Sủng Phi: Ngạo Thế Nguyệt Hoa Tuyết

Chương 13: Hội Giác Trưu


trước sau


Đoán nhận ánh mắt nhìn chăm chú của Bạch Thiên Di, nàng thật khó chịu thức ăn mới bỏ vào chén lại muốn dùng đũa sôi ra, những chuyện khác nàng có thể nhịn được làm ơn đi chuyện nhìn người đang ăn ngon lắm sao?
_công tử có chuyện gì sao?
_à… không…_vì hắn nhất thời muốn nhìn rõ nàng, hắn thật có cảm giác nàng rất quen a, bất giác lại đưa ánh nhìn thất lễ như thế_chỉ là nàng giống với một người ta đã từng gặp nơi nào đó
_........_miếng cơm với vào cổ lại bị chặn lại cố gắng hết sức mới nuốt được cho trơn tru, mà vẫn giữ nét điệu bình thường nhất có thể, nhìn hắn cười cười_trên thế gian việc người giống người là chuyện bình thường có nhẽ công tử lại nhìn nhầm ta với ai đó rồi_làm ơn đi cho ta ăn một bữa ngon lành có được hay không?
_à, có lẽ là thế thật thất lễ_Thiên Di nhìn nàng một lát rồi lại tìm chủ đề khác nói với Nguyệt Phong
_Tuyết nhi, muội thấy Thiên Di ca thế nào?_Nguyệt Tịch cười cười ngắm một miếng thịt bỏ vào chén nàng vì hắn ngồi bên cạnh nàng nên nhìn rõ nét mặt không ngợn nước trên khuôn mặt nàng, mỗi ngày hắn cảm thấy nàng càng khác đi

_thế nào?_nghiên người nhìn ông anh thích trêu người của nàng_nói rõ được không a
~_thì có thể xứng đáng trở thành phu quân tốt?
_Nguyệt Tịch_Nguyệt Phong sau nghe xong lại nhăn mặt nhìn hắn, đệ đệ của hắn càng ngày càng nham hiểm
_à chuyện đó hả?_ra bộ như vở lẽ, nhàn nhạt ngắm ít đồ xào bỏ vào chén Nguyệt Tịch, rồi quay sang Bạch Thiên Di vờ như ngắm nghía_ừm tốt honaf hảo trở thành phu quân tốt nha, không những thế còn thành người cha tốt nữa_nhìn thấy vẻ mặt ửng đỏ của Bạch Thiên Di, nàng không nên đùa nữa rồi dù sao hắn cũng là nam nhân_nhưng huynh định chọn hắn cho ai? Nha tỷ tỷ hình như cũng đến tuổi cập kê a còn bát muội thì còn đợi sáu năm nữa………
_Tuyết nhi không nháo nữa_Nguyệt Phong lên tiếng, nếu cha tức giận chỉ sợ hắn không đỡ nổi giúp nàng mất, liếc sang cha nhưng mặt ông vẫn ăn ngon yên giác và còn không có chút tức giận khoé môi còn kéo lên nữa kìa, hắn mới thở hắc ra
_haiz….ngược lại muội đang lo cho các huynh nha~ nếu nhị huynh cùng tam huynh chỉ một năm nữa vậy thì đủ tuổi trưởng thành thì huynh đấy đại ca_ngắm một miếng thịt bỏ vào chén Nguyệt Phong_các huynh định chừng nào đưa tẩu tẩu về cho muội đây?
_hahahaha….thôi các con định trêu muội đến khi nào? Ăn đi khôn khéo làm chính mình xấu mặt_Nguyệt Dương Phù đợi đến những người còn lại không nói nữa ông mới bắt đầu góp vui_nếu lát nữa không khéo lại luyên luỵ về lỗi gì của ta mất, ngay cả Nguyệt Ngâm vô tội.
_cha con không có, tam ca muội sẽ không trêu huynh_vẻ mặt phụng phịu níu áo Ngâm ca làm nũng, trong các ca ca nàng lại thích người ca ca này nhất
_Tuyết muội ta biết muội không làm thế_Nguyêt Ngâm cười xoa đầu nàng, hắn thật sự yêu thích đứa bé này nha, ngay cả Thư Thư cùng Song Song hắn lại không thấy cảm giác gì
_nè nè_hai huynh muội thôi đi từ đâu sinh ra chuyện ta trêu thất muội chứ, còn nữa Tuyết nhi muội thật bất công_Nguyệt Phong lại chán nản nhìn muội muội của mình bị tên tiểu tử kia cướp mất
_thôi thôi có khách ở đây các con như đứa trẻ thật mất mặt

_không ngôi nhà thật tuyệt

thật ấm áp_Bạch Thiên Di cười tư nhìn Tuyết_thất tiểu thư rất thích đùa nghịch, cũng rất trong sáng, khung cảnh này làm ta cảm thấy thật như trong người nhà
_hahahaha…….Bạch công tử quá khen rồi, hôm nay thật cao hứng mời công tử ở lại dùng bữa_Dương Phù lòng thầm vui, con bé càng lớn lại càng giống tính tình của mẹ nó, lại thấy gia đình được hạnh phúc như thế này xem như ông mãng nguyện
_À đúng rồi mời huynh ở lại dùng bữa đến chiều lại đi cùng huynh đệ ta đến hội_Nguyệt Ngâm chuyển mắt sang cười nói với Thiên Di
_Hội?_Nguyệt Hoa Tuyết nhìn đại ca nàng, hội gì, nàng có thể đi?
_muội có điều không biết đó là hội Giác Trưu do đại ca cùng Thiên Di và Sở công tử tổ chức_Nguyệt Ngâm ôn tồn giảng giải_cách ba năm lại tổ chức một lần…ừm…hình như năm nay có Lãnh Lăng Vân
_ừm…nghe nói hắn ta đàn rất giỏi, hôm nay huynh muốn biết tài nghệ của hắn._Bạch Thiên Di tiếp lời
_oa…cho muội theo với_nói đoạn lại liếc mắt nhin cha nàng, thấy ông không ý kiến nàng tự tìm đường theo

_không được hội chỉ cho nam nhân không đến nữ nhân hay chăng muội đến xem đi
_Hội chỉ có nam tử đến dự, nữ nhi lại ít khi tới, đa phần là….._Thiên Di nói đoạn bỏ lỡ, “tới đó nữ nhân chỉ biết liếc mắt đưa tình thật phiền toái” hắn thật sự không dám nói ra a
~_......_ánh mắt có chút trùm xuống nghĩ ngợi, thật sự đây ;à cơ hội tốt để nàng tìm bằng hữu a, vừa rồi còn nhức đầu bây giờ có “của chùa” có đứa điên không nhận, với lại một tháng đúng hơn một tháng mười ngày đi qua đi lại trong phủ cũng không có ra ngoài, nhân tiện cũng đi ra ngoài một chút chắc sẽ tốt hơn cái việc phải nhìn “mặt người” mà tránh né, rồi lại nhớ đến chuyện đó. Lát sau lại ngước lên nhìn về phía Phong ca_nếu các huynh cho muội đi cùng thì tất muội sẽ có cách không làm phiền đến các huynh, cùng lắm chỉ nhờ nhị ca cùng tam ca chiếu cố một chút a
_nhưng chuyện này….
_thôi thôi, nếu thất muội các con đã muốn hãy cùng đi đi, đã lâu nó chỉ biết quanh quẩn trong phủ không khéo lại trở thành kẻ khờ mất thôi_nói đoạn Dương Phù lại quay sang nói với Thiên Di_giờ cũng đã trưa nếu Bạch công tử không khách sáo xin mời ở lại đàm luận với các đồ nhi, còn ta nên mau mau vào triều chỉ sợ hoàng đế nhỏ tuổi kia vỡ trách
Ông cười đùa rồi đứng dậy khẽ cúi người, ngược lại Thiên di cũng đúng lên hành lễ cúi chào ông, sau đó ông xoay ngót trở về phòng chuẩn bị cho buổi triều hôm nay.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện