Edited by Bà Còm in Wattpad
Tạ Hộ cảm thấy hôm nay trải qua rất có ý nghĩa, bởi vì dường như nàng hiểu biết thêm một ít về thế giới của phu quân, mà điều càng khiến nàng cao hứng hơn là phu quân lại nguyện ý giới thiệu bằng hữu thân thiết nhất cho nàng quen biết, hơn nữa không có chút nào che đậy, đây chứng tỏ phu quân đã đưa nàng vào hàng ngũ người một nhà để tin tưởng. Chỉ cần có sự nhận thức này, Tạ Hộ cảm thấy hết thảy đều có giá trị.
Bọn Phó Thanh Lưu hôm nay tới cọ cơm với mục đích chủ yếu là muốn nhìn thấy người bọn họ cảm nhận là trung thần -- nữ tử có thể làm Thẩm Đại công tử mê thành như vậy -- rốt cuộc trông như thế nào. Hiện giờ người cũng đã gặp được, cơm cũng đã ăn no, vậy thì cũng không còn lý do gì tiếp tục lưu lại.
Thẩm Hấp hỏi bọn họ buổi chiều có muốn đi leo núi hay không? Phó Thanh Lưu không có hứng thú gì với hoạt động này. Nếu là xem ca vũ, đá cầu hay hoạt động vui chơi giải trí cá cược linh tinh gì đó thì Phó Thanh Lưu thật ra có thể tham gia một chút, nhưng cái vụ leo núi ngắm cảnh này thì chỉ có văn nhân tao nhã mới có hứng thú, không thể xứng đôi với Phó Đại công tử chuyên trị tài vận tửu sắc này.
Ăn cơm xong, Phó Thanh Lưu liền chủ động cáo từ. Ba người kia vốn dĩ ỷ lại vào Phó Thanh Lưu làm đầu đàn đi quậy phá cho vui, bây giờ Phó Thanh Lưu muốn chạy thì bọn họ dĩ nhiên cũng không lưu lại, bèn cùng Phó Thanh Lưu đưa ra lời cáo từ.
Tạ Hộ cảm thấy không có vấn đề gì, ngược lại Thẩm Hấp thở dài phân bua: “Những người này chính là như vậy, không có ác ý gì đâu, nàng đừng nóng giận.”
Tạ Hộ cười: “Vì sao thiếp lại nóng giận chứ? Ngược lại cảm thấy các vị công tử đều thật tốt.”
Trong mắt Thẩm Hấp hiện lên một tia nguy hiểm: “Nàng cảm thấy bọn họ đều thật tốt? Tốt ở chỗ nào?”
Tạ Hộ chỉ làm như không phát hiện, không chút nào bủn xỉn khen ngợi bọn họ: “Chỗ nào cũng tốt mà. Vị Phó Thế tử kia nhìn như bất cần đời, thật ra tâm tư tỉ mỉ; Ngô công tử nhìn không giống người tốt, nhưng khi nói chuyện lại cực kỳ bảo hộ huynh đệ; Thường công tử càng không cần phải nói, là người thẳng thắng quang minh chính đại, 'khổng võ hữu lực', tương lai tuyệt đối không phải 'vật trong ao'; Tô công tử hào hoa phong nhã, tuy nói vẫn chưa được công danh như thân phụ, nhưng tài văn chương tỏa ra tứ phía, tương lai nhất định có thể thành tựu đại sự.”
“Cho nên, nàng liền cảm thấy bọn họ như vậy là thật tốt?” Thẩm Hấp nghe xong Tạ Hộ phân tích, đúng là cũng phải dụi mắt mà nhìn. Lúc trước chỉ cảm thấy nàng thực thông minh, hiện giờ xem ra đâu chỉ là thông minh, giao tiếp nhìn người cũng lõi đời lanh lợi như vậy. Đối với bọn Phó Thanh Lưu, Thẩm Hấp đương nhiên hiểu rõ trong lòng, nếu bọn họ không có bản lĩnh thì làm sao có thể được Thẩm Đại công tử coi trọng đồng ý làm bằng hữu với bọn họ. Bất quá tuy biết như thế, hắn vẫn không thích nàng tỏ vẻ tán thưởng những nam nhân khác.
Thấy biểu tình khó chịu của Thẩm Hấp, Tạ Hộ không khỏi bật cười: “Phu quân nghĩ đến đâu rồi? Ý của thiếp là khi thấy phu quân ở chung với các vị công tử, thần thái cử chỉ thả lỏng hơn rất nhiều, bộ dáng dường như hoàn toàn không có gánh nặng, có thể thấy được phu quân thật tình tín nhiệm các vị công tử. Người có thể làm phu quân tin tưởng như vậy thì sao thiếp lại không cảm thấy tốt chứ?”
Thẩm Hấp thu hồi biểu tình, nhéo nhéo chóp mũi Tạ Hộ một bộ thần sắc ‘ta lừa nàng’ đấy, nhéo đến nỗi Tạ Hộ nhịn không được muốn đập tay chàng ta một cái.
Hai người lại uống thêm một ít trà, sau đó Tạ Hộ mới mang mũ mành lên, để Thẩm Hấp dắt nàng xuống lầu. Nhiếp Nhung và Trúc Tình đã sớm ở lầu hai dùng cơm xong đang chờ bọn họ, thấy hai người xuống lầu vội vàng ra đón. Phù Dung Viên cả ngày đều rất đông khách, Tạ Hộ đi đến đại sảnh rộng lớn ở lầu một nhìn lại một vòng, trong lòng cảm thán, cửa hàng như vậy một năm kiếm được biết bao nhiêu là bạc. Về sau có cơ hội nhất định phải hỏi thăm cách kinh doanh mới được.
Ra đến gần cửa, Triệu Tam Bảo đi trước dẫn ngựa. Chuồng ngựa của Phù Dung Viên khá xa, Thẩm Hấp và Tạ Hộ bèn đứng trước cửa chờ trong chốc lát. Có bốn nữ hai nam từ trong lâu bước ra đang tiến tới gần, mới đầu Tạ Hộ còn không để ý, lại không ngờ nghe được có người kêu nàng: “Ngũ tỷ tỷ! Là tỷ sao?”
Tạ Hộ quay đầu lại, liền thấy một tiểu cô nương cũng đội mũ mành giống nàng đi tới. Hai người xốc mũ mành lên nhìn nhau, Tạ Hộ liền thấy gương mặt Tạ Xước đang mỉm cười rất vui vẻ. Tạ Hộ cũng không ngờ lại gặp Tạ Xước ở chỗ này, đi qua đi cầm tay Tạ Xước hỏi thăm: “Lục muội muội, sao muội lại ở chỗ này?”
Tạ Xước chỉ ra phía sau nói: “Không phải chỉ có mình muội, còn có Tam tỷ tỷ, Tứ tỷ tỷ, Lý tỷ tỷ, Lý tỷ phu và Tam tỷ phu. Muội theo bọn họ ra ngoài chơi không ngờ lại gặp tỷ. Ngũ tỷ phu mạnh khỏe.” Một thời gian không gặp, Tạ Xước không còn nhút nhát rụt rè như xưa, đối nhân xử thế hào phóng hơn rất nhiều.
Theo hướng Tạ Xước chỉ nhìn lại, quả nhiên thấy Tạ Hành, Tạ Ngọc, Lý Khấu, Phó Câu và Lý Trăn. Tất cả các nữ quyến đều đội mũ mành. Phó Câu là đích tam tử của Vinh An Quận vương phủ, đệ đệ ruột thịt của Phó Thanh Lưu, là trượng phu của Lý Khấu ấu nữ của Thượng Thư lệnh. Gương mặt Phó Câu cũng có chút tương tự với Phó Thanh Lưu, bất quá Phó Thanh Lưu là đích trưởng tử còn Phó Câu là đích tam tử, bộ dáng có chút ngạo khí của thiếu niên. Phó Câu thấy Thẩm Hấp bèn vội vã tới chào, hắn rời nhóm tiến lên phía trước nên các nữ quyến đi theo bên người cũng chỉ có thể theo sau. Tạ Hành và Tạ Ngọc dắt tay nhau đi tới gặp Tạ Hộ, từng người bắt đầu chào hỏi. Tạ Hành tựa hồ gầy đi rất nhiều, gương mặt mượt mà lúc xưa có chút hóp lại, bất quá nhờ lớp trang điểm rất đậm nên nhìn cũng không tiều tụy lắm, ngược lại tăng thêm một ít mị lực của nữ nhân trưởng thành. Tướng mạo Tạ Ngọc không bằng Tạ Hành nhưng y phục trang sức trên người đều là thứ tốt, hôn sự của Tạ Ngọc định vào tháng ba năm sau, vì phu gia thương yêu nàng ta nên nói muốn cho nàng ở nhà qua sinh nhật mười sáu tuổi mới đến nghênh thú. Sau khi Tạ Hộ xuất giá, trong phủ cũng chỉ dư lại hai cô nương Tạ Ngọc