Tôi cẩn thận dừng lại trước cổng để điều hòa hơi thở và thay ình một bộ quần áo mới. Nếu lát nữa để Yên Nhi nhìn thấy, bộ dạng này nhất định sẽ làm em lo lắng.
- Thế nào rồi? – Cô bé vội vàng bỏ con búp bê đang may dở xuống bàn để chạy đến trước mặt tôi – Có gặp được chị ấy không?
- Gặp rồi. – Tôi mỉm cười, thân thiết choàng một cánh tay mình qua vai em để tránh ình khỏi té ngã – Tuyết Vinh đang sống rất tốt. Anh đã nói với cô ấy tất cả những gì mình biết.
- Chị Yên Chi có tin không? Tự chị ấy liệu có nghĩ ra cách gì để dối phó dượng em không? Anh có cho rằng chỉ sẽ...
- Cưng à. – Tôi lắc đầu, đặt một ngón tay lên môi Yên Nhi – Anh sẽ luôn để mắt tới cô ấy.
- Lúc nào anh cũng dõi theo chị gái em sao? - Câu nói đùa tưởng như vô hại lại bị cô bé hiểu lệch lạc theo một cách gây nóng giận. – Từ trước đến giờ...rồi cả sau này nữa...
Sau vài giây nhướn mày vì ngơ ngác, tôi mới bắt đầu hiểu ra ý tứ đằng sau câu nói đượm mùi ghen tuông ấy. Cảm giác vừa buồn cười vừa cáu kỉnh đã khiến bản thân không kềm lòng được, cốc tay vào giữa trán em một cái.
- Dõi theo và theo dõi là hai hành động khác nhau hoàn toàn về tính chất, em không biết sao?
Nể tình cô bé đáng yêu này đã ngoan ngoãn đợi mình về, tôi quyết định sẽ không vạch trần chữ “ghen” to tướng đang bành trướng trong mắt em nữa. Bây giờ điều mình mong muốn nhất chỉ có nằm xuống nghỉ ngơi một lát. Hai chân đã bắt đầu run rẫy từ lúc rời khỏi chỗ Tuyết Vinh rồi.
- Dù sao lúc đầu người anh muốn lấy cũng là chị ấy.
- Đó là vì khi ấy anh chưa gặp được em. – Chân lý đơn giản như vậy cũng đợi anh giải thích sao, bảo bối?
Lời nói vừa thốt ra đã thấy hai áng mây hồng nhẹ nhàng giăng khắp gò má bầu bĩnh nơi em. Cặp mắt sáng trong dán chặt vào mặt tôi như phát ra ý cười khiến lòng người rung động.
- Vừa nãy anh thấy em đang cầm thứ gì đó. – Tôi gượng cười, giả vờ nghiêng người nhìn về phía bàn – Đó là gì vậy?
- Em may búp bê. – Yên Nhi có chút thẹn thùng, hai tay kéo tôi bước về phía vật phẩm ngộ nghĩnh – Anh cảm thấy nó thế nào?
Nhìn con búp bê vẫn chưa thành hình đang được em mang đến, trong lòng tôi bỗng xôn xao một cách khó tả. Ngoài chuyện không được đẹp đẽ thì tính chất của món đồ chơi này cũng khiến người ta ngờ ngợ. Đã lớn như vậy mà vẫn thích chơi thứ đồ trẻ con này ư?
- Tự nhiên lại có hứng như vậy...Chắc không phải may cho...?
Ánh mắt chúng tôi thoáng dừng lại trên mặt đối phương. Và cái nhìn hạnh phúc tản mát từ em đã trả lời tất cả. Cô bé rõ ràng không làm thứ này cho riêng mình mà dành cho đứa nhỏ.
- Em chỉ sợ, nếu là con trai...Nó có thể sẽ không thích...Anh biết đó, búp bê dù sao cũng...
- Nếu nó không thích thì để lại cho anh. – Tôi vuột miệng trả lời.
Việc đứa bé kia là con ai dường như đã không còn quan trọng. Mà điểm mấu chốt nằm ở chỗ, em đã yêu thương nó vì nghĩ rằng đó là đứa con của chúng tôi, đứa con của tôi và em chứ không phải ai khác.
- Đợi khi nào may xong con này... – Yên Nhi hình như có ý châm chọc - Em nhất định sẽ làm cho anh một con khác.
Nhưng em dường như không hề biết, búp bê vải mãi mãi cũng không thay thế được cô nàng búp bê người đang đứng trước mặt. Nếu ai hỏi tại sao tôi lại phát điên vì tình yêu với em như vậy, câu trả lời sẽ là chẳng có lý do nào cả. Vì nếu tình yêu có thể được giải đáp rạch ròi giống một công thức, nó có lẽ đã trở thành thứ phản ứng đặc biệt nào đó của khoa học chứ không phải tâm linh con người.
- Bà xã à, tụi mình kiếm chỗ nào nằm xuống rồi từ từ trò chuyện được không?
Dù anh đang rất vui nhưng cũng sắp không chịu đựng thêm được nữa nỗi rồi!
Lại là một đêm dài cùng với những trằn trọc. Tôi suy tư ngắm nhìn vầng trăng sáng mọc giữa hồ, lâu lâu lại tùy hứng thay đổi màu sắc của nó một chút.
Phải làm sao để kềm nén cơn giận khi đối mặt với Young Min? Làm sao mới xóa hết ý muốn tống anh vào cái địa ngục do mình cai quản? Sự thật về việc anh ấy nhẫn tâm chà đạp người con gái tôi hết lòng nâng niu, quý trọng là không thể thay đổi. Bản chất khinh người của anh càng không có cách nào phủ nhận.
Nếu Young Min thật sự yêu Yên Nhi, lương tâm anh ấy chắc chắn đã không để sự việc diễn ra theo chiều hướng đau lòng như bây giờ. Nếu anh Chín thật sự còn nghĩ đến việc chúng tôi vốn là anh em, thì có lẽ anh ấy đã không lạnh lùng phá hỏng lòng tin nơi tôi như thế. Chỉ cần nhớ đến vẻ mặt bình thản của anh khi bịa ra câu chuyện khốn kiếp là cả người tôi lại thấy giận