Biên: Lap Tran----Thấy Lưu A Cẩu nhìn về phía mình, Trần Triệt lập tức giả bộ bất ngờ, sau đó lại tỏ vẻ phẫn nộ.Lưu A Cẩu thấy thế cười gằn.Ngay sau đó, hắn giơ tiếp tục gặm gà quay, nhưng ánh mắt của hắn từ đầu đến cuối đều dừng trên thân Trần Triệt, giống như hắn đang gặm không phải gà quay, mà là Trần Triệt.Trần Triệt né tránh ánh mắt hung ác kia, nhìn quanh một vòng.Sau ổ ăn mày là tường thành, một trăm mét về hướng đông là mương thoát nước.
.
.Mặc dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể ngửi được mùi hôi thối từ mương thoát nước truyền đến..
.
.Đang lúc hắn quan sát hoàn cảnh chung quanh thì một tên ăn mày bẩn thỉu trong nhóm Lưu A Cẩu chạy chậm về phía hắn.Trần Triệt thấy thế, nội tâm cũng không có bao nhiêu chập trùng.Đang thời điểm họp chợ, trên đường có nhiều người.Lưu A Cẩu to gan cũng sẽ không dám làm gì.Nếu không thì đêm hôm đó hắn trực tiếp vác đao vào trong nhà là được rồi, cần gì phải đi trộm Liệt Dương thạch?Xét đến cùng, con người đều sợ chết, Lưu A Cẩu cũng không ngoại lệ.Phái tên ăn mày này tới tám chín phần mười là để chuyển lời.Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Trần Triệt vẫn lui lại hai bước."Hắc hắc, mặt trắng nhỏ, ngươi sợ cái gì, ta tới giúp A Cẩu ca chuyển lời!"Tiểu ăn mày cười hắc hắc."Lời gì?"Trần Triệt nghiêm mặt hỏi."Hắn nói mấy ngày nữa hắn liền gia nhập Hắc Hổ bang, cho nên đừng tưởng rằng có tên cữu cữu thì có thể thế nào, cuộc sống sau này còn dài mà, chờ xem đi, cho ngươi lãnh đủ!"Tiểu ăn mày tỏ vẻ đắc ý, giống như hắn là Lưu A Cẩu.Trần Triệt không nói gì.Tiểu ăn mày lại nở nụ cười."Đương nhiên, A Cẩu ca cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi, hắn còn nói, chỉ cần bây giờ ngươi qua dập đầu ba cái, đồng thời hô to một tiếng gia gia ta sai rồi, việc này coi như bỏ qua.Thế nào?""Cút!"Trần Triệt tức giận mắng.Dĩ nhiên không phải vì này loại khiêu khích cấp thấp này, nhưng đây là phản ứng phù hợp tính cách chủ cũ của thân thể này."Ha ha ha, cần gì chứ.
.
.
Phi!"Tiểu ăn mày xì một tiếng khinh miệt, một ngụm nước bọt từ trong miệng hắn bay ra, rơi vào bánh nhân thịt trong tay Trần Triệt.Nhìn xem ngụm nước bọt tanh hôi trên bánh, mắt Trần Triệt đỏ lên.Lần này hắn thật sự tức giận!Bánh này là hắn chuẩn bị mang về cho mẫu thân ăn, trị giá mười lăm đồng tiền.Nếu mẫu thân thiêu thùa may vá.
.
.
Có khả năng tốn nửa ngày mới có thể kiếm được số tiền này.Nghĩ tới đây, tay cầm lấy bánh bắt đầu run rẩy, giờ khắc này, hắn hận không thể trực tiếp móc dao găm ra đâm chết tên ăn mày trước mặt!"Công tử, ngài là người có ăn, xin ngài thương xót, cho ta cái bánh này đi."Tiểu ăn mày vừa nói vừa cười xấu xa, giơ tay chộp tới cái bánh trong tay Trần Triệt, sau đó dùng sức kéo một cái!"Lấy đi!"Trần Triệt không có phản kháng , mặc cho hắn cầm lấy cái bánh.Tiểu ăn mày cầm được cái bánh liền chạy về chỗ Lưu A Câu tranh công, nâng vò rượu uống một hớp, sau đó bắt đầu ăn bánh.Lưu A Cẩu nhìn Trần Triệt phẫn nộ mà không thể làm gì, vừa che vết thương trên bụng vừa cười ha ha, giống như đang phát tiết oán khí nhiều năm.Một đám ăn mày cũng cười to theo.Nhìn cảnh này, mặt Trần Triệt đỏ bừng, cuối cùng xoay người rời đi..
.
.Sau khi xoay người, vẻ giận dữ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo.Đi Lâm thị cầm chút vải thêu thùa xong, hắn nhanh chóng trở về nhà.Ngày này trôi qua rất nhanh.Đêm khuya, bên ngoài phòng yên tĩnh, không một tiếng động.Trần Triệt ăn mặc quần áo màu đen lặng yên rời khỏi nhà.Bởi vì tà ma nên ban đêm trên đường phố không có một ai.Nếu không phải cữu cữu lưu lại một khối Liệt Dương thạch, hắn cũng không dám hành động ban đêm.Đi nhanh dọc theo đường nhỏ, khoảng một phút sau hắn liền đi tới cạnh mương thoát nước gần ổ ăn mày.Trong mương thoát nước ngùn ngụt khí thối, không chỉ có nước thải sinh hoạt trong nội thành mà còn có vật bài tiết của đám ăn mày kia.Cố chịu đựng mùi thối, Trần Triệt tìm một cây to rồi ẩn núp vào đó.Mượn ánh trăng, hắn thấy đám ăn mày