Trương Việt Siêu nhìn Thẩm Thu Hoa, nói: "Tôi có cảm giác rất quen thuộc với cô. Tựa như rất lâu trước đây chúng ta đã từng gặp nhau."
Thẩm Thu Hoa tự nhận trí nhớ không tệ nhưng nàng lại hoàn toàn không có ấn tượng với người trước mắt này: "Tôi không quen biết anh."
Trương Việt Siêu hít sâu, thoải mái lắc đầu: "Không sao cả. Có lẽ là chúng ta gặp nhau ở kiếp trước."
Tay đặt trên đùi của Thẩm Thu Hoa khẽ run. Kiếp trước? Bên cạnh nàng có rất nhiều người nhớ được kiếp trước, rất khó nói người này có phải một trong số đó không.
"Có lẽ vậy." Thẩm Thu Hoa không muốn tiếp tục đề tài này. Nàng vẫn rất mâu thuẫn với kiếp trước.
"Bọn họ muốn chứng minh tôi có bệnh tâm thần nhưng tôi nói cô nghe, tôi vốn không phải. Luật sư nói chỉ cần chứng minh được tôi có bệnh, vậy chuyện tôi bắt cóc cô xem như thôi." Trương Việt Siêu cười: "Tôi sẽ không ngồi tù nhưng sẽ tiếp tục ở trong bệnh viện tâm thần lạnh băng kia. Thẩm tiểu thư biết không, tôi đã ở nơi đó rất nhiều năm, tôi thà rằng ngồi tù chứ không muốn về đó."
Hai tay Thẩm Thu Hoa nắm chặt, rõ ràng đang hè nhưng tay nàng lại lạnh băng: "Tôi có thể giúp gì cho anh sao?"
"Vì sao cô muốn giúp tôi?" Trương Việt Siêu không rõ vì sao muốn gặp Thẩm Thu Hoa, vì sao muốn nói những lời không thể nói với người khác cho nàng nghe.
Thẩm Thu Hoa cúi đầu nhìn tay mình, dưới ánh sáng mờ nhạt, đôi tay của nàng vẫn trắng nõn, sạch sẽ. Các ngón tay thon dài giao nhau như một tác phẩm nghệ thuật. "Cũng như anh nói, có lẽ kiếp trước chúng ta quen biết nhau."
Tiếng cười trầm của Trương Việt Siêu vang khắp phòng thẩm vấn: "Nếu tôi là một người bình thường, tôi nhất định sẽ theo đuổi cô. Cô mê người như vậy không chỉ vì vẻ ngoài của cô."
Thẩm Thu Hoa không đáp lời. Nàng sẽ không tranh cãi cho những việc hoàn toàn không thể.
"Xin lỗi vì làm cô bị thương. Tôi rất vui khi cô đến gặp tôi. Cô gọi cảnh sát vào đi, tôi sẽ kể toàn bộ mọi chuyện." Trương Việt Siêu thả lỏng người tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn Thẩm Thu Hoa đứng lên, đi đến cửa phòng thẩm vấn.
Khi tay Thẩm Thu Hoa nắm tay nắm cửa phòng thẩm vấn, trước khi mở cửa, nàng quay đầu nhìn về phía Trương Việt Siêu, người nọ cũng đang nhìn nàng. Ánh mắt hai người giao nhau, tim Thẩm Thu Hoa bỗng co rút lại. Ánh mắt đó rất quen thuộc.
"Cô còn không ra ngoài, tôi rất nguy hiểm đó." Trương Việt Siêu cong môi cười, nụ cười đầy sự thần kinh.
Thẩm Thu Hoa mở cửa phòng, ra khỏi phòng thẩm vấn. Hai cảnh sát đi vào bắt đầu thẩm vấn. Trương Việt Siêu có khai báo hay không, Thẩm Thu Hoa không quan tâm. Mặt nàng trắng bệch. Ngô Đồng đi đến hỏi: "Em làm sao vậy? Tên đó nói gì với em sao?"
Khi nàng vào phòng thẩm vấn, cảnh sát đã dùng tai nghe nghe lén. Ngô Đồng là người nhà người bị hại không thể làm vậy, hắn chỉ có thể đứng ở cửa nhìn mọi chuyện trong phòng thẩm vấn.
"Tên đó nói, chúng ta có thể biết nhau ở kiếp trước."
Ngô Đồng nghe xong trong lòng cả kinh. Hắn đến gần gương cẩn thận quan sát thần thái và động tác của Trương Việt Siêu, nhìn trong chốc lát, hắn như phát hiện gì đó, mắt đào hoa híp lại, dẫn Thẩm Thu Hoa rời khỏi Cục Cảnh Sát.
Ở tiệm cà phê, Ngô Đồng gọi một ly cà phê cho mình, một ly sữa cho Thẩm Thu Hoa.
"Em cảm thấy gã có thể là ai?" Khi thức uống chưa mang lên, hắn lấy khăn tay đặt lên tay Thẩm Thu Hoa, bắt mạch.
"Em không chắc nữa. Chỉ là em cảm thấy cái liếc mắt cuối cùng kia, cảm thấy rất giống....." Lòng bàn tay của Thẩm Thu Hoa ướt đẫm.
"Giống ai?"
"Hoàng Thượng." Nói ra hai chữ này, Thẩm Thu Hoa như được giải thoát.
"Thật sự là Hoàng Thượng?"
"Sư huynh, có phải anh cũng nhìn ra không?" Tuy thời gian Ngô Đồng tiếp xúc với Hoàng Thượng không nhiều nhưng Thẩm Thu Hoa tin tưởng người hành y có cái nhìn khác với mọi người.
"Vừa rồi anh cẩn thận quan sát gã, diện mạo của gã khác với Hoàng Thượng. Nhưng dáng vẻ cúi đầu suy tư của gã làm anh nhớ đến Hoàng Thượng của kiếp trước." Ngô Đồng không biết nhiều về Hoàng Thượng. Nhưng dáng vẻ rũ mi trầm tư của Trương Việt Siêu khiến trong đầu hắn hiện ra hình ảnh của Hoàng Thượng.
Thẩm Thu Hoa rũ mắt.
"Thu hoa, dù sao gã cũng là kẻ bị tình nghi. Dù gã có bệnh tâm thần hay không thì sẽ trong một khoảng thời gian rất dài không thể gây phiền toái cho em. Hơn nữa gã không có ký ức của kiếp trước, nếu không sẽ không dễ dàng buông tha em như vậy. Tóm lại em ít tiếp xúc với gã. Dù gã có ký ức kiếp trước, kiếp này gã cũng không phải Hoàng Thượng, không thể nào bắt em được." Ngô Đồng bắt mạch cho nàng, cảm giác được mạch tượng của nàng suy yếu, biểu hiện của sự lo lắng, bất an.
"Em hiểu." Tuy hiểu nhưng lòng nàng vẫn không buông được. Nàng là cung phi, kiếp trước có quá nhiều dây dưa với Hoàng Thượng. Nàng tôn sùng Hoàng Thượng như quân chủ, cẩn thận hầu hạ. Thời niên thiếu cũng từng nghĩ đến thật tâm yêu thương, cử án tề mi. Đáng tiếc hậu cung tranh đấu, hoàng quyền tối thượng làm tâm nàng lạnh đi. Nàng vẫn dịu dàng đối với Hoàng Thượng nhưng lại không có tình. Nàng hâm mộ tình thâm phu thê của Đế Hậu nhưng cũng chỉ hâm mộ. Nàng không có hứng thú làm người thứ ba. Thẩm Thu Hoa nàng kiêu ngạo thế nào? Nàng chỉ muốn một người toàn tâm toàn ý với nàng. Mà Dương Quỳnh đã mang điều đó đến cho nàng.
"Em đừng lo lắng." Ngô Đồng biết nói như vậy cũng vô dụng. Đáng tiếc ngoài nói lời này ra, hắn không biết nên an ủi nỗi bất an của Thẩm Thu Hoa thế nào.
"Sư huynh, em không sao. Chỉ là Hoàng Thượng bất ngờ xuất hiện khiến em hơi không tiếp nhận được thôi. Anh cũng biết, kiếp này người em không muốn gặp nhất chính là Hoàng Thượng."