Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước

Tiền nhị


trước sau

Ngày thứ hai, nắng sớm mờ mờ, Cố Huy Ngạn đúng giờ tỉnh lại.

Khó có khi nào Cố Huy Ngạn lại ngủ ngon như đêm qua. hắn hơi nghiêng mặt, nhìn thấy Lâm Vị Hi đang gối trên bả vai mình ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng đều đều đập vào cổ của hắn, như chiếc lông vũ nhẹ nhàng vuốt ve làm cho người ta có chút ngứa ngáy khó nói lên lời.

Vào đông trời sáng muộn, bây giờ trong phòng chưa sáng rõ lắm, vẫn còn mờ mịt mông lung. Ánh sáng chiếu qua từng tầng màn trướng màu đỏ bên trong thì trông có vẻ lại càng ảm đạm. Khắp nơi trong tầm mắt đều là màu đỏ, sắc trời mờ tối bị dát lênmột tầng sắc đỏ, trông lại càng kiều diễm hơn. Trong khung cảnh u ám ấy, chỉ có Lâm Vị Hi là trắng nõn như một món đồ sứ tinh xảo, dường như bóng tối càng làm cho món đồ sứ ấy phát ra ánh sáng lóa mắt hơn. Lâm Vị Hi vẫn còn đang ngủ say, khuôn mặtnhỏ nhắn vùi mình trong chăn gấm mềm mại đỏ chót, chỉ có một nửa là lộ ở bên ngoài. Nàng nhu thuận nằm đó, tóc đen tản xung quanh gối, còn có mấy sợi lòa xòa ởtrên mặt càng làm nổi bật lên làn da tinh tế trắng nõn của Lâm Vị Hi. Ba nghìn sợi tóc đen nhánh, màu đỏ sậm của chăn gấm, làn da trắng như tuyết….Ba loại màu sắc này ở gần nhau, mang đến một cảm giác kinh diễm cùng với sự hấp dẫn trí mạng.

Chính Cố Huy Ngạn cũng không cảm thấy hắn đã nhìn chăm chú cảnh này một lúc lâu rồi. Bàn tay hắn khẽ cử động, làn da hở ngoài chăn có chút lạnh lại mềm mại mang đến xúc cảm trơn láng, trong không khí còn thoang thoảng mùi thơm non mềm của thiếu nữ. Ôn hương nhuyễn ngọc, danh phù kỳ thực. 

( Mợ tác giả viết + mình chém thêm mà thấy bao phê với mỹ cảm thế này)

Nhắc tới cũng thấy lạ, lần trước sau khi xong việc, Cố Huy Ngạn mất rất nhiều thời gian mới có thể ngủ được, nhưng chỉ cần Lâm Vị Hi có chút động tĩnh là hắn đã tỉnh lại rồi. Ở bên người có thêm một người thì không ngủ được, nhưng nếu ôm vào lòng, vậythì lại không có vấn đề gì rồi. Cố Huy Ngạn cũng không biết chính mình đây là bị bệnh gì. Nến đỏ bên ngoài màn tách một tiếng, cháy suốt một đêm cuối cùng cũng đã hết, trong phòng lại yên tĩnh. Bức tranh mỹ nhân ngủ này thật sự là đẹp quá, nếu nhưkhông phải thời gian quả thực không còn sớm, Cố Huy Ngạn cũng không đành lòng phá hỏng nó. Thế nhưng hôm nay còn phải vào cung tạ ân, mà Lâm Vị Hi trang điểm còn mất thêm một chút thời gian. Bây giờ nếu như không dậy, chỉ sợ một lát nữa sẽmuộn giờ tiến cung mất.

Cố Huy Ngạn chỉ có thể cúi người, một tay chống bên cạnh Lâm Vị Hi, nhẹ giọng gọi: "Hi nhi, dậy thôi."

Lâm Vị Hi đang ngủ say, dường như cảm thấy có người đang vuốt tóc mình, còn nhẹgiọng nói cái gì đó. Đêm qua Lâm Vị Hi ngủ muộn, lại còn bị mệt nhọc quá mức, bây giờ chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân đều đau ê ẩm, làm sao chịu rời chăn gấm ấm áp để đứng dậy. Nàng xoay người, muốn gạt tiếng nói đáng ghét ấy ra khỏi đầu. Cố Huy Ngạn thấy vậy thì cười khẽ, chỉ có thể ôm nàng. Cả người Lâm Vị Hi vô cùng mềm mại, lúc này lại mất đà trực tiếp ngã về phía sau. Nếu là đêm qua Cố Huy Ngạn sẽ tán thưởng tư thái mềm dẻo của Lâm Vị Hi, nhưng bây giờ hắn sợ Lâm Vị Hi bị gãy xương lưng, lập tức đưa tay đỡ đầu nàng, vịn nàng ngồi xuống: "Nhanh lên, không cho phép ngủ nữa."

Lâm Vị Hi thật là tủi thân. Đôi mắt nàng không mở ra được, mà hết lần này tới lần khác đối với người đầu têu làm cho nàng thiếu ngủ này còn không có cách nào tức giận. Nàng bị ép từ trong chăn ấm áp ra ngoài, bộ áo ngủ mỏng manh gặp không khí lạnh sáng sớm, lập tức thấy rùng mình. Hai tay Lâm Vị Hi ôm chân, đôi mắt mông lung, tóc cũng rối bời, thấp giọng lầm bầm: "Lạnh quá."

Cố Huy Ngạn thấy Lâm Vị Hi như vậy thật sự là đáng thương vô cùng. Địa long đốt cảmột đêm, đến lúc rạng sáng khó tránh khỏi sẽ yếu đi, mà xưa nay thân thể hắn được rèn luyện tốt, cũng không cảm thấy lạnh, ngược lại sơ sót Lâm Vị Hi. Bây giờ để cho người đi đốt địa long cũng không kịp, Cố Huy Ngạn chỉ có thể ôm Lâm Vị Hi, dùng nhiệt độ cơ thể mình ủ ấm cho nàng: "Là sơ sót của ta, lần sau sẽ không như vậy. Bây giờ đứng dậy đã. Từ ngày mai nàng cũng không cần phải dậy sớm nữa."

Lâm Vị Hi bị không khí lạnh sáng sớm mùa đông làm cho thanh tỉnh không ít, huống chi có thể được Yến vương gọi nàng dậy cũng đáng. Hôm nay còn vào cung yết kiến thái hậu, thật sự không thể chậm trễ được nữa. Đầu óc Lâm Vị Hi tỉnh táo hẳn, lúc này mới phát hiện chính mình vẫn còn ngồi trong ngực Cố Huy Ngạn. Nàng thẹn thùng, tranh thủ thời gian lui lại, hai gò má ửng đỏ: "Vương gia, ta đã tỉnh rồi. Dáng ngủ của ta cũng không tốt lắm, đã để chàng chê cười rồi."

Cố Huy Ngạn chỉ cười vuốt lại mái tóc rối của nàng, cuối cùng sờ lên đỉnh đầu của nàng, nói: "đã tỉnh rồi thì rời giường đi, chỉ cần qua hôm nay, ngày mai nàng cũngkhông cần dậy sớm."

Gọi kiều thê rời giường, Cố Huy Ngạn cũng không cảm thấy đây là chuyện phiền toái gì. Nếu như đổi thành Cố Trình Diệu, hoặc là thuộc hạ của hắn, dám nằm ỳ trêngiường hả? không cần giải thích, trực tiếp lĩnh quân côn đi. Thế nhưng là đổi thành Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn còn cảm thấy vô cùng hưởng thụ đấy.

Cố Huy Ngạn thấy hai tay Lâm Vị Hi níu lấy chăn gấm, trong mắt mang theo chút đề phòng nhìn hắn. Trong lòng của hắn hiểu ra, tự mình đứng lên đi ra ngoài thay quần áo tắm rửa. Chờ Cố Huy Ngạn rời đi, toàn bộ màn trướng cũng buông xuống, lúc này Lâm Vị Hi mới thở phào nhẹ nhõm, từ rương hòm ở chân giường lấy tiểu y ra, ngón tay linh động như bay, mặc áo cực nhanh, đem áo ngực thắt lại. Chờ một lần nữa mặc xong quần áo, Lâm Vị Hi mới xuống giường, cất giọng gọi nha hoàn bên ngoài đi vào.

Lâm Vị Hi được nha hoàn búi tóc lên cao, trang điểm vô cùng tinh xảo, trên đầu cắm trâm phương bảy cánh theo quy chế thuộc về vương phi, hai bên búi tóc điểm xuyết châu ngọc bảo thạch, trang phục cả người đẹp đẽ, rực sáng cả một phòng. Ngũ quan Lâm Vị Hi vốn tinh xảo đến cực điểm, sau khi tỉ mỉ trang điểm xong lại càng long lanh lóa mắt như hồng ngọc được rèn giũa, dưới ánh mặt trời dường như còn phát ra hào quang chói mắt người nhìn.

Hôm nay vào cung tạ ơn, ngoại trừ Cố Huy Ngạn, Lâm Vị Hi, thế tử cùng thế tử phi cũng phải đi cùng. Vì tiết kiệm thời gian, sáng nay các phòng ở trong viện của mình tự dùng đồ ăn sáng, chờ sau khi chuẩn bị xong thì tập trung ở viện của Lâm Vị Hi, đủ người rồi thì sẽ xuất phát. Cố Trình Diệu cùng Cao Nhiên đã đến từ sớm, nha hoàn phục vụ nói vương phi còn đang trang điểm ở bên trong. Cố Trình Diệu thân đã thành niên lại là con riêng tất nhiên sẽ không vào nhà ở thời điểm này, cũng chỉ có thể đứng ở trong sân chờ, mà Cao Nhiên thì cũng chỉ có thể đứng ở bên cạnh. một lát sau, rèm cửa ở chính phòng được vén lên, Lâm Vị Hi sóng vai cùng Cố Huy Ngạn đi tới. Trước đó không biết hai người bọn họ đang nói cái gì, Lâm Vị Hi ngẩng đầu liếc Cố Huy Ngạnmột chút, trong mắt Cố Huy Ngạn còn mang theo ý cười. Chờ nhìn thấy hai ngườiđang đứng trong viện, bất kể là Lâm Vị Hi hay Cố Huy Ngạn, lập tức trong nháy mắt đều thu lại ý cười, trở nên đoan trang nghiêm túc.

Thay đổi rõ ràng như vậy tất nhiên sẽ không gạt được đôi mắt của hai người đangđứng trong sân này. Trong lòng Cố Trình Diệu không biết có cảm tưởng gì, từ bé đến giờ chưa bao giờ hắn ta thấy phụ thân cười nhu hòa như vậy, mà Lâm Vị Hi ở trước mặt hắn ta luôn luôn là vẻ lạnh lùng xa cách. Hóa ra, lúc không có hắn ta ở đó, phụ thân với Lâm Vị Hi cũng sẽ có lúc ôn nhu dịu dàng như vậy. Cao Nhiên nhìn thấy Lâm Vị Hi với Yến vương cùng nhau đi ra ngoài, cái gai ghen tị lại cắm rễ thật sâu trong lòng của nàng ta.

Nhưng bất kể có nghĩ gì đi nữa, bây giờ cả Cố Trình Diệu cùng Cao Nhiên đều thu lại cảm xúc, cung kính hành lễ với hai người: "Phụ thân, mẫu thân."

Lâm Vị Hi nhẹ nhàng gật đầu coi như trả lời. Hôm nay nàng tóc mai như mây, trang sức vô cùng đẹp đẽ rực rỡ, búi tóc phức tạp càng làm nổi bật lên cần cổ tinh tế thon dài của nàng. Theo động tác gật đầu của nàng, trâm cài tóc trên đầu nhẹ nhàng lung lay, vàng bạc bảo thạch ở giữa phát ra tiếng va chạm giòn dã. Nhưng hết lần này tới lần khác Lâm Vị Hi lại bày ra một khuôn mặt lạnh lùng cao quý, hai loại sắc thái hoàn toàn tương phản với nhau, mang tới một loại mỹ cảm không nói thành lời.

Trong sân viện đầy người bất tri bất giác đều yên tĩnh, nín thở nhìn Lâm Vị Hi. Cố Trình Diệu cũng không thể ngoại lệ. Cao Nhiên rất nhanh liếc qua Lâm Vị Hi một chút, cố gắng để cho mình vững vàng. Cuối cùng nàng ta cũng phải thừa nhận, bất kỳ mộtnữ tử nào đứng cùng một chỗ với Lâm Vị Hi, đều phải gánh chịu một áp lực cực lớn. Quả thật nàng ta có thể coi thường Lâm Vị Hi đẹp đến mức trống rỗng, chính mình tự tin có thể lấy khí chất để thắng cái túi da đẹp đẽ này. Thế nhưng một khi hai người đứng chung một chỗ, dung mạo của Lâm Vị Hi quả thực có thể nghiền nát đối phương đến không còn mảnh giáp. Dưới loại tình huống này mà muốn để cho người khác chú ý tới khí chất của mình, thật sự cũng quá khó khăn.

Cố Huy Ngạn là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng trong sân, nói: "Thời gian vừa đủ, xuất phát thôi."

Lúc này mọi người mới tỉnh táo lại, vội vàng cúi người đồng ý: "Vâng."

Đây không phải là lần đầu tiên Lâm Vị Hi tiến cung, nhưng lại là lần đầu tiên nàng đivào với thân phận là Yến vương phi. Vương phi là đã được khắc tên lên ngọc điệp của hoàng gia rồi, cho nên sau khi đại hôn của Lâm Vị Hi với Yến vương, nàng cũng cần phải tiến cung tạ ơn thái hậu và hoàng hậu. Bây giờ hoàng đế còn nhỏ, hậu cung bỏ trống, ngược lại Lâm Vị Hi lại bớt đi một chuyện phiền phức, trực tiếp tới Từ Ninh cung bái kiến thái hậu là được.

Còn Cố Huy Ngạn mang theo Cố Trình Diệu tới Dưỡng Tâm điện gặp hoàng đế, đi Từ Ninh cung chỉ có hai người Lâm Vị Hi với Cao Nhiên. Lâm
Vị Hi được công công áo đỏ chỉ dẫn hành lễ cho Tiền thái hậu: "Thần thiếp Yến vương phi Lâm thị, thỉnh an thái hậu nương nương. Thái hậu nương nương vạn phúc kim an."

Tiền thái hậu đang ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, bà ta đã ngoài ba mươi tuổi rồi, tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều lắm so với Cố Huy Ngạn, nhưng nhìn thì đã thấy mệt mỏi già yếu không có sinh khí rồi. Dung mạo của Tiền thái hậu cũng không coi là xuất chúng, khí chất trên người lại có khuynh hướng tiêu cực nhạt nhẽo, không biết có phải vì thế mà bà ta không được Mục Tông sủng ái hay không.

Lâm Vị Hi chỉ vừa mới quỳ xuống, Tiền thái hậu đã cười nói: "Hóa ra đây chính là Yến vương phi, mau đứng lên đi."

Cung nữ bên người thái hậu đi đến đỡ Lâm Vị Hi, Lâm Vị Hi kiên quyết hành lễ, sau đó mới chịu đứng lên: "Thần thiếp sợ hãi, tạ thái hậu nương nương thương xót."

Lâm Vị Hi hành đại lễ rồi mới chịu đứng dậy, Tiền thái hậu đối với việc này cũng khôngnói gì, chỉ cười cười để cho cung nữ chuẩn bị chỗ ngồi cho Lâm Vị Hi. Chờ Lâm Vị Hi ngồi xuống, ánh mắt của Tiền thái hậu từ trên người nàng mới thu lại, hướng về Cao Nhiên đứng sau lưng cười nói : "Ai gia hoa tàn ít bướm, lúc nào trong điện cũng vắng vẻ u ám. Yến vương phi mới đến đây một lần ngược lại làm cho nơi này của ai gia lại có sinh khí trở lại. Nhìn hai mẹ con các ngươi mỹ mạo như này, nếu như không nói, ai có thể đoán được các ngươi là mẹ chồng nàng dâu không? Có khi nói là tỷ muội cũngsẽ có người tin ngay."

Cao Nhiên cùng với Lâm Vị Hi hành đại lễ. Bây giờ Lâm Vị Hi có thể ngồi xuống, mà nàng ta vẫn phải đứng hầu hạ sau lưng Lâm Vị Hi. Cao Nhiên vốn đã có chút khôngthoải mái rồi, bây giờ nghe lời thái hậu nói, khóe miệng của nàng ta càng cảm thấy cứng ngắc.

Tuổi tác chính là tử huyệt của nữ nhân, mẹ chồng nàng dâu bị người ta nói thành tỷ muội, làm mẹ chồng đương nhiên là đắc ý, nhưng đối với con dâu mà nói thì chỉ sợ cũng không phải chuyện vui vẻ gì.

Nhất là tuổi tác của Lâm Vị Hi với Cao Nhiên cũng không chênh lệch bao nhiêu. Mà Lâm Vị Hi lại trọn vẹn cao hơn Cao Nhiên một bối phận. Trong tất cả các trường hợp đều là Lâm Vị Hi ngồi còn Cao Nhiên phải đứng. Lâm Vị Hi trò chuyện với thái hậu, Cao Nhiên cũng chỉ có thể như cái cọc gỗ đứng ở phía sau. Chỉ cần nơi nào có Lâm Vị Hi, nơi đó Cao Nhiên chỉ có thể làm nền cho nàng. Thậm chí khi mọi người gặp nhau chào hỏi, cái nhìn đầu tiên bao giờ cũng hướng về Lâm Vị Hi.

Với người đã quen hưởng thụ địa vị ưu việt của thế tử phi phủ Yến vương trong chúng nữ quyến như Cao Nhiên mà nói, không thể nghi ngờ đây chính là chênh lệch cực lớn. Cao Nhiên trầm mặc đứng sau lưng Lâm Vị Hi, chẳng biết tại sao lại sinh ra một loại cảm giác cực kỳ cực hoang đường. Hình như tình huống lại quay về lúc nàng ta vẫn chưa xuất các, vẫn còn là một thứ nữ hèn mọn ở phủ anh Quốc công, mà Cao Hi là đích nữ, lại có ngoại tổ mẫu là đại trưởng công chúa, quả thực địa vị cao không thể với. rõ ràng hai người đứng cùng một chỗ, thế nhưng chúng phu nhân cũng chỉ có thể nhìn thấy Cao Hi, và cũng chỉ sẽ thấy Cao Hi mà thôi. Cùng cha nhưng không cùng mệnh, câu nói này đặt ở nàng ta cùng với Cao Hi quả thực không sai một chút nào.

Sau này Cao Nhiên thật vất vả chờ đến khi Cao Hi chết đi, lại không những được thừa hưởng đồ cưới phong phú cùa Cao Hi, mà còn được thêm một nhà chông vô cùng tôn quý. Cuối cùng Cao Nhiên có thể đem chính mình từ một người chỉ có thể ghen tị với những thứ của người khác, mà thay vào đó, trở thành "Thế tử phi" cao cao tại thượng trong miệng của người đời. 

Cao Nhiên coi đây chính là khổ tận cam lai mây mở trăng sáng. Thế nhưng ai có thể nghĩ tới thời gian thoải mái sung sướng mới chỉ được mấy tháng, Lâm Vị Hi xuất hiện. Càng hoang đường hơn là, năm tháng sau, Lâm Vị Hi trở thành mẹ chồng của Cao Nhiên. Địa vị cùng quyền thế mà Cao Nhiên vừa cướp đến tay, vẫn còn chưa kịp hưởng thụ, lập tức đã bị đoạt đi. Mà lại lần này lại càng chán nản hơn, Cao Hi với nàng ta tốt xấu là tỷ muội, tranh cũng là tranh chức Thế tử phi. Còn Lâm Vị Hi nhảy ra đãbước vọt lên cao thành mẹ chồng của nàng ta rồi. Địa vị này sẽ chèn ép nàng ta cả đờikhông còn ngóc lên được nữa.

thật vất vả tính toán một phen, chưa kịp hưởng thụ mấy ngày đã bị đánh về nguyên hình, loại cảm giác này thật sự khó chịu như nuốt phải ruồi nhặng.

Lâm Vị Hi liếc qua về phía sau, nàng không thèm quan tâm cảm xúc của Cao Nhiên, chỉ hé miệng cười: "thật sự là thái hậu đã ưu ái thần thiếp rồi. Thần thiếp liễu yếu đào tơ, sao dám tranh sáng với thái hậu có phúc khí bậc này? Thế tử phi được thái hậu coi trọng, chỉ là tư chất của nàng ta có chút kém cỏi, còn rất nhiều chuyện cần phải học, cũng không đảm đương nổi sự tán thưởng của thái hậu nương nương đâu. Mà thần thiếp còn ít tuổi, vẫn còn phải trông cậy vào sự dạy bảo của thái hậu nương nương nhiều hơn."

Tâm tính của Tiền thái hậu những năm gần đây càng mềm yếu hơn trước, vô cùng tin tưởng thần phật. Bà ta thích nghe nhất là có người nói mình có phúc khí. Nghe Lâm Vị Hi nói vậy, vẻ nhạt nhẽo trên mặt Tiền cũng lóe lên một chút sắc khí đến, bà ta cườinói: "Yến vương phi thật sự là miệng lưỡi trơn tru, lại dỗ ngọt lão bà ai gia này."

"Lời của thần thiếp sao có thể nói là dỗ dành được?" Kiếp trước Lâm Vị Hi cũng quen biết với Tiền thái hậu, nàng rất hiểu Tiền thái hậu thích cái gì. Nụ cười của Lâm Vị Hi càng chân thành: " Nếu nương nương vẫn không tin thần thiếp, không ngại hỏi cung nữ trong đại điện một chút, có phải thái hậu nương nương là người có hậu phúc kéo dài, ân trạch thâm sâu hay không?"

Cung nũ hầu hạ ở Từ Ninh cung làm sao dám nói không phải, đương nhiên cũng đều đồng thanh cười phụ họa. Tiền thái hậu cười đến không thấy mắt, bởi vì cọc hôn sựvới Tiền nhị mà có một chút khúc mắc với Lâm Vị Hi cũng bất tri bất giác phai nhạt đirất nhiều.

Tiền thái hậu nghĩ như vậy, cũng không nghĩ ngợi gì, mà trực tiếp nói ra: "Hai ngày trước đại tẩu tiến cung còn cùng ai gia nói đến chuyện của thế tử phi. Thế tử phi cũngthật sự là, Yến vương đã có lòng, sao lại đi nhận lời người khác?"

Trái tim Cao Nhiên bỗng nhiên thắt lại, làm sao trong trường hợp này mà Tiền thái hậu lại nhắc đến chuyện kia vậy?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện