Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân

Chương 5


trước sau


Edit&Beta: Hâm Đình

Ở nhà bà nội vài ngày, Tô Đào cuối cùng cũng hiểu được kết cấu thành viên gia đình mình, Tô gia tính là thư hương môn đệ, Tô gia nhiều đời vẫn xuất thân văn nhân.

Làm cho cô ngoài ý muốn chính là, Nhu Nhu cũng không phải tên thật của cô, tên của nguyên chủ trong thân thể này, cũng gọi là Tô Đào, xem ra cô sống lại vào trong thân thể đứa trẻ này coi như là có chút định mệnh nào đó.

Ông nội của cô là giáo sư đại học, bà nội là giáo viên âm nhạc, hiện giờ đều đã về hưu, bà nội sinh ba đứa con trai, bác trai Tô Vân Diệp là một quân nhân, bác gái là y tá của bệnh viện quân đội.

Bác thứ hai Tô Vân Thư sau khi tốt nghiệp đại học, bắt đầu từ hai bàn tay trắng thành lập một công ty, nghe nói làm rất lớn, còn bác gài là phu nhân toàn thời gian.

Còn người thứ ba Tô Vân Đình là ba cô, là một luật sư, con dâu thứ ba là Diệp Ngưng, một nghiên cứu sinh do ông nội cô mang theo, qua lại tốt cùng Tô Vân Đình, cũng trở thành mẹ của cô.

Bất quá cũng là từ thế hệ này trở đi, Tô gia không còn là mấy đời đơn truyền nữa, ba đứa con trai, năm đứa cháu trai, Tô Đào không khỏi cảm thán, sau này sẽ là một gia tộc khổng lồ a!

Tô Lê chưa bao giờ nói với truyền thông về người nhà mình, cho nên Tô Đào cũng chưa bao giờ biết hoàn cảnh gia đình của anh, vẫn cho rằng anh là con một.
1
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Đầu tháng chín nắng chói chang, Tô Đào lau mồ hôi trên trán, không nói gì nhìn mấy đứa nhỏ bám chặt vào cổng trường mẫu giáo không vào, kéo quần áo phụ huynh khóc, nước mắt nước mũi tùm lum, hai bên đối lập, Tô Đào bình tĩnh kỳ cục, khiến cho phụ huynh đều coi Tô Đào là tấm gương để con nhà mình học tập từ cô.

Tô Vân Đình và Diệp Ngưng đã sớm chuẩn bị đợi con gái một khóc hai nháo ba treo cổ, đang trông mong chờ đợi, Tô Đào nghĩ mình có nên gào ghét hay không, còn chưa kịp biểu diễn đã bị giáo viên mầm non dẫn vào.

Hình ảnh cuối cùng rơi vào trong mắt Tô Đào, chính là ba Tô khẽ há miệng còn chưa kịp phản ứng.

Bên tai tiếng khóc chấn thiên[1] vang lên, quả thực chính là Tu La Tràng.

Tô Đào hiện tại rất đau đầu, bên tai đều là tiếng khóc của mấy đứa trẻ, các thầy cô luống cuống tay chân an ủi xong lại đi dỗ dành, còn cô là bớt lo nhất, yên lặng ngồi ở trên bàn tròn nhỏ trong lớp học uống sữa chua mẹ mang theo.

Trong lớp học có khoảng năm hoặc sáu bàn nhỏ, một bàn nhỏ ngồi ba hoặc bốn đứa trẻ, cô và một Tiểu Loli và một Tiểu Chính Thái ngồi trên bàn.

Tiểu Chính Thái đang mím môi, ủy khuất cúi đầu nắm lấy tay mình, bộ dáng khóc không ra nước mắt.

Tiểu Loli đỏ hốc mắt, bả vai nhỏ co quắp một cái, hai con mắt to không ngừng rớt kim đậu tử[2], không giống như những đứa trẻ khác mở cổ họng gào khóc, mà là tinh tế nức nở, nhìn vừa ủy khuất vừa đáng thương rất khiến người ta đau lòng.

Tô Đào biết đây là bạn nhỏ đến một nơi xa lạ, bên cạnh lại đều là người xa lạ, trong lòng không có cảm giác an toàn, hơn nữa chung quanh có một đám tiểu khóc bao, không muốn khóc cũng khó.

Tô Đào bị tiếng khóc của cô làm cho bất đắc dĩ, đành phải buông sữa chua xuống, thấp giọng hỏi: "Cậu đừng khóc."

Nghe vậy, Tiểu Loli đắm chìm trong bi thương không thể kiềm chế được ngẩng đầu lên, hai hạt đậu vàng từ trong mắt rơi xuống, mím môi ủy khuất nói, "Mẹ ơi, mẹ không cần chúng con nữa", nói xong nước mắt của cô bé càng chảy càng dữ dội.

Tô Đào: "..."

Lời thoại này cô nghe không có 800 lần cũng có 799 lần, kiếp trước mỗi đứa nhỏ được đưa đến cô nhi viện đều nói như vậy.

Nhưng cái kia không được, cái này cũng không phải, làm sao bây giờ? Làm thế nào để dỗ cô bé đây?

Không đợi Tô Đào nghĩ ra biện pháp, bên tai truyền đến một tiếng gào thét, khiến Tô Đào sợ đến thiếu chút nữa ngã khỏi ghế, thì ra là Tiểu Chính Thái nghe Tiểu Loli nói, rốt cuộc nhịn không được, cất tiếng khóc lớn.

Tô Đào nhất thời một cái đầu hai cái lớn[3] trong lớp có ba giáo viên, đang vội vàng dỗ dành đứa trẻ khác, xem ra là không để ý đến bàn này của các cô, Tô Đào quyết định tự mình giải quyết.


Tô Đào từ trong cái

cặp nhỏ của mình, đem đồ ăn vặt mẹ mang cho cô đặt trên bàn, có hai cái kẹo bơ, một hộp sữa chua, một ít bánh quy, còn có một hộp trái cây nhỏ.

Tô Đào đem bánh quy cùng kẹo bơ đặt ở trước mặt hai đứa trẻ, mở nắp đặt hộp trái cây ở giữa, để cho bọn họ tự lấy, lại đem sữa chua mở ra cắm ống hút bỏ vào trong tay hai bạn nhỏ.

Một loạt thao tác này của Tô Đào làm hai đứa trẻ ngây người, lực chú ý đã sớm bị một đống đồ ăn trên bàn hấp dẫn, trẻ con chính là có chút chỗ tốt này, dễ dàng dỗ dành.

Tô Đào ở trong mắt người khác cũng là một đứa trẻ, nhưng cô không khóc không nháo còn giúp thầy cô dỗ dành hai tiểu khóc bao, lúc này được cô giáo thưởng cho một Tiểu Hồng Hoa[4]

Không thể không nói ảnh hưởng của Tiểu Hồng Hoa rất lớn, một số đứa trẻ để có được Tiểu Hồng Hoa, kiên trì chịu đựng bị ba mẹ "vứt bỏ" bi thương đem nước mắt trở về.

Trong lúc nhất thời vui vẻ hòa thuận.

Bên tai cuối cùng cũng thanh tịnh, các thầy cô cũng thở phào nhẹ nhõm, trẻ nhỏ tuy rằng rất đáng yêu, nhưng đồng thời cũng rất đáng sợ.

"Tớ là Tô Đào, biệt danh là Nhu Nhu, các cậu tên là gì?"

Từ hôm nay trở đi chính là bạn học, không có gì bất ngờ sau này bọn họ còn có thể là bạn học tiểu học, bạn học cấp 2, không chừng còn có thể trở thành bạn học cấp 3, có lẽ còn có thể trở thành bạn học Đại học, hai người này sau này chính là bạn học cũ mà cô thường gọi.

"Tớ là Nhan Thanh Thanh."

"Tớ là Lưu Địch."

Hai đứa trẻ này thực sự là hồn nhiên và dễ thương.

Tô Đào uống một hộp sữa chua cũng không đụng vào đồ ăn vặt khác nữa, đồ ăn vặt thời đại này nào có ngon bằng mười mấy năm sau, Tô Đào không khỏi có chút hoài niệm hương vị khoai tây chiên, nhất là vị cà chua.

Trong giờ giải lao, Tô Đào bị Nhan Thanh Thanh và Lưu Địch lôi kéo ra sân chơi trốn tìm, Tô Đào tìm một chỗ ẩn nấp, cô cảm thấy mình chỉ đang dỗ dành hai đứa trẻ.

Tô Đào trốn ở phía sau một gốc cây chờ Nhan Thanh Thanh tìm, Tiểu Loli cũng không biết chuyện gì xảy ra vẫn chưa tìm tới, Tô Đào chán nản nhìn xung quanh, trường mẫu giáo này thoạt nhìn rất lớn, trang trí cũng không tệ.

Đang nhìn thì thấy một tiểu mập mạp ngồi trên mình một người đang bắt nạt, bên cạnh còn có hai đứa trẻ vây quanh ồn ào, Tô Đào nhìn xung quanh, các cô giáo không chú ý bên này, đứa trẻ bị khi dễ cũng không khóc, ra sức giãy dụa, nhưng cậu đâu phải là đối thủ của Tiểu Béo, giãy dụa nửa ngày cũng vô dụng.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Tô Đào nhìn không nổi nữa, cô muốn thấy chính nghĩa, cho dù quen với việc bảo vệ những người yếu thế trong cô nhi viện hay vì nghề nghiệp của chính, Tô Đào cũng không thể ngồi yên không để ý.

"Này! Bắt nạt người khác không phải là đứa trẻ ngoan."

Tô Đào hùng hổ đi qua, túm lấy cổ áo Tiểu Béo.

Không nhấc được!

Tô Đào dùng sức, thử lại lần nữa, vẫn không nhấc lên được.

Đại khái là khí thế của Tô Đào hù dọa Tiểu Béo, cậu không nhúc nhích nhìn chằm chằm Tô Đào, bạn nhỏ bên cạnh cũng không ồn ào nữa, kỳ quái nhìn.

"Cố Từ !!!"

Khi Tô Đào cố gắng thử lại lần nữa, khi mắt liếc nhìn người trên mặt đất, mới thấy rõ cậu là ai.
....

[1] Chấn thiên: rung động trời đất.

[2] Kim đậu tử: trẻ khóc, rơi nước mắt.

[3] Một cái đầu hai lớn: bởi vì có một số việc quá rắc rối, hoặc bạn quá đen đủi, nên rất bực bội. Bạn không thể tự giải quyết được, và rất đau đầu cho vấn đề này.

[4] Tiểu Hồng Hoa: khi học mẫu giáo, chỉ cần trẻ thực hiện tốt, cô giáo sẽ thưởng cho trẻ một bông hoa nhỏ màu đỏ, ý nghĩa mở rộng là được khen ngợi.
....



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện