Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân

Chương 3


trước sau


Edit&Beta: Hâm Đình

Anh trai hôm nay nghỉ hè, sáng sớm bà nội liền gọi điện thoại bảo vợ chồng Tô Vân Đình đưa hai đứa nhỏ đến chỗ bà, đã lâu không gặp được đứa nhỏ, bà cùng lão già đều nhớ nhung.

Để lo cho công việc của Diệp Ngưng, gia đình đã mua nhà của họ cạnh trường Đại học Bắc Kinh, bình thường Diệp Ngưng đi bộ mười mấy phút liền đến, cách nhà bà nội cũng không gần, lần này đưa đi ở vài ngày.

Diệp Ngưng đem quần áo và đồ chơi bình thường của hai đứa nhỏ cầm một ít lên xe, mới cùng chồng đưa con đến nhà ông bà.

Dọc đường đi Tô Đào không chỉ một lần nghĩ tới, mình có phải đang nằm mơ hay không, hết thảy trước mắt đều quá không chân thật, cô cư nhiên có nhà, nhìn các tòa nhà ngoài cửa sổ xe, Tô Đào lại một lần nữa cảm thán.

Xuống xe, Tô Đào hít sâu một hơi, đi theo ba mẹ vào một bộ Tứ Hợp Viện, trong sân đặt một cái bể nước lớn, Tô Đào cảm thấy có chút quen thuộc, ký ức khi còn bé sớm đã mơ hồ, chỉ mơ hồ nhớ rõ mình cầm một cần câu nhỏ tự chế câu cá trong một cái bể nước lớn, nhiều lần Tô Đào đều mơ thấy cảnh tượng này, hình ảnh kia hiện tại đã in trong đầu cô, có đôi khi cô cũng không phân biệt được đây rốt cuộc là ký ức khi còn bé của cô, hay mơ thấy nhiều nên cho rằng là ký ức của cô.

Rèm cửa chính bị vén lên, một đôi vợ chồng già cười ha hả đi ra.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Ba! Mẹ ơi!"

"Ông nội, bà nội."

Hai vị lão nhân cười đáp xuống, một người ôm cháu trai, một người ôm cháu gái.

"Cháu gái bảo bối của ông nội, có nhớ ông nội không?", ông lão đã lâu không gặp đứa nhỏ, lại là cô cháu gái duy nhất trong nhà, bảo bối chặt chẽ, giọng nói đều mềm nhũn, sợ dọa cháu gái nhỏ.

"Có! Có! Có!", Tô Đào nhếch khóe miệng, học theo bộ dáng những đứa trẻ ở cô nhi viện khi nhìn thấy người đến nhận nuôi, cười lấy lòng.

Ông nội mạnh mẽ cứng rắn, vui vẻ ôm Tô Đào lên, hôn một cái, sau đó đắc ý nhìn về phía bà nội Tô Đào, bà nội Tô đang cùng con trai và con dâu nói chuyện, thấy thế cũng có chút không phục.

Nói với giọng điệu chua ngoa, "Nhu Nhu, có nhớ bà nội hay không?"

Tô Đào nhịn cười, giống như vừa rồi liên tục trả lời ba câu mới khiến bà nội hài lòng nở nụ cười, cháu gái cũng nhớ bà, cũng không phải chỉ riêng lão già này, đắc ý cái gì!

Lão già hừ một tiếng, ôm Tô Đào vào bên trong.

Tô Vân Đình và Diệp Ngưng ngồi trong chốc lát liền rời đi, ông nội lấy ra một bàn đồ ăn ngon cho Tô Đào và Tô Lê, trên TV còn chiếu phim hoạt hình, bà nội ngồi bên chiếc ghế đẩu bằng hoa, ông nội cùng hai người bọn họ chơi đùa.

Lần đầu tiên Tô Đào hiểu được một câu trên mạng thường nói, ở nhà ông bà nội là thoải mái nhất, quả thực chính là thiên đường.

Dù sao thân thể này vẫn là thân thể của một đứa trẻ bốn tuổi, Tô Đào chơi một hồi liền cảm thấy có chút mệt mỏi, nhìn thời gian mới mười giờ sáng, hiện tại cũng không thể ngủ, bằng không sẽ bỏ qua cơm trưa, nghĩ đến ăn cơm Tô Đào sờ sờ bụng nhỏ xẹp lép, đồ ăn vặt trên bàn cô ăn một chút liền cảm thấy có chút ngán, cầm một chút hoa quả gặm nhấm, phim hoạt hình cô cũng xem không được, dù sao linh hồn của cô cũng là một người trưởng thành a!

Kế bên là anh trai nhỏ đang tập trung tinh thần xem, Tô Đào nhìn chằm chằm Tô Lê đến xuất thần, càng nhìn càng cảm thấy quen mắt.


Cô đã thấy ở đâu?

"Tô Lê! Tô Lê! Ra ngoài chơi đi!"

Tô Đào xuyên qua cửa sổ nhìn thấy hai cậu bé đang nhìn quanh phòng, lại nhìn anh trai nhỏ, làm sao còn có bóng dáng của anh, từ lúc nghe được thanh âm đã chạy ra ngoài, ông nội còn đi theo phía sau dặn dò cậu không được chạy lung tung, sớm một chút trở về ăn cơm trưa.

Tô Lê.... Lúc Tô Đào nghe được cái tên này, lập tức ngây ngẩn cả người, đột nhiên nhìn chằm chằm thân ảnh nhỏ chạy xa không buông, khuôn mặt trong trí nhớ cùng mặt anh trai nhỏ dần dần trùng khớp.

Cái này cũng quá huyền ảo đi!

"Nhu Nhu?" Ông nội từ ngoài sân trở về, vừa vào cửa liền thấy cháu

gái nhỏ ngồi xếp bằng trên sô pha, trong tay cầm nửa quả đào còn sót lại, ánh mắt nhìn chằm chằm ra ngoài sân, nhìn theo thì cái gì cũng không có, không khỏi nghi hoặc gọi ra tiếng.

Tô Đào không nghe thấy, càng như đi vào cõi tiên.

Gương mặt này bây giờ còn non nớt trẻ con, mười mấy năm sau đó chính là thần tượng hàng đầu nổi đình nổi đám, ngay cả các quốc gia khác cũng có fan của anh, số lượng fan hâm mộ cũng là những nghệ sĩ đồng thời khác khó có thể vượt qua, vô luận là ca hát, nhảy múa hay diễn xuất đều không cần phải nói, một người ưu tú như vậy hết lần này tới lần khác tính cách lại tốt, tam quan lại chính, còn nhiệt tình công ích, dẫn dắt fan năng lượng tích cực, làm cho người ta không tìm ra một chút tật xấu nào.

Một câu thường xuất hiện trong các bài dự thi của anh ấy là, bắt đầu bằng giá trị ngoại hình, rơi vào tài năng, trung thành với tính cách.

Thời kỳ hoàng kim, cô chỉ cần mở Weibo ra là có thể nhìn thấy tin tức về anh, cách 3-5 tiếng sẽ được đưa lên hot search, người đưa hot search vóc dáng, đương nhiên không chỉ có Weibo mà các phần mềm khác đều có thể nhìn thấy poster về anh, trạm xe buýt, tàu điện ngầm, màn hình tòa nhà, các trung tâm mua sắm khắp nơi đều có thể nhìn thấy áp phích của anh.

Sau đó công khai yêu đương mới dần dần giảm nhiệt độ, tuy rằng như vậy cũng là tồn tại không thể bỏ qua trong giới giải trí, mở ra một làn gió mới trong giới giải trí, có thể nói anh là một huyền thoại.

Bây giờ huyền thoại này không chỉ có thể nhìn thấy mỗi ngày, mà còn là anh trai của cô, có điều gì đáng sợ hơn điều này!

Không có thắc mắc! Cô luôn cảm thấy anh trai nhỏ nhìn quen mắt, dĩ nhiên là Tô Lê!

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đôi mắt kia rõ ràng giống nhau như đúc, cô với tư cách là fan lại không nhận ra.

Tô Đào cúi đầu, suy ngẫm ba giây.

Thật ra... Cũng không thể hoàn toàn trách cô, dù sao toàn bộ mạng cũng chỉ có một tấm ảnh thời thơ ấu của Tô Lê, còn mơ hồ không rõ.

Nhớ năm đó khi cô còn học cấp 3, Tô Lê liền debut, anh đến cô nhi viện của các cô làm công ích, lúc nhìn thấy cô nói cảm thấy thân thiết, còn tặng rất nhiều đồ cho cô.

Tô Đào thật sự cảm nhận được sự thân thiết mà anh nói, chỉ bằng tài liệu học tập trong tay so với người khác, một chồng cùng các loại sách cùng bài thi được chỉ định thường xuyên đưa cho cô là cảm nhận được.

Từ đó về sau cô đã thành fan anh, hơn nữa là một thành viên của liên minh chống bôi đen của anh, ngày đêm khống chế anti, cho đến khi làm cảnh sát ngày đêm phục vụ nhân dân mới không điên cuồng như vậy nữa, nhưng cô vừa có thời gian là sẽ ôm điện thoại di động, gửi cho anh từng cái từng lời khen ngợi.

Chúa ơi! Đó chính là Tô Lê a! Tô Lê của ngàn vạn fan hâm mộ a!!!!

Không ngờ cuộc đời cô lại kịch tính như vậy, biến thành em gái của thần tượng.

Ông nội Tô thấy cháu gái nhỏ cau mày, lúc thì kinh ngạc, lúc thì trầm tư, lúc lại bất đắc dĩ, dở khóc dở cười vỗ vỗ đầu nhỏ của mình.

Tô Đào đột nhiên nhớ tới còn chưa từng thấy qua bộ dáng hiện tại của mình, kiếp trước cô lớn lên cũng không tệ, bên người chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, đi dạo phố đều có thể gặp được tinh thám vài lần, hy vọng đời này cũng không lớn lên quá kém, bất quá Tô Lê lớn lên đẹp trai như vậy, mình hẳn là cũng không kém bao nhiêu.

Đó là người đã tự mình làm nên một nửa làng giải trí a!
....



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện