Đường Ân ngơ ngác một lát rồi nhanh chóng đi đến.
Sau khi đến gần Kỷ Du Du và Đinh Huyên, anh cảm thấy khá ngạc nhiên.
Vương Ngạn Siêu! Nam sinh đứng trước mặt Kỷ Du Du chính là Vương Ngạn Siêu bị vô số fan vây quanh khi nấy.
Lúc này Vương Ngạn Siêu tỏ vẻ ga lăng, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Tôi thật không ngờ đại học Thành phố Giang chúng ta lại có một cô gái xinh đẹp như eml Có thể gặp lại em ở đây cũng xem như duyên phận được sắp đặt từ trước!” Kỷ Du Du cúi đầu không nói, mặt đỏ ửng.
Đỉnh Huyên khó chịu nhìn chằm chằm Vương Ngạn Siêu.
“Gì thế?” Đường Ân trở về.
Kỷ Du Du vừa nhìn thấy Đường Ân quay lại đã vội vàng níu lấy tay áo anh, động tác có vẻ cực kỳ tự nhiên và thân thiết.
Vương Ngạn Siêu thấy động tác của hai người, khẽ nhíu mày, trong mắt có chút bất mãn nhưng vẫn che giấu rất tốt, lập tức cười nói: “Đây là bạn học của em sao?” “Đúng!” Kỷ Du Du cúi đầu, không nói gì thêm.
“Xin chào, tôi cũng là sinh viên của đại học Thành phố Giang, tên của tôi là Vương Ngạn Siêu, có lẽ cậu đã từng nghe danh!” Vương Ngạn Siêu cười thân thiện, đưa tay phải của mình ra.
“Chưa từng nghe!” Đường Ân cười khẽ, sau đó cũng duỗi tay.
Vương Ngạn Siêu sửng sốt rồi bật cười: “Không sao, dù gì tôi cũng không phải thần tượng hay người nổi tiếng, nếu thật sự chưa từng nghe, có lẽ hôm nay cậu sẽ nhớ kỹ tên tôi thôi!” “Vậy thì mỏi mắt mong chờ!” Đường Ân nhún vai, rụt tay về.
Vương Ngạn Siêu gật đầu, nhìn sang Kỷ Du Du, cười nói: “Bạn học Kỷ Du Du, tôi còn có việc, đợi lát nữa sẽ đến tìm em sau!” Cô vẫn đỏ mặt cúi đầu, không nói gì cả.
Vương Ngạn Siêu đi xa rồi, Đinh Huyên mới bĩu môi: “Thứ gì vậy! Thấy Kỷ Du Du xinh đẹp thì qua đây bắt chuyện, còn hỏi chúng ta có biết anh ta không, thật là không biết xấu hổi” “Bình thường, thần tượng mà!” Đường Ân cười ngồi xuống, trêu ghẹo nói: “Không ngờ Kỷ Du Du của chúng ta còn có thể hấp dẫn được ánh mắt của Vương Ngạn Siêu, đúng là đáng mừng!” Kỷ Du Du cúi thấp đầu, mặt đỏ đến tận mang tai, ngón tay càng níu chặt Đường Ân hơn.
“Chào mọi người, tôi là Vương Ngạn Siêu… Lúc này, giữa hội trường vang lên giọng nói ấm áp của Vương Ngạn Siêu.
Dưới sân khấu lập tức võ tay rầm rộ, còn có cả tiếng thét chói tai hưng phấn vang vọng trong cả hội trường như sống biển.
Vương Ngạn Siêu cười, vẫy tay với các sinh viên trong hội trường.
Đường Ân nhìn cảnh này, khoé miệng hơi cong lên, xem ra vị hoàng tử piano này cũng không phải chỉ có hư danh, ở đại học Ngoại ngữ mà vẫn có tiếng tăm như thế.
“Vẫy cái gì?” Đinh Huyên ghen ghét nói.
Đường Ân mím môi, muốn bật cười.
“Hôm nay nhận lời đến nơi này diễn tấu cho mọi người, tôi cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Tôi thật không ngờ mình lại có thể gặp được một cô gái xinh đẹp ở đây, tôi muốn tặng khúc nhạc này cho cô ấy, hy vọng cô ấy có thể thích…” Vương Ngạn Siêu nói xong thì sâu xa nhìn về phía của Kỷ Du Du, xoay người đi tới chỗ đàn dương cầm.
Cả hội trường lập tức sôi trào, ai cũng mang vẻ mặt hưng phấn.
Vương Ngạn Siêu nổi tiếng ở đại học Thành phố Giang, cũng có không ít fan ở đại học Ngoại ngữ, những người này hoàn toàn không ngờ anh ta lại tình cờ gặp gỡ một cô gái? Là ai? Rất nhiều người ở đây đều đưa mắt nhìn xung quanh, muốn xem thử cuối cùng cô gái hấp dẫn Vương Ngạn Siêu trông như thế nào.
Phải biết rằng Vương Ngạn Siêu có vô số fan nữ, chưa từng nghe nói anh ta có tai tiếng gì với ai, cũng không ai biết anh ta thích kiểu con gái gì. Đa số mọi người đều rất tò mò một cô gái thế nào có thể