Sự Trùng Hợp Màu Mật Đào

Chương 38


trước sau

CHƯƠNG 38 – Làm bạn gái của anh có được không?

Edit: Diệp Vũ Lam

Truyện được edit và chia sẻ miễn phí tại https://truyen5s.com/ và Wattpad @diepvulam520

Edit image

Ban ngày lúc Tô Nam Tinh đi họp, cô đi đến cửa phòng họp thì gặp Đinh Diễm vừa mới họp xong, đang đi ra ngoài. Anh ta thoạt nhìn không có gì thay đổi, vẫn gật đầu với cô như cũ, xem như là chào hỏi.

Khi Tô Nam Tinh đi ngang qua anh ta, cô thầm nghĩ: Thật ra như vậy mới là tốt nhất.

Đây là hình thức tốt nhất giữa cô và Đinh Diễm. Tất cả mọi người đều có cuộc sống riêng, dần dần anh ta sẽ quên đi chuyện mình đã từng lấy kết hôn làm tiền đề để hẹn hò, sau đó sẽ trở thành bạn xã giao bình thường.

Kể từ hôm cuối tuần lần trước cô đến nhà Chu Dịch chăm sóc cho anh, anh luôn muốn tìm một cơ hội khác để ở bên Tô Nam Tinh. Thế nhưng trong tuần này, do dự án công trình “mắt thần” sẽ chính thức kêu gọi đấu thầu, anh và Tô Nam Tinh đều tất bật với công việc. Thậm chí sau khi tan sở, Chu Dịch còn có rất nhiều cuộc xã giao. Khó khăn lắm mới có thời gian rảnh, đó là tối thứ tư lúc Tô Nam Tinh học xong, Chu Dịch cố tình đến đón cô.

Anh lái chiếc xe Audi mà người khác không biết đến, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang. Sau khi Tô Nam Tinh lên xe, anh kéo cô vào trong lòng rồi hôn một hồi, nói: “Đã vài ngày không gặp nhau, em không nhớ anh sao?”

Tô Nam Tinh trả lời: “Sao lại không gặp nhau? Buổi tối lúc tan sở, em còn nói với anh là tạm biệt giám đốc, lẽ nào anh không nghe thấy sao?”

Chu Dịch hỏi: “Chuyện đó giống nhau sao? Ban ngày và bây giờ có thể giống nhau sao? Ban ngày anh có thể tự do kéo em lại rồi dùng sức hôn em sao?”

Tô Nam Tinh trả lời anh: “Bây giờ cũng không thể dùng sức hôn, buông em ra.”

Chu Dịch lại hôn nhẹ lên môi cô vài lần rồi mới buông cô ra, lái xe về nhà.

Trên đường về, anh cố gắng thuyết phục Tô Nam Tinh đến nhà anh ở, Tô Nam Tinh còn lâu mới đến. Mối quan hệ hiện tại của hai người là như thế nào mà cô có thể tùy tiện đến nhà anh ở chứ? Với lại “chỗ đó” của Chu Dịch không bao giờ biết thỏa mãn, vừa chạm vào cô thì giống như là 800 năm chưa đụng vào thịt, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô. Thậm chí vào sáng sớm, anh vẫn còn tràn đầy tinh lực giày vò cô thêm một lần nữa, chơi đùa cô đến nỗi hại cô bị đau eo, chân tay rã rời vào lúc đi làm.

Sáng thứ hai sau khi bị anh giày vò, cô luôn xoa lưng mình trong lúc làm việc, Hoàng Hân Nhiên ngồi bên cạnh còn khuyên bảo: “Không thể ngồi lâu, chị phải đứng dậy đi lại sau khi ngồi lâu, nếu không thì chị sẽ bị căng cơ thắt lưng.”

Chị Tiền cũng tán thành: “Đúng vậy, con gái chúng ta không thể ngồi lâu.” Nói xong thì cũng đứng lên đi lại.

Tô Nam Tinh: …

Cô đành phải đứng lên đi lại theo.

Không phải là nên nói riêng bệnh căng cơ thắng lưng cho Chu Dịch nghe sao? Lúc nào anh cũng có thể “chiến đấu mãnh liệt,” Tô Nam Tinh thực sự lo lắng anh cần phải uống thêm thuốc bổ thận thì mới có thể “chơi đùa.” Chẳng phải đàn ông vào độ tuổi 30 đều bắt đầu đi xuống dốc sao? Sao Chu Dịch cũng thuộc độ tuổi đó lại giống như một vị thần Kim Cang được tiếp thêm sức mạnh vậy? Thật là rất đáng sợ.

Thế nhưng lại nghĩ tới khoảng thời gian ấm áp hai người ở bên nhau vào cuối tuần, sự đụng chạm của Chu Dịch đã làm cho cả người cô như bị tê dại, vừa nghĩ tới đó đã cảm thấy chân của mình hơi mềm yếu, vòng eo cũng mềm mại hơn.

Cô chỉ muốn nói rằng tất cả nhân viên nữ độc thân trong công ty đều muốn ngủ với anh là không phải không có lý do.

Vậy nên Chu Dịch lại yêu cầu Tô Nam Tinh đến nhà anh, cô sống chết cũng không đến. Bây giờ Chu Dịch đã có biện pháp đối phó với Tô Nam Tinh, Tô Nam Tinh không đến nhà anh, anh nói: “Anh đến nhà em cũng được.”

Tô Nam Tinh liếc nhìn anh: “Đừng có mơ.”

Cuối cùng cô vẫn không đến nhà anh, khăng khăng về nhà mình, Chu Dịch đành phải ôm cô vào lòng rồi hôn cô nhiều lần cho đã ghiền.

Đến cuối tuần, thứ bảy Tô Nam Tinh còn phải đi học. Đi học cả ngày nên cô rất mệt mỏi, lúc hết giờ học thì bắt gặp Đinh Diễm, Đinh Diễm hỏi cô: “Về nhà sao, tôi chở em về nhé?”

Làm sao Tô Nam Tinh dám để anh ta chở về, cô vội vàng trả lời: “Tôi đã hẹn với bạn là cùng nhau đi mua sắm rồi.”

Đinh Diễm mỉm cười rồi nói: “Được rồi, em phải chú ý an toàn, về nhà sớm một chút.” Cho dù bị từ chối, anh ta vẫn không có gì thay đổi, vẫn ân cần và chu đáo.

Nhưng vẫn mơ hồ cảm giác được sự xa cách.

Đó mới chính là Đinh Diễm, vô cùng dứt khoát, sẽ không dây dưa với cô.

Lúc theo đuổi thì rất nghiêm túc, đã bị từ chối thì cũng sẽ không làm cho người khác cảm thấy khó xử.

Tô Nam Tinh thở dài, lúc đi ra ngoài thì nhận được cuộc điện thoại từ Chu Dịch. Chu Dịch nói: “Anh đợi em ở chỗ rẽ.”

Sau khi lên xe của Chu Dịch, Chu Dịch cởi mũ lưỡi trai ra, lầm bầm: “Anh cảm thấy mình giống như là một người tình bí mật không thể nhìn thấy ánh sáng.”

Tô Nam Tinh xỉa xói anh: “Anh còn muốn làm người tình của em thì xếp hàng đi, có lẽ sẽ đến lượt anh.”

Chu Dịch lườm cô rồi nói: “Để cho người khác xếp hàng chờ đi, anh nhất định phải chen ngang, hơn nữa sẽ là người thứ nhất, em phải chọn anh.” Rồi ôm cô vào trong lòng, mạnh mẽ hôn cô một hồi, làm mờ son môi của cô, thì thầm bên tai cô: “Nhìn thấy lớp son môi của em bị anh ‘ăn’, bây giờ anh liền muốn ở chung một chỗ với em, muốn làm cho em cầu xin anh…”

Tô Nam Tinh đẩy mặt của anh ra, nói: “Không đứng đắn gì cả, còn lâu em mới cầu xin anh.” Cô cũng không tin tưởng vào lời nói này của mình, Chu Dịch có rất nhiều chiêu khi ở trên giường, nhưng toàn bộ chiêu đều là “chờ đợi lâu dài là hạnh phúc,” anh luôn giày vò cô để cô phải bật khóc.

Chu Dịch bình tĩnh nói: “Đó là do em nói đấy, đến lúc đó em cũng đừng cầu xin anh, quyết định vậy đi.”

Tô Nam Tinh hừ một tiếng, phát hiện Chu Dịch không lái xe về nhà mà lại lái lên đường cao tốc ra khỏi thành phố.

“Đi đâu vậy?”

Chu Dịch trả lời: “Bắt cóc em đem bán, có sợ không?”

Tô Nam Tinh liếc nhìn anh rồi nói: “Lẽ nào anh không đau lòng khi đem em bán sao?”

Chu Dịch lập tức gật đầu, vẻ mặt thành thật, nói: “Đau lòng, hiện tại anh không thể rời bỏ em.” Sau khi nói xong, anh nhìn nét mặt của Tô Nam Tinh từ trong kính chiếu hậu, thấy cô mỉm cười ngọt ngào, anh cũng nở nụ cười theo.

Sau khi cười xong, Tô Nam Tinh lại kiên quyết cãi lại, nói: “Ai mà cần anh chứ, em cũng không có cần anh.”

Chu Dịch nói: “Không muốn cũng không được, anh đã thích đeo bám em rồi.”

Dọc đường đi, hai người dính nhau như sam, nói những chuyện linh tinh, thế nhưng cả hai đều cảm thấy rất ngọt ngào.

Rõ ràng là đã vượt qua giới hạn, cho dù là ngoài thể xác hay trong tâm trí, đối phương đã có một sự tồn tại khác biệt, nhưng mà Tô Nam Tinh sẽ không chủ động làm rõ chuyện này. Cô là một cô gái dè dặt, cho dù cô động lòng hay là thích anh, cô cũng sẽ không bao giờ nói cho anh biết.

Chu Dịch đã dò hỏi nhiều lần, Tô Nam Tinh cũng không nói ra. Thật ra nhìn bộ dạng nôn nóng của anh, Tô Nam Tinh cảm thấy hơi vui vẻ. Trong công ty, anh là một người nói một là một, trước mặt cô lại bày ra bộ dạng khúm núm, nịnh nọt, cảm giác này thật sung sướng.

Đi trên đường cao tốc hai tiếng thì đã tới thành phố Liên Sơn, Tô Nam Tinh phát hiện Chu Dịch đã đặt luôn cả phòng khách sạn, rõ ràng là đã sắp đặt âm mưu từ trước.

Khách sạn đó ở gần bến cảng mới của thành phố Liên Sơn, là khách sạn năm sao mới vừa khai trương. Chu Dịch đặt phòng ở trên tầng cao nhất. Vừa bước vào phòng, đập vào mắt chính là cửa sổ lớn sát đất, ngoài cửa sổ là biển rộng với những cơn sóng lăn tăn dưới ánh trăng, tiếng sóng biển vỗ rì rào vang vào trong phòng, gió biển mang theo chút vị mặn.

Chu Dịch đặt túi hành lý xuống, đi tới ôm lấy eo cô từ phía sau rồi hỏi: “Ở đây có giống như thành phố Sa Hải không?”

Anh xoay người Tô Nam Tinh lại rồi ôm cô vào lòng, “Ở đây cũng giống như ở thành phố Sa Hải, không có ai biết chúng ta, chỉ có hai chúng ta có được không?”

Tô Nam Tinh áp mặt vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn của anh, trả lời: “Được.”

Lúc bọn họ đến thành phố Liên Sơn là đã hơn 8 giờ, trước tiên Chu Dịch dẫn Tô Nam Tinh đến trung tâm thương mại mua quần áo. Tô Nam Tinh vốn dĩ chỉ muốn mua một bộ nội y để thay khi tắm rửa vào buổi tối, nhưng mà rõ ràng Chu Dịch lại không có suy nghĩ như vậy.

Giống như lần trước, anh dẫn Tô Nam Tinh đi vào cửa hàng rồi để cho cô thử quần áo. Lúc này lại không giống như lúc trước, lúc trước anh còn nghiêm mặt, không nói câu nào, chỉ đứng bên cạnh quẹt thẻ trả tiền; lúc này Chu Dịch lại có suy nghĩ riêng, bệnh cuồng màu đỏ lại phát tác.

Anh mua cho Tô Nam Tinh vài bộ đầm màu đỏ, một chiếc đầm caro màu đỏ trắng, thêm một chiếc đầm trễ vai màu đỏ, thậm chí còn mua cả chiếc đầm bằng lụa màu đỏ.

Tô Nam Tinh xỉa xói anh: “Sao anh lại thích màu đỏ như vậy?”

Chu Dịch trả lời hùng hồn: “Anh rất thích ngắm nhìn em mặc đồ màu đỏ.”

Sau này em phải mặc đồ màu đỏ cho một mình anh ngắm nhìn.

Sau đó, Tô Nam Tinh lại kiên quyết tự mua cho mình một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây đen, thầm nghĩ sẽ để dành mặc đi làm.

Điều này đã làm cho Chu Dịch nghĩ ngợi rồi hỏi: “Sao em không bao giờ mặc quần áo anh mua cho em để đi làm?”

Suy nghĩ của người đàn ông này rất thẳng thắn, “Có phải mua không đủ hay không? Không đủ để thay sao? Em mua thêm vài bộ nữa đi, đừng có tiết kiệm tiền cho anh.” Anh lại lấy cái lý do vụng về để lừa gạt Tô Nam Tinh, “Anh có thể chi trả.”

Tô Nam Tinh nói với anh: “Đừng có lừa gạt em, công ty nhà ai mà lại có thể chi trả quần áo hiệu Chanel cho nhân viên chứ?”

Chu Dịch thản nhiên trả lời: “Anh, anh có thể chi trả. Em muốn mua cái gì, anh đều có thể chi trả.”

Dĩ nhiên Tô Nam Tinh sẽ không lợi dụng tấm lòng của Chu Dịch, nhưng mà trong lòng lại thấy rất ngọt ngào.

Càng như vậy, cô càng biết giữ chừng mực hơn. Bọn họ đã qua lại với nhau, nhưng đó là do cô thích anh chứ không phải là do thích tiền của anh. Mặc dù không không giàu có, nhưng cô cũng không phải một cô gái đào mỏ. Cô có thể tự kiếm tiền, không cần phải dựa dẫm vào đàn ông, với lại ngày nay có thể dựa dẫm vào ai đây? Cũng phải dựa vào chính mình!

Lúc tính tiền, Tô Nam Tinh đã cố gắng bỏ bớt một vài bộ quần áo, chỉ nói là muốn mua chiếc đầm trễ vai màu đỏ. Chu Dịch không để ý tới cô, ngón tay thon dài đưa tấm thẻ cho nhân viên bán hàng rồi nói: “Gói lại hết cho tôi.”

Anh

còn nói với Tô Nam Tinh: “Chiếc đầm bằng lụa này rất đẹp mắt, em thay nó nhé? Lát nữa chúng ta sẽ đi ăn tối.”

Tô Nam Tinh đành phải đi thay, nhân viên bán hàng còn trang điểm cho Tô Nam Tinh. Chiếc đầm bằng lụa màu đỏ đã làm lộ ra vóc dáng cân đối của cô. Quần áo bằng lụa thường hay “hít” chặt vào cơ thể, đặc biệt là có thể phác họa ra đường cong cơ thể. Nhất là phần trên của chiếc đầm này chỉ là hai dây mỏng manh, bộ ngực đầy đặn, mềm mại và khe ngực của Tô Nam Tinh đều lộ ra một chút. Chiếc đầm này rất dài, nhưng phần dưới được xẻ tà rất cao, trong lúc bước đi thì sẽ để lộ ra một bên chân, vô cùng gây chú ý.

Nhân viên bán hàng còn rất khéo léo thoa son môi màu đỏ cho Tô Nam Tinh để trùng với màu đỏ của chiếc đầm. Cô xoay người lại, eo nhỏ, ngực to, mông nở, nhìn từ một góc độ thì giống như một cô nàng lẳng lơ xinh đẹp.

Chu Dịch nhìn cô, cảm thấy hô hấp của mình như ngừng lại, nói: “Rất đẹp.”

Tô Nam Tinh buông xõa mái tóc dài của mình, muốn dùng tóc để che đi “cảnh xuân” trước ngực. Cô hiếm khi mặc những bộ quần áo phô bày ưu điểm dáng người của mình như thế này nên cảm thấy hơi xấu hổ.

Ngoài việc mua quần áo mới thì còn có mua giày mới. Dựa vào con mắt thẩm mỹ của một người đàn ông nam tính là Chu Dịch, lần trước dẫn cô đi mua giày hiệu Jimmy Choo, sau khi cô mang vào thì anh cảm thấy bắp đùi của cô vừa thon vừa đẹp, cho nên anh không nói nhiều lời, cứ thế dẫn cô đi vào bên trong.

Lúc đi ra, Tô Nam Tinh đã mang một đôi giày cao gót màu bạc có quai. Từng bước đi của cô đã làm để lộ ra đôi chân thon dài bên trong chiếc đầm bằng lụa xẻ tà cao màu đỏ, đôi chân thon nuột đó đã khiến cho người khác nhìn không chớp mắt.

Khi cô ăn mặc như vậy bước ra ngoài, Chu Dịch cảm thấy hơi hối hận. Tiểu Tinh Tinh thật là xinh đẹp, anh nên giấu đi để tự mình thưởng thức mới đúng!

Tô Nam Tinh hỏi: “Đi ăn chưa?”

Chu Dịch đáp: “Đợi một chút, vẫn chưa đủ.”

Sau đó, anh dẫn Tô Nam Tinh tới cửa hàng nội y, ý đồ rất rõ ràng. Tô Nam Tinh không muốn đi vào, Chu Dịch nói: “Em không đi vào thì anh sẽ mua giúp em nhé?”

Tô Nam Tinh hơi đỏ mặt, Chu Dịch ôm lấy vòng eo thon của cô, thì thầm vào tai cô:  “Nam Tinh, anh thích em ăn mặc thật đẹp để cho anh ngắm nhìn. Người phụ nữ mà anh thích là người xinh đẹp nhất trên thế giới này, vừa tự tin, vừa quyến rũ.”

Câu nói người phụ nữ mà anh thích đã làm cho Tô Nam Tinh ngoảnh đầu lại nhìn anh, chỉ có một mình cô biết tim mình đang đập rất nhanh.

Chu Dịch xoa đầu cô, “Mau vào đi, anh sẽ không chọn giúp em đâu.”

Lần này, Chu Dịch thực sự đứng chờ ở bên ngoài. Lúc Tô Nam Tinh đi ra, anh cũng không hỏi gì, chỉ đưa tay ra về phía người phụ nữ xinh đẹp rồi nói: “ Quý cô Tô Nam Tinh, không biết cô có thể nhận lời đi ăn tối với tôi không?”

Tô Nam Tinh mỉm cười, nụ cười rất rực rỡ, trong lòng ngọt như mật. Dáng vẻ xinh đẹp đó đã làm cho Chu Dịch không kiềm chế được phải cúi người xuống hôn cô.

Tô Nam Tinh đặt tay mình vào tay anh, sau đó bị anh nắm rất chặt. Cô nói với anh: “Được.”

Cô thầm nghĩ: Cho dù tương lai của cô và Chu Dịch sẽ ra sao, ngay lúc này, trái tim cô đang rung động, cô rất hạnh phúc.

Có lẽ các cô gái đều thích khoảng thời gian được ban phép màu, có quần áo lộng lẫy và chàng hoàng tử đẹp trai.

Tô Nam Tinh nghĩ rằng khi phép màu tới, mình nên thoả thích tận hưởng phép màu; khi phép màu mất đi, cô cũng không có bị mất mát thứ gì. Cô vẫn sẽ là một Tô Nam Tinh chăm chỉ, cô muốn cố gắng kiếm ra mọi thứ bằng chính đôi tay của mình.

Tối hôm đó, Chu Dịch dẫn cô đến nhà hàng món Âu trên đỉnh núi, toàn bộ bến cảng mới ở bên ngoài cửa sổ đã được thu vào trong tầm mắt. Lúc Chu Dịch dẫn cô lên tầng cao nhất của nhà hàng, Tô Nam Tinh cảm giác được có rất nhiều cặp mắt đang nhìn vào cô. Giày cao gót mà cô đang mang rất cao, nhưng mà cô vẫn bước đi uyển chuyển.

Cô kiên trì tập thể dục nhiều năm để có được một vóc dáng hoàn hảo. Bộ ngực căng tròn, đôi chân thon dài, cặp mông đầy đặn đã khiến cho nhiều người thèm muốn. Trong công việc, bằng những nỗ lực của mình, cô đã trở thành một giám đốc chuyên môn khi chỉ mới 26 tuổi. Mặc dù không phải là người xuất sắc đứng đầu, nhưng mà cô đã rất cố gắng.

Vì vậy cho dù hiện giờ được Chu Dịch dẫn tới nơi sang trọng này, cô vẫn mỉm cười, bày ra một dáng vẻ tự tin của riêng mình.

Chu Dịch thấy Tô Nam Tinh mỉm cười thì nắm chặt tay cô hơn. Anh thích sự tự tin, xinh đẹp, chuyên nghiệp của cô, mọi nỗ lực và kiên trì của cô đã khiến cô trở nên hoàn hảo hơn. Cô làm cho anh nghĩ rằng một cô gái luôn nỗ lực là xinh đẹp nhất.

Tối hôm đó, Chu Dịch đi vào nhà vệ sinh, Tô Nam Tinh đang ngồi thì nhận được hai tấm danh thiếp có mã QR, nhân viên phục vụ còn bưng đến một ly nước trái cây từ một quý ông không biết tên mời. Lúc Chu Dịch trở lại, anh thấy Tô Nam Tinh đang cầm bút viết dòng chữ từ chối “Cám ơn” trên tấm danh thiếp.

Chu Dịch lại viết thêm một câu trên tấm danh thiếp: “Cô ấy đã có bạn trai.”

Khi đi ra khỏi nhà hàng sau khi ăn xong, Tô Nam Tinh cầm tà váy, không nhịn được cười liền trêu chọc anh: “Em có bạn trai lúc nào?”

Chu Dịch không vui, ôm lấy vòng eo của cô để cô gần như áp sát vào người anh, nói nghiêm túc: “Tô Nam Tinh, làm bạn gái của anh có được không?”

Tô Nam Tinh hỏi: “Làm bạn gái của anh thì được lợi ích gì?”

Chu Dịch trả lời: “Có thể ngủ với anh bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào.”

Tô Nam Tinh nói với vẻ chán ghét: “Em không cần.”

Chu Dịch nói: “Không cần cũng không được, đó là thuộc tính bắt buộc phải có của bạn trai em.”

Anh nói: “Em không phản đối thì chính là đồng ý.”

Tô Nam Tinh trả lời: “Em vẫn chưa đồng ý, trong công ty có rất nhiều cô gái muốn làm bạn gái anh.”

Chu Dịch nói: “Có rất nhiều người muốn làm bạn gái anh, cũng có rất nhiều người muốn làm bạn trai em, thế nhưng anh suy nghĩ lúc anh bị bệnh, người duy nhất anh muốn ôm vào trong lòng chính là em. Buổi tối khi đi ngủ, anh chỉ muốn ngủ với em trên giường. Thậm chí anh còn rất thích dáng vẻ làm việc chăm chỉ, hoặc là dáng vẻ ngây ngô của em khi ở riêng.”

Anh nói: “Tô Nam Tinh, anh sẽ không rời xa em. Em phải đi theo anh, cho dù em không đồng ý cũng không được. Anh sẽ đuổi hết những người theo đuổi em, cuối cùng em sẽ phải chọn anh.”

Tô Nam Tinh nghe xong thì bật cười, “Sao anh lại bá đạo như vậy chứ?”

Chu Dịch đáp: “Anh cảm thấy anh không chỉ có lời nói bá đạo, mà cơ thể của anh cũng bá đạo nữa, không phải là em là người hiểu rõ nhất sao?”

Anh lại hỏi cô: “Rốt cuộc em có đồng ý hay không?”

Tô Nam Tinh khẽ cười: “Chuyện này còn phải xem biểu hiện của anh, cần phải có một kỳ kiểm tra.”

Sau đó, Chu Dịch hay còn gọi là Chu chờ thời đã liên tục “cố gắng thể hiện bản thân” để vượt qua kỳ kiểm tra, tối hôm đó đã biểu hiện cho tốt ngay tại trong căn phòng rộng lớn nhìn ra biển.

Đi về khách sạn, anh kéo Tô Nam Tinh lên trên ghế sô pha trước cửa sổ lớn sát đất trong căn phòng nhìn ra biển. Anh vén chiếc đầm lụa màu đỏ của cô lên thì phát hiện cô đang mặc bộ nội y viền ren màu đỏ được chọn lựa theo sở thích của anh, anh liền bật cười.

Ngoài miệng thì nói như vậy, thế nhưng trong lòng cô vẫn có anh.

Anh thích nhất một Tiểu Tinh Tinh nói một đằng làm một nẻo.

Anh vén váy của cô lên, kéo chiếc quần lót viền ren màu đỏ xuống, mạnh mẽ muốn cô từ phía sau, vừa “va chạm” vừa hỏi: “Em thấy biểu hiện của anh như thế nào? Hửm?”

Giọng nói của Tô Nam Tinh đã trở nên nghẹn ngào, “Đừng, đừng…” Đừng có nhanh quá! !

Chu Dịch trêu ghẹo cô: “Ồ, chưa đủ sao? Được, anh biết rồi.”

“Không, không phải như vậy, anh chậm lại một chút…”

Chu Dịch bắt đầu chậm lại, giày vò Tô Nam Tinh làm cho cô như muốn chết đi sống lại, anh nói: “Hôm nay trên đường tới đây, em đã nói là sẽ không cầu xin anh, hôm nay anh sẽ khiến em phải cầu xin anh cho bằng được.”

Cho dù đầu óc của Tô Nam Tinh bị anh làm cho rối loạn, nhưng lúc này cô vẫn nhanh trí, lập tức làm nũng: “Chu Dịch, giám đốc ~ em sai rồi, xin anh…”

Chu Dịch dựa gần vào tai cô, giọng nói trầm thấp phả vào tai cô, “Xin anh cái gì?”

“Xin anh… Cho em…”

Chu Dịch chạm mạnh một cái, quả nhiên nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô, anh còn hỏi: “Anh có tư cách làm bạn trai của em không?”

Thay đổi một tư thế, anh ôm cô vào trong lòng, để cô đối mặt với mình. Bộ ngực mềm mại của cô áp sát vào lồng ngực anh, cảnh xuân nóng bỏng càng làm cho Chu Dịch thêm động tình, nhưng anh vẫn chịu đựng, hỏi: “Anh có đủ tư cách làm bạn trai của em không?”

Tô Nam Tinh cắn môi dưới, giương đôi mắt ngập nước đáng thương nhìn anh. Chu Dịch cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, không kiềm chế được liền hôn cô, hôn lên lớp son môi của cô, chỉ muốn mạnh bạo giày vò cô.

Tô Nam Tinh nhẹ nhàng ôm lấy cổ của Chu Dịch, đôi môi đỏ mọng tiến lại gần lỗ tai anh, “Xin anh đừng bắt nạt em…”

Chu Dịch dùng ngón tay ấn lên “đỉnh nhọn” của cô thì nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô bên tai mình. Anh lại hôn mạnh cô, hôn đến mức Tô Nam Tinh muốn ngất đi.

Sau đó, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của Chu Dịch bên tai cô. Anh nói: “Tô Nam Tinh, anh thích em, rất thích em.”

Tô Nam Tinh nhìn anh, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai, đôi mắt sâu thẳm của anh, cô nở nụ cười rồi nói: “Chu Dịch, em cũng rất thích anh.”

HẾT CHƯƠNG 38

← Chương 37 | Chương 39 →

Lời của editor: Yay, chúc mừng anh Chu đã công thành đoạt đất thành công. Bước tiếp theo là ôm người đẹp về chung một nhà nha anh ????


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện