“Tôi thích ăn sinh nhật lịch âm.” Lục Thanh Chiêu thản nhiên nói, xem như là giải thích nghi ngờ ở trong lòng của cô ta.
Sau đó anh quay người đi vào trong nhà, Từ Nhã Lạc đi theo sau lưng của anh.
“Có muốn uống cái gì không?” Lục Thanh Chiêu quay đầu lại nhìn cô ta.
Từ Nhã Lạc cười sáng lạn: “Cái gì cũng được hết á.”
Lục Thanh Chiêu nhướng mày, sau đó mũi chân di chuyển đi vào trong phòng bếp, còn Từ Nhã Lạc thì tự mình đi vào trong phòng khách ngồi xuống, nhìn bốn phía xung quanh.
Rất nhanh, Lục Thanh Chiêu bước ra từ trong phòng bếp, trong tay đã nhiều hơn hai chai đồ uống.
Đưa một chai trong số đó cho Từ Nhã Lạc, sau đó lại ngồi xuống đối diện cô ta.
Anh mở chai đồ uống ra, đưa đến bên miệng khẽ nhấp một ngụm, sau đó lại nhìn về phía Từ Nhã Lạc, mở miệng hỏi: “Nhã Lạc, gần đây cô có rảnh không?”
Từ Nhã Lạc sửng sốt: “Dạ có, sao vậy anh?”
Lục Thanh Chiêu nhìn chằm chằm vào cô ta: “Tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp một tay.”
...
Không biết có phải là do ảo giác của mình hay không, Ứng Tiêu Tiêu cứ cảm thấy hai ngày nay Lục Thanh Chiêu hình như là lạ.
Sau khi ba xảy ra chuyện, chỉ cần anh không đi làm thì sẽ đều đến nhà họ Ứng để an ủi cô với mẹ. Nhưng mà hai ngày nay anh không bước một bước vào nhà họ Ứng, gọi điện thoại cho anh thì thái độ lại xa cách, giống như là đang rất làm phiền anh.
Chẳng lẽ anh thật sự có ý kiến với cô?
Trong lòng của Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy bất an, cô cảm thấy mình nhất định phải hỏi cho rõ ràng, không thể để mình bị đối xử một cách khó hiểu như vậy được.
Thế là cô đi thẳng đến công ty, thật sự không nghĩ đến cô lại gặp được một người phụ nữ không nên xuất hiện ở trong phòng làm việc của anh.
Từ Nhã Lạc.
Trước khi cô mở cửa, có thể lóang thoáng nghe thấy được tiếng cười, nhưng mà khi cô mở cửa thì tiếng cười liền im bặt lại.
Mà Từ Nhã Lạc ngồi ở trên ghế sofa vừa nhìn thấy cô thì lập tức đứng thẳng dậy, hoảng sợ kêu một tiếng “Chị Tiêu Tiêu”.
Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng liếc nhìn cô ta một chút, sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía Lục Thanh Chiêu mang theo vẻ mặt tự nhiên ngồi ở đó, cũng không bởi vì cô đến mà có biểu cảm khác thường.
Một luồng cảm xúc khó hiểu dâng lên từ trong đáy lòng, Ứng Tiêu Tiêu dường như đoán được cái gì đó, nhưng mà cô lại lựa chọn không nhìn thấy.
“Thanh Chiêu, hai ngày nay sao anh lại không đến nhà em?” Cô mở miệng hỏi.
“Không muốn đi.”
Câu trả lời đơn giản làm trong lòng của Ứng Tiêu Tiêu run lên một cái, cô cắn cắn môi quét mắt nhìn Từ Nhã Lạc, khóe môi cong lên một nụ cười trào phúng: “Anh không muốn đi là bởi vì cô ta ư?”
Lục Thanh Chiêu nhìn thẳng vào cô, không thừa nhận mà cũng không phủ nhận.
Anh bình tĩnh quá mức, làm cho nỗi bất an trong đáy lòng của cô càng ngày càng lớn hơn.
Cô hít một hơi thật sâu, đè xuống suy nghĩ hỗn loạn, dứt khoát mở miệng hỏi: “Lục Thanh Chiêu, bây giờ rốt cuộc là anh có ý gì?”
Anh chỉ nhìn cô mà không nói chuyện.
Lúc này, Từ Nhã Lạc sợ hãi mở miệng nói: “Chị Tiêu Tiêu, chị đừng có ép anh Thanh Chiêu mà, anh ấy chỉ là... chỉ là còn chưa suy nghĩ kỹ phải nói với chị như thế nào mà thôi.”
“Cô là ai vậy?” Ánh mắt của Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng trừng cô ta.
Hô hấp của Từ Nhã Lạc cứng lại, sau đó khẽ cắn môi, uất ức lẩm bẩm nói: “Chị Tiêu Tiêu, em biết là chị tức giận, nhưng mà em cảm thấy em vẫn nên nói tình hình thực tế cho chị biết.”
Tình hình thực tế? Mi tâm của Ứng Tiêu Tiêu nhăn lại, sao cô lại cảm giác trong lòng giống như có thứ gì đó vô cùng sống động.
Từ Nhã Lạc nhìn về phía Lục Thanh Chiêu ở một bên đang giữ im lặng, trong mắt tràn đầy yêu thương, tiếp theo đó cô ta đột nhiên cúi người với Ứng Tiêu Tiêu: “Em xin lỗi chị Tiêu Tiêu.”
Lời xin lỗi đột ngột làm cho sắc mặt của Tiêu Tiêu chìm xuống trong nháy mắt, ánh mắt nhìn cô ta lại càng lạnh lùng hơn.
Chỉ nghe thấy Từ Nhã Lạc nói tiếp: “Chị Tiêu Tiêu, em và anh Thanh Chiêu... anh Thanh Chiêu...”
Cô ta ấp úng, trên gương mặt trắng nõn cũng hiện ra màu đỏ ửng không bình thường, cái này đập vào trong mắt của Tiêu Tiêu cực kỳ chói mắt, đặc biệt không thoải mái.
Ứng Tiêu Tiêu cười lạnh một tiếng, trầm giọng nói: “Cô cũng đừng có nói với tôi là cô và anh ấy đã xảy ra chuyện gì đó