Nhân viên phục vụ đưa đồ ăn đã gọi trước đó lên, vừa hay phá vỡ sự yên tĩnh có phần ngại ngùng này.
“Chị dâu...” Minh Tiểu Tiểu nhing Đường Ngọc Sở, sau đó lại nhìn sang Ứng Tiêu Tiêu, nhíu mày, do dự một lúc: “Bạn gái của anh Thanh Chiêu, hai người muốn ăn cái gì?”
Bạn gái của anh Thanh Chiêu?
Ứng Tiêu Tiêu khẽ nhướn mày, cách xưng hô này đủ dài đủ nhíu lời.
Vì thế, Ứng Tiêu Tiêu mỉm cười với Minh Tiểu Tiểu: “Cô gọi tôi là chị Tiêu Tiêu là được rồi.”
“Được, chị Tiêu Tiêu.” Minh Tiểu Tiêu đáp lại cùng một nụ cười.
“Chị dâu, các chị muốn ăn gì tự mình gọi.”
Lục Thanh Chiêu kêu nhân viên phục vụ cầm hai cuốn menu.
“Nếu như đói bụng rồi, ăn của anh trước đi.” Lục Triều Dương luôn không lên tiếng dịu dàng nói với Đường Ngọc Sở.
“Anh cả, quả nhiên chỉ có ở trước mặt chị dâu anh mới mở miệng nói câu dài như thế.” Lục Thanh Chiêu cười trêu.
Trên đường từ công ty đến Dải Ngân Hà, đều là anh và Minh Tiểu Tiểu nói chuyện không ngừng, anh cả nhiều nhất chỉ “ừm”, “ồ” giọng nói chỉ ngắn ngủi như thế, hoàn toàn chính là lười để tâm đến bọn họ.
Cho dù đối với Tiểu Tiểu mấy năm không gặp, cũng không nhiệt tình hơn được bao nhiêu, vẫn lạnh nhạt như thế.
Cũng phải, anh cả cũng chỉ có ở trước mặt chị dâu mới giống một con người bình thường, không còn là một núi băng lớn khó lại gần.
“Thanh Chiêu, cậu đây lại không hiểu rồi. Anh cậu đây gọi là tiếc chữ như vàng, chỉ có ở trước mặt người mình để tâm mới có thể mở miệng. Nếu không đều lãng phí rồi.” Đường Ngọc Sở liếc Lục Thanh Chiêu, khóe miệng cong lên.
Đó là độ cong đắc ý.
“Phải, chị dâu nói đúng, người anh cả để tâm là chị dâu, nói chuyện cùng những người như bọn em đều là đang lãng phí.”
Lục Thanh Chiêu cố làm ra vẻ thở dài bất lực: “Tội nghiệp em còn là em trai ruột của anh ấy.”
Nghe thế, Đường Ngọc Sở và Ứng Tiêu Tiêu đều không nhịn được mà khẽ cười thành tiếng.
Minh Tiểu Tiểu nhíu mày: “Thì ra em không phải người mà anh Triều Dương để ý, cho nên anh mới không có nói chuyện với em.”
Giọng điệu của cô ta có mang theo một chút bất mãn lại có một chút thất vọng.
Đường Ngọc Sở liếc nhìn cô ta, thấy vẻ mặt cô ta có chút không vui, vội giải thích: “Tiểu Tiểu, cô đừng coi là thật, tôi chỉ là nói đùa với Thanh Chiêu mà thôi.”
“Nói đùa?” Lông mày của Minh Tiểu Tiểu nhíu lại càng chặt.
“Ừm, đùa thôi.” Đường Ngọc Sở mỉm cười gật đầu, sau đó bổ sung: “Triều Dương để tâm đến ai, không phải cùng ai nói chuyện nhiều mà đến đo lường. Tính cách của anh ấy tương đối lạnh lùng, có khi để tâm một người cũng không biết biểu hiện ra.”
“Vậy sao?” Minh Tiểu Tiểu nhìn Lục Triều Dương, thấy ánh mắt anh dịu dàng nhìn Đường Ngọc Sở, đáy lòng hơi nhói đau, cô cụp mắt che đậy suy nghĩ trong mắt, nhoẻn miệng: “Thì ra là như thế, vậy em không cần cảm thấy buồn nữa.”
Đường Ngọc Sở không có nhận ra sự khác thường của cô ta, vẫn khẽ mỉm cười nói: “Ừm, không cần buồn.”
Ứng Tiêu Tiêu thâm ý nhìn Minh Tiểu Tiểu, sau đó quay đầu nhìn Lục Thanh Chiêu, mở miệng hỏi: “Các anh quen biết rất lâu rồi sao?”
Lục Thanh Chiêu gật đầu: “Ừm, em ấy là em họ của Sở Ngạn Lâm, cho nên cũng coi như cùng chúng tôi lớn lên từ nhỏ.”
Cùng nhau lớn lên? Tình cảm đó không nói cũng hiểu.
Ứng Tiêu Tiêu trầm tư một lúc, sau đó nhoẻn miệng, khẽ gọi: “Tiểu Tiểu.”
“Hửm?” Minh Tiểu Tiểu ngẩng đầu.
“Cô có bạn trai chưa?” Ứng Tiêu Tiêu khẽ mỉm cười, câu hỏi như quan tâm, nhưng lại thấp thoáng mang theo tia thăm dò.
Minh Tiểu Tiểu sững người: “Em chưa có bạn trai.”
“Không có à.” Mắt của Ứng Tiêu Tiêu sáng lên, sau đó nhiệt tình nói: “Có cần tôi giới thiệu một người cho cô không.”
Thấy vẻ mặt nhiệt tình quá mức của cô, đáy mắt Minh Tiểu Tiểu nhanh chóng vụt qua một tia căm ghét, cô ta khẽ lắc đầu: “Không cần, cảm ơn chị Tiêu Tiêu.”
Giọng điệu của cô ta có hơi xa cách, không có nhiệt tình như lúc đầu.
Ứng Tiêu Tiêu đương nhiên nghe ra, nhưng cô vẫn kiên trì: “Không sao, tôi có một em trai rất đẹp trai, chắc chắn sẽ là mẫu hình cô thích.”
Đây gọi là tất cả người có thể là kẻ địch đều