Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 78


trước sau


Điềm Điềm cũng quay ra không nhìn cô nữa.

“Tại sao không phải là không thích, hoặc là thích, mà lại là không biết, chắc chính bản thân người đã rõ rồi chứ.


Ba Ba Mạc Tỏa cúi đầu không nói.

Phải, cô đương nhiên hiểu rõ, là cô sợ một ngày không thể ở bên hắn trọn vẹn nữa, sợ sẽ xảy ra sự việc như hiện tại, rất có thể cô sẽ phải rời xa hắn, trở thành một thứ bụi bặm đáng sợ không mang hình người.

Hoặc là cô đang sợ, hắn căn bản không phải thích cô mà là thích Mộc Thanh Nhi, là thích gương mặt của cô ấy, chỉ là thấy tính cách của cô và cô ấy quá trái ngược, nhất thời thú vị nên mới nói thích cô.

Nếu như cô nhập vào người khác, không có gương mặt cùng thân hình tuyệt mỹ như của Mộc Thanh Nhi liệu hắn còn thích cô không?
Nhưng còn điều quan trọng hơn là cô muốn trở về, cô muốn về hành tinh của mình, nơi đó có gia đình của cô, người thân bạn bè đang chờ cô.

Cô thật sự phân vân giữa gia đình và tình yêu khi cô nhận ra thực sự là mình đã yêu hắn rồi.

Đó là tất cả những điều khiến cô lo sợ mà chưa đáp lại tình cảm của hắn, chỉ biết lờ đi cho qua, cô biết hắn vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi cô mở lòng.


Một bậc quân vương chỉ cần hạ lệnh thì muốn ôm người nào trong tay mà không được, nhưng hắn lại không muốn dùng điều đó để trói buộc cô vào mình, hắn muốn dùng tình yêu thực sự để thuần phục cô, trói cô lại bằng tình yêu chứ không bằng quyền lực đáng sợ.

Hôm sau từ sáng sớm cô đã bị đưa đến Mộc Phủ, Ba Ba Mạc Tỏa đưa mắt nhìn qua khung cảnh nơi đây.

Mộc Phủ từng là nơi phủ đệ sa hoa giàu có bậc nhất kinh thành này, là hậu thuẫn vững chắc của bao nhiêu đời Hoàng Hậu.

Nữ nhân thuộc nhà họ Mộc phần nhiều là làm Hoàng Hậu, không cũng là bậc kì nữ phi tần phận vị lớn trong cung.

Nhưng trước mắt Mộc Phủ hiện giờ chỉ là đống đổ nát, từng gian phòng bị dỡ bỏ trống toang toác, xung quanh tiếng quạ kêu, tiếng chó sủa inh ỏi.

Cảnh vật thê lương quạnh quẽ có phần lạnh lẽo u tối.

Ba Ba Mạc Tỏa bị dẫn đến ngọn núi đá sau Mộc Phủ, cũng chỉ là một ngọn núi bình thường, không quá lớn.

Đi đến nơi, ngọn núi đá dần hiện ra, thật không ngờ trong ngọn núi lại có một cửa hang đi vào.

Điềm Điềm nắm chặt lấy tay cô, cả hai cùng đám người hầu phía sau cùng nhau tiến vào.

Bên trong đã được thắp nến bốn xung quanh vô cùng sáng chói, giữa hang có một chiếc hồ nước nóng lớn, đặt chính giữa hồ là viên đá được coi là đá trấn quốc.

Bảo vật của Dạ Tiễn Quốc, mỗi 10 năm nhà họ Mộc phải cống tế một người phụ nữ, dùng máu họ

tưới đẫm viên đá đó để xoa dịu thần linh mong cầu thần phù hộ cho quốc thái dân an.

Nghe mấy cái truyền thuyết vớ vẩn này Ba Ba Mạc Tỏa chỉ biết xì một cái khinh thường đầu óc mê tín của lũ người địa cầu.

Gần ngay viên đá có một bàn cúng tế, muốn đi từ bờ hồ ra giữa hồ phải đi qua một cây cầu nối liền này.

Mấy người đưa cô đến đây chân chỉ vừa chạm vào thành cầu lập tức dừng lại không đi tiếp.

Ba Ba Mạc Tỏa khó hiểu nhìn bọn họ, một tên trong đó nói:

“Chúng thần chỉ đưa người được đến đây, người hãy chờ ở đây đến giờ Thìn, Thái Thượng Hoàng cùng pháp sư sẽ đến làm lễ.


Ba Ba Mạc Tỏa có chút kinh ngạc nói:
“Ô, hóa ra mấy người không phải bị câm à?” Ba Ba Mạc Tỏa mỉa mai khích lại một câu.

Hôm qua trong lúc sửa soạn cho cô, mấy người bọn họ giống như là bị câm vậy, không nói không rằng chỉ ai làm việc đó.

Mấy người này liên tục có biểu hiện sợ sệt, nhìn khắp xung quanh, tay chân không ngừng run rẩy.

Ba Ba Mạc Tỏa tiến lại gần nhìn sát khuôn mặt của tên thái giám:
“Ê, ta còn chưa có bị cúng tế, chưa chết mà, các người sợ gì chứ.


Tên kia run rẩy nói:
“Ở đây đã bị cúng tế bao nhiêu là nữ nhân rồi, oan hồn họ vất vưởng xung quanh đây rất nhiều, chúng thần nghe nói chỉ cần bước qua cây cầu này lập tức sẽ bị vong hồn….


“Khoan…khoan đi…dừng khoảng là hai giây đi.

” Tên kia chưa kịp nói xong đã bị cô chặn miệng, cái quỷ gì chứ, không biết có phải bị bại não không nữa.


“Ngươi nghe ta hỏi đây, tại sao chỉ là chích chút máu thôi mà có thể khiến một cô nương chết được cơ chứ?”
Đây chính là điều cô luôn thắc mắc, ừ thì cứ cho là cúng tế quỷ thần gì đó cần nhiều máu nhuốm đẫm viên đá kia đi, nhưng mất chút máu thôi sao có thể chết người được, thật sự vô lí.

“Bởi vì….


“Im mồm cho ta.

” Vị Ma Ma gương mặt dữ tợn hôm qua sửa soạn cho cô lập tức bịt miệng tên kia lại.

“Ngươi muốn bị quỷ bám thân sao, còn dám nói năng hồ đồ, tất cả ra ngoài chờ lệnh.


Ma Ma ra lệnh cho tất cả mọi người ra khỏi hang, chờ đợi đến giờ làm lễ.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện