Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân

Chương 13


trước sau


Từ Thiên ở trước mặt Tô Vân Đình giả làm cháu trai nửa ngày, dựa vào Tô gia không chịu đi, nói rằng muốn Tô Đào diễn vai trong phim của ông.

Tô Vân Đình còn ghi hận ông muốn bắt cóc con gái của mình, sửng sốt không buông lỏng, cuối cùng vẫn là Diệp Ngưng nhìn không nổi, đem Tô Đào đẩy ra ngoài để cho bà tự mình quyết định.

Tô Vân Đình u oán nhìn Diệp Ngưng một cái.

Diệp Ngưng giả vờ như không thấy.

Tô Đào có chút rối rắm, một mặt là Từ Thiên như hổ rình mồi, một mặt là cha thân yêu của cô.

Cân nhắc một chút, Tô Đào quyết đoán lựa chọn Từ Thiên.

Từ Thiên ở một bên hiển nhiên mặt mày hớn hở, đắc ý hướng về phía ông nháy mắt.

Tô Vân Đình mặt nhất thời suy sụp, con gái nhất định là không yêu mình, Từ Thiên này có chỗ nào tốt, lớn lên giống như một con gấu chó nửa năm không gặp, đầu tiên liền muốn ăn trộm con gáiđáng yêu của mình, thật đáng ghét.

Hiện tại ông rất bực bội.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Tô Đào nhìn ra ba không vui, vội vàng dỗ dành, bất đắc dĩ cảm khái ba thật sự rất là kiêu ngạo.

Người nào đó được dỗ dành vui vẻ cũng không so đo với Từ Thiên nữa, dù sao con gái vẫn là con gái của ông, nên cho Từ Thiên mượn hai ngày để quay phim, coi như để cho ông dỗ con gái vui vẻ vài ngày.

Tô Đào lựa chọn Từ Thiên thuần túy là bởi vì tò mò, cô vẫn luôn có hứng thú cực lớn đối với giới giải trí của diễn viên quay phim, luôn cảm thấy bọn họ thần bí, bí ẩn, hiện tại có cơ hội tìm hiểu thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, cô tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Trong ba lô Từ Thiên mang theo kịch bản, sau khi ăn mấy miếng cơm liền ăn không nổi nữa, trông mong chờ Tô Đào ăn xong giảng kịch cho cô.

Tô Đào nhìn ánh mắt ông liền nhận ra tâm tư của ông, vốn không đói lắm, ăn một chén cháo nhỏ với một cái bánh bao liền no rồi, một lớn một nhỏ nằm trên sô pha đọc kịch bản.

Tô Vân Đình trong lòng chua xót.

Từ Thiên trước kia đã hợp tác với diễn viên nhí rất nhiều lần, cũng từng gặp qua đứa nhỏ lớn như Tô Đào, những đứa trẻ ở độ tuổi này chưa biết đọc, cần bọn chúngdạy từng chữ từng chữ, còn phải giải thích sâu sắc ý tứ tình cảnh cho bọn chúng, nhưng ôngngạc nhiên phát hiện, Tô Đào biết hơn phân nửa trên kịch bản.

Có chút nghi hoặc hỏi, "Sao con biết nhiều chữ như vậy?", con trai ông cũng đã học lớp một, hình như không biết nhiều chữ như Tô Đào.

"Anh trai dạy.", nửa năm qua cô vẫn theo Tô Lê học chữ, hiện giờ không chỉ biết nhiều, hơn nữa chữ đã viết rất chuẩn chỉnh.

Cuối cùng cô không viết chữ nữa, cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Tô Vân Đình quay đầu lại, tự hào nói, "Nhu Nhu nhà tôi còn có thể đọc ngược ba trăm bài thơ Đường! Không chỉ như thế, ngay cả tam tự kinh gì cũng có thể đảo ngược như nước chảy, đúng rồi, còn có thể giải đề toán lớp một, có phải đặc biệt lợi hại hay không?" trong nháy mắt bật chế độ khen ngợi.

Từ Thiên khiếp sợ há to miệng, đây vẫn là một đứa trẻ mà!   

Nhớ tới mình sáu tuổi còn đái dầm, thật sự là người nổi tiếng hơn người a.

Thời gian rất nhanh đã gần hết, Từ Thiên tạm biệt và ước định ngày mốt sẽ tới đón Tô Đào đến trường quay, bảo Diệp Ngưng chuẩn bị cho Tô Đào những thứ bình thường hay dùng, không sai biệt lắm phải quay năm sáu ngày.

Diệp Ngưng cũng sẽ đi theo, bà muốn chăm sóc Tô Đào, để con gái một mình đi xa như vậy bà cũng lo lắng.

Tô Đào cầm kịch bản trở về phòng mình đọc kỹ nhiều lần, câu chuyện này cô rất cảm động, câu chuyện kể về một đứa trẻ mồ côi lớn lên, trên con đường trưởng thành gặp rất nhiều khó khăn nhưng vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm giấc mơ, hơn nữa cuối cùng tìm được cha mẹ ruột của mình, thu hoạch được tình thân lẫn tình yêu.


Nhân vật cô thủ vai tên là Tiểu Khê, là nữ chính khi còn nhỏ, vai diễn của cô diễn ở trại trẻ mồ côi ở thành phố lân cận, vừa rồi nhìn danh sách diễn viên, giật mình phát hiện diễn viên trong này tuy rằng hiện tại vẫn là diễn viên mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng đó đều là ảnh hậu ảnh đế tương lai a!

Cô thật đúng là may mắn, lần đầu tiên quay phim đã hợp tác với ảnh hậu ảnh đế.

Trong phòng khách.

Tô Vân Đình một bộ lo lắng, Diệp Ngưng vừa nhìn liền biết Tô Vân Đình đang lo lắng cái gì.

"Không cần lo lắng, nếu Nhu Nhu thích thì để cho con bé làm đi, đạo diễn là bạn tốt của anh, huống hồ em lại đi theo, sẽ không để cho con gái chúng ta chịu khổ. Nếu anh còn không yên tâm, anh cũng đi theo đi." Bà

cảm thấy hiện tại con gái còn nhỏ, chính là lúc bồi dưỡng hứng thú của nó, chỉ có để cho đứa nhỏ tiếp xúc với tất cả những thứ mà nó cảm thấy hứng thú, nó mới biết được nó thích cái gì, tương lai muốn phát triển theo hướng nào.

Biểu tình trên mặt Tô Vân Đình hơi khựng lại, nhưng vẫn có thể nhìn ra một tia lo lắng.

"Nếu anh không muốn để cho Nhu Nhu đi, em đi từ chối Từ Thiên." Diệp Ngưng thăm dò hỏi.

Tô Vân Đình lắc đầu, "Đừng, Nhu Nhu đã đồng ý, mình không tiện xoay chuyển, con bé có suy nghĩ của mình anh rất vui mừng, cũng không muốn ngăn cản con bé muốn làm chuyện này, anh chỉ là lo lắng sau này nó sẽ đem tâm tư đều đặt ở trên diễn xuất."

"Trước kia anh từng tiếp nhận một ít vụ án của người trong giới này, nhiều chuyện mà khó có thể tưởng tượng, anh sợ con bé dính vào một ít thói quen không tốt."

Diệp Ngưng biết điểm này chồng mình lo lắng không phải không có lý, trẻ con ở độ tuổi này chính là giai đoạn quan trọng nhất trong việc định hình tính cách, trong mắt nhìn thấy thứ gì đó rất dễ ảnh hưởng đến tâm tính của nó.

"Em hiểu được băn khoăn của anh, để cho Nhu Nhu đi trải nghiệm lần này, lần sau chúng ta sẽ không cho, nếu sau này con bécòn muốn vào cái vòng tròn này, chờ con bétrưởng thành để cho nó tự quyết định, em nhất định sẽ tôn trọng con bé." Diệp Ngưng vẫn là muốn cho con gáimột cơ hội, không thể bóp chết lòng hiếu kỳ của trẻ nhỏ.

Tô Vân Đình nghe vậy nở nụ cười, khẳng định nói: "Em đi theo, anh yên tâm rồi.", để cho đứa nhỏ chơi lần này đi!

Cho dù Tô Đào trưởng thành, nhưng còn có hơn mười năm nữa mới đến tuổi trưởng thành, cho dù mỗi ngày ông lùi lại một milimet, ông vẫn có thể hồi phục trước khi cô trưởng thành, sau khi hiểu được điều này, Tô Vân Đình không còn rối rắm nữa.

Diệp Ngưng mỉm cười, chợt xoay người đi lấy dĩa trái cây, còn chưa chạm tới cửa nhà đã mở ra, Tô Lê đi vào.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Sao trên mặt con lại bị thương?" Diệp Ngưng kinh hãi, vội vàng đi tới hỏi thăm, vừa tức vừa đau lòng.

Tô Lê nhìn thấy ánh mắt mẹ, cúi đầu, "Ngã một chút."

Diệp Ngưng trong lúc nhất thời không nói gì, không biết có nên tin lời anh nói hay không, bà làm giáo viên nhiều năm như vậy, chuyện học sinh đánh nhau bà thường xuyên xử lý, đây rõ ràng không phải là bị té.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Cái này..", Diệp Ngưng nhìn về phía Tô Vân Đình đã đi tới.

Tô Vân Đình chỉ chỉ sô pha, dẫn đầu đi tới, Tô Lê đi theo phía sau chậm rãi bước qua.

Sau khi ngồi xuống, ông không nói lời nào cứ như vậy nhìn Tô Lê.

"Con đánh nhau.", Tô Lê thấy không giấu được, dứt khoát nói ra.

Tô Vân Đình gật gật đầu, nghiêm túc nói: "Lý do?"

"Bọn họ khi dễ nữ sinh, vén váy cô ấy lên, con thấy không thuận mắt nên đã lên tiếng, bọn họ liền đẩy con, nói con xen vào việc của người khác, sau đó chúng con liền đánh nhau." Tô Lê phẫn nộ nói, nếu không phải bọn họ có hai người, anh mới không đến mức bị thương.

Nghĩ đến chuyện hai tên hỗn đản kia làm, anh liền hận không thể đánh bọn họ một trận nữa.

Biểu tình trên mặt Diệp Ngưng càng ngày càng khó coi.

"Nữ sinh kia đâu?" Tô Vân Đình nhíu mày nói.

"Con đã giúp cô ấy gọi một chiếc taxi đưa cô ấy về nhà.", Tô Lê thành thật nói, anh định báo cảnh sát, sau đó cô gái này khóc không ngừng, không còn cách nào khác ngoài việc giúp cô gọi một chiếc taxi.

"Làm tốt con trai, nhưng đánh nhau là không nên."

Tô Lê gật đầu.

"Mẹ con nói rất đúng, sau này gặp phải loại chuyện này trước hết phải báo cảnh sát, hoặc là nhờ xin người lớn giúp đỡ.", kỳ thật Tô Vân Đình biết có thể trong tình huống đó con trai không có biện pháp khác, nhưng ông không thể giáo dục con trai dùng bạo lực giải quyết vấn đề.

"Con hiểu rồi."



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện