Lần trước khi cô ngủ quên trên xe, Mục Ngạn đã ôm cô vào nhà, lần đó cô đã để quên quần áo mà cô mua định tặng cho Vương Dũng Bân trên xe của anh, hôm nay anh gọi điện thoại đến tìm cô.
"Nếu em muốn lấy lại quần áo, thì trực tiếp đến chỗ của anh lấy."
"Bây giờ?" Tô Viên sửng sốt, lúc này đã hơn tám giờ tối.
"Đúng, nếu như em không đến lấy, thì anh sẽ vứt chúng đi."
"Này, đừng vứt đi! Em sẽ đến ngay!" Cô vội vàng nói, dù sao bộ đồ này cũng có giá bằng nửa tháng lương của cô, không thể để bị vứt đi được.
Khi cô ra khỏi nhà thì đã có xe chờ trước nhà cô, sau khi cô lên xe, họ đưa cô đến Mục gia.
Tô Viên đi theo đến một căn phòng, người đàn ông đưa cô tới gõ cửa hai lần, sau đó nói với cô: "Cô Tô, anh Mục đang đợi cô ở bên trong."
Tô Viên đẩy cửa bước vào phòng, thấy anh đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm bộ âu phục.
"Em đến đây nhanh hơn so với anh nghĩ."
Tô Viên cắn môi, đưa chiếc áo khoác trong tay cho anh, "Áo của anh đã giặt sạch rồi."
Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo mà cô đưa, cúi đầu nhìn như đang suy nghĩ điều gì.
Tô Viên khẽ cắn môi, "Vậy anh có thể trả đồ cho em chưa?"
Hàng mi dài khẽ run, anh ngẩng đầu lên, "Em thật sự để ý đến bộ đồ kia sao?"
"Anh Vương hai ngày nữa sẽ trở về, đây là món quà em muốn tặng anh ấy, cho nên.." Cô còn chưa nói xong, anh đã ném chiếc áo trong tay xuống ghế, sải bước đi tới gần cô, "Anh đã nói đừng có kêu anh Vương gì đó nữa!"
"Mục Ngạn.." Tô Viên sửng sốt, theo bản năng muốn lui về phía sau vài bước, nhưng cô vừa động thì tay anh đã nắm lấy eo cô, giữ cô lại, ôm cô vào lòng.
"Vương Dũng Bân, quan trọng như vậy sao? Vì một bộ quần áo mà em vội vàng đến đây như vậy sao?" Anh nhìn cô chằm chằm nói.
"Anh ấy là ân nhân của em, anh ấy đương nhiên quan trọng."
"Em chỉ xem anh ta là ân nhân thôi đúng không?" Mặt anh kề sát vào cô, chóp mũi gần như chạm vào cô, thanh âm tràn đầy lo lắng, giống như muốn được cô xác nhận.
"Mục Ngạn, anh buông em ra trước đi!" Tô Viên lo lắng nói, không ngừng vặn vẹo thân thể, cố gắng giãy giụa.
"Viên, nói cho anh