ hay ho mà anh và cả ông bà già anh chưa rõ đâu.
Ví dụ như, tiếp cận để anh yêu tôi. Đấy cũng nằm trong kế hoạch trả thù của tôi. Còn nữa, anh có biết, người sáng lập công ty MTL thật sự là ai không? Chính là tôi đấy!
Bất ngờ không? MTL thực ra được dịch rất đơn giản. Chính là Mạc...
Tường... Lam!"
Thần Hạo tiếp đón quá nhiều thông tin, tưởng chừng như các dây thần kinh căng sắp đứt rồi. Chẳng còn cảm nhận được sự ngạc nhiên nào thêm nữa.
"Tôi hỏi một câu cuối cùng... Em có từng yêu tôi không?"
"Không có!" Tuyết Vũ nghĩ cũng không nghĩ, dứt khoát trả lời.
Hai từ ấy mới thật sự chính thức đẩy Thần Hạo xuống vực sâu. Trái tim anh run rẩy, như có hàng ngàn mũi tên xuyên qua, tan nát, máu chảy khắp nơi. So với bị lăng trì xẻo thịt còn đau hơn. Anh cảm thấy bản thân thật nực cười.
Vậy mà còn hy vọng cô có tình cảm với mình. Nếu cô thật sự yêu anh, thì đã không tuyệt hết mọi đường sống của anh và người thân anh như vậy.
Như vậy là quá đủ rồi! Anh nâng súng lên, chĩa thẳng vào ngực Tuyết Vũ, phán: "Loại độc ác như cô, không nên tồn tại trên đời này."
"Ra tay đi!" Tuyết Vũ cũng không yếu thế, họng súng ngắm thắng ngực anh, quyết tuyệt, lãnh khốc, thách thức.
Nếu hắn dám bóp cò, cô sẽ không ngại ra tay. Không phải cô muốn cùng hắn đồng quy vu tận, mà là cô không sợ chết. Dù sao cũng đã trả thù được cho ba mẹ rồi, giờ có chết cô cũng đã có thể nhắm mắt.
Nhưng chắc gì cô đã chết.
Ngón tay đặt trên cò của Thần Hạo cử
động, chần chừ, run run. Rõ ràng chỉ cần anh ấn một cái là được rồi, nhưng sao lại trở nên khó khăn như vậy? Không cách nào xuống tay được. Những hình ảnh giữa anh và cô chợt hiện về, giày xéo tâm can anh. Ngón tay bóp cò càng run mạnh. Cuối cùng, anh buông thống cánh tay, nhìn cô cười chua chát:
"Em thắng. Tôi thua! Tôi thừa nhận mình không làm được. Em đi đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Đi!"
Từ cuối anh dường như dùng hết toàn bộ sức lực mà quát lên, vang vọng tận trời xanh. Cô là người anh hận nhất đời này, cũng là người anh yêu nhất đời này. Nếu anh ra tay, chắc chắn anh sẽ hối hận.
Anh không muốn