Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 79


trước sau


Ba Ba Mạc Tỏa đứng như chết chân, cái gì vậy chứ, cô đang hỏi cơ mà, tự nhiên không muốn nói là sao?
Vừa rồi bọn họ nói cô phải đi đến chỗ viên đá đó chờ, được thôi chờ thì chờ.
Ba Ba Mạc Tỏa cùng Điềm Điềm lập tức đi đến bên hồ nước nóng, cô cũng muốn nhìn xem rốt cuộc cái viên đá trấn hồn đó là bảo vật gì ghê gớm.
Cô cùng Điềm Điềm đi qua cầu đến giữa hồ, chỉ thấy Điềm Điềm bấu chặt lấy cánh tay cô phát đau.
“Cô cũng thôi đi được rồi đấy.”
Ba Ba Mạc Tỏa lườm cô nàng một cái, rồi nhìn vào viên đá đang sáng lấp lánh kia.
Hừ, Ba Ba Mạc Tỏa liền cười một cái giễu cợt.
“Tưởng là cái gì, hóa ra chỉ là một viên đá pha lê muối.”
“Pha lê muối ư?”
“Phải.”
Ba Ba Mạc Tỏa giảng giải cho Điềm Điềm nghe về viên đá này, thực cũng không phải là đá thần gì, nó căn bản chỉ là một viên pha lê, khi tiếp xúc với ánh sáng, đặc biệt ở một nơi nhiều ánh nến như vậy thì cái hình thù chẳng khác nào viên kim cương này của nó được bắt sáng chiếu lung linh.

“Còn về phần sao mà nữ nhân của nhà họ Mộc lại phải cạn máu vì nó thì do viên này quá lớn, lại đặt trên hồ nước nóng, khiến đá cũng nóng theo, khi tưới máu vào, muối trong đá có ít nhiều có khả năng đông máu, sau đó máu đông lại bị khí nóng làm cho khô luôn rơi xuống, thế thì phải tưới bao nhiêu máu lên đây mới được coi là tưới đẫm đá chứ?” Cô nói tiếp.
Điềm Điềm sau một lúc mới chợt như bừng tỉnh đại ngộ:
“Vậy cho nên các đời nữ nhân Mộc Gia cứ phải cạn khô máu trong người mới được coi là tưới đẫm viên đá này ư?”
“Ừ.” Ba Ba Mạc Tỏa nhàn nhạt nói.
Đang nói chuyện thì cơ thể của cô cảm thấy khác lạ, đột nhiên từ trong người cô, linh hồn của Mộc Thanh Nhi thoát ra, ngơ ngác nhìn hai người, cô lơ lửng trên không, xung quanh người bao phủ một màu trắng mờ mờ y hệt một tầng sương mỏng.
“Nương…nương?” Điềm Điềm thất kinh hồn vía nhìn nương nương nhà mình hiện giờ chẳng khác nào một hồn ma đang lơ lửng trên không.
Mộc Thanh Nhi thì không hiểu gì, trâm trí lúc này loạn không tả được nhìn về phía cơ thể của mình, cũng chính là Ba Ba Mạc Tỏa nói:
“Ta bị sao thế này, ta chết rồi ư?”
Bên ngoài mấy người đứng canh nghe thấy nhiều tiếng động ghé mắt nhìn vào xem sao thì thấy một cảnh tượng đáng sợ.

Linh hồn của Mộc Phi đang thoát xác bay lơ lửng trên không trung phản chiếu xuống dòng nước.

Cả đám người ở đây nhìn thấy kinh hãi vô cùng đồng loạt ngất xỉu.
Ba Ba Mạc Tỏa cau mày lên tiếng:
“Từ từ để ta xem có chuyện gì?”
Tại sao linh hồn Mộc Thanh Nhi thoát ra mà trong khi đó cô vẫn còn ở trong người nàng ta.
Bất chợt cô

nhìn xuống hồ nước nóng phía dưới, hơi nóng tỏa ra mù mịt, thì ra là vậy.
“Cụ thể ta cũng không hiểu chuyện này sao có thể xảy ra được, nhưng có lẽ có liên quan đến hồ nước nóng này đi.”
Cả ba nhìn xuống hồ nước, hơi nước bốc lên đã khiến linh hồn Mộc Thanh Nhi thoát ra khỏi cơ thể, dù gì hồ nước này cũng là nước lợ, pha lẫn chút mặn mặn.

“Hoặc nếu không phải thì chắc do viên đá, nó cũng mang vị mặn mà, hơi nóng từ nó tỏa ra cũng rất có thể là nguyên nhân khiến cô thoát xác.

Thì ra đây chính là phần nào lí do khiến mấy người ngoài kia sợ như vậy.”
Mộc Thanh Nhi gật gù hiểu ra mọi chuyện, chỉ là một giây sau bỗng nhiên cô ho khù khụ liên tục.
Ba Ba Mạc Tỏa: “Cô không sao chứ.”
Mộc Thanh Nhi cười hiền lành, cơ thể vẫn lơ lửng:
“Ta không sao, một người sắp chết thì có làm sao đâu chứ.”
Điềm Điềm bên này mắt đã ẩm ướt, nhưng cô không định khóc, vì nương nương trước kia đã từng nói, chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra, nhắc cô nếu đến giờ khắc đó tuyệt đối không được khóc, cô phải nghe lời nương nương, cố nói sang chuyện khác:
“Thật không ngờ ba người chúng ta lại có cơ hội nói chuyện với nhau, trước kia chỉ mình em làm trung gian kết nối hai người, em cũng thật khó lắm đó.” Điềm Điềm cười nói.

Nhưng cái nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc đã bán đứng cô nàng.
Mộc Thanh Nhi cùng Ba Ba Mạc Tỏa cũng cười theo.
Mộc Thanh Nhi:
“Phải, chỉ tiếc rằng đây cũng là lần cuối cùng.”

Ba Ba Mạc Tỏa muốn nói lại thôi cứ liên tục ngập ngừng:
“Kì thực thì, trước kia ta cũng từng ích kỉ muốn chiếm lấy thân xác cô, vì thấy cô cũng sắp chết rồi, thật sự xin lỗi ta quá ích kỉ, quá độc ác.”
“Không sao đâu, tôi hiểu mà.

Mạc Tỏa cô nương này, khi tôi mất rồi cô hãy dùng thân xác của tôi mà sống thật tốt nhé, và còn nữa….”
Mộc Thanh Nhi đưa mắt nhìn sang Điềm Điềm đang rưng rưng kiềm chế nước mắt:
“Hãy chăm sóc cho tiểu Điềm Điềm giúp tôi, được chứ?”
Ba Ba Mạc Tỏa lúc này cũng không kiềm được nước mắt, từng giọt từng giọt cũng không ngừng rơi xuống.

Cái người xấu xa, độc ác, không nhân tính như cô cũng phải cảm động không ngừng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện