Thâm Uyên Nữ Thần (Vực Sâu Nữ Thần)

Công chúa và ác long (2)


trước sau

Tiểu công chúa tắm xong, lại âm thầm đi tới bên bờ hồ lấy đồ bẩn đi giặt.

Nàng đi theo con hắc long này vừa nghèo vừa thảm, ăn cũng không được ăn ngon, còn về phần mặc, trước mắt chỉ có một bộ trên người này thôi,về phương diện ngủ thì được cải thiện đôi chút, nàng không cần ngủ trong sơn động hoặc trên móng của nó nữa, nàng đã có một chiếc giường rồi.

Ánh sáng trong núi rực rỡ xán lạn, quần áo được phơi khô, cũng không mất bao lâu.

Lúc nàng trở về không nhìn thấy hắc long đâu, nó luôn biến mất không thấy, hoặc là đột nhiên xuất hiện, tiểu công chúa đã quen rồi, cũng chẳng cảm thấy kì lạ.

Nàng nên bắt đầu làm bữa trưa cho mình rồi.

Công chúa của một vương quốc từ cẩm y ngọc thực cơm đưa tới thì há miệng, đến một cô gái sơn dã tự cung tự cấp, nàng còn thích ứng khá nhanh đó.

Không thấy bóng dáng hắc long suốt một ngày, hoàng hôn buông xuống rồi, tiểu công chua lo lắng đi tìm nó.

Tìm khắp ngọn núi một lượt, cũng không nhìn thấy bóng dáng của nó đâu cả.

Theo lý mà nói nó to như vậy, tùy tiện bò ở một chỗ nào đó thì đều có thể liếc mắt là thấy.

Trong hồ nổi lên một chùm bong bóng, tiểu công chúa ngồi xổm bên hồ, nước trong hồ sâu không thấy đáy, 

nàng nghĩ ngợi rồi hô lên: “Ngươi ở trong đáy hồ sao?”

Qua một hồi, một đầu rồng ướt nhẹp ngoi từ dưới hồ lên. 

Con mắt màu vàng kim củ nó nhìn cô, có ẩn chứa màu đỏ rực.

“Có chuyện gì?”

“Trời tối rồi, người vẫn chưa về nhà, ta tới nhìn xem.”

“Nhiều chuyện.” Nó chậm chạp đáp một tiếng, sơn động sơ sài đó cũng chẳng phải nhà của nó. Nó giết sạch tộc nhân có ác ý với nó, bị thương nặng, ở nơi này dưỡng thương mà thôi.

Những thứ này cũng chẳng cần thiết nói với tiểu công chúa. Nó ngâm nước trong hồ cả một ngày, dần dần ý thức được một vấn đề, long tộc ngàn tuổi hóa thành hình người là vì kì động dục đầu tiên, nhưng nó không giống vậy, nó còn chưa tới trăm tuổi, đã hóa thành hình người lần đầu tiên rồi, nhưng kì động dục của nó khá muộn. 

Đến giờ vẫn chưa đón kì động dục đầu tiên.

Hôm nay nó ở trong nước cả ngày, cảm nhận được mấy phần khó chịu, kì động dục của nó sắp tới rồi.

Truyền thừa nói cho nó biết, kì động dục đầu tiên phải về thánh địa long tộc, long tộc giống đực thành niên phải cùng long nữ thành niên hoàn thành giao phối, an toàn vượt qua kì động dục này.

Cho dù bị thương, nó cũng nên quay về thánh địa.

Hắc long chui từ trong hồ lên, bắt đầu kế hoạch cho bản thân khi nào thì về thánh địa.

Nước từ trên vảy rồng màu đen của nó rơi xuống, nó đi theo sau lưng tiểu công chúa.

Cả ngày nay nó không giám thị tiểu công chúa, cũng không biết nàng cả ngày nay đã làm những gì.

Trong lòng con rồng đang lên kế hoạch về thánh địa, ngược lại tiểu công chúa ngủ thật ngon, đi theo nó trải qua những ngày khổ sở, tiểu công chúa ở nơi thôn dã này vui vẻ vô cùng.

Rồng nửa tháng không ngủ cũng chẳng sao, nó nhìn tiểu công chúa, cảm thấy có chút bó tay.

Nếu nó quay về thánh địa trải qua kì động dục, vậy nàng phải làm sao? Đưa về vương quốc Ulas sao? Không, vậy quá dễ dãi cho nàng rồi, công chúa hoàn hảo trở về, vậy thì nó nhất định là con rồng uất ức nhất trong lịch sử.

Đừng nói không ăn nàng một miếng thịt nào, ngay cả dọa nàng khóc nó cũng chưa hoàn thành đâu.

Đem nàng ăn luôn sao? Nói không ra, dù sao thì cũng không, không quá tốt.

Vậy thì đưa nàng về thánh địa? Quãng đường xa xôi tạm thời không nói, thánh địa long tộc sẽ không tiếp nhận một cô gái loài người.

Hắc long do dự quá.

Lúc này hiển nhiên đã quên, An Tây Nghiên đang đợi thuốc giải của nó ở vương quốc.

Không đợi nó ra quyết tâm, tình huống của tiểu công chúa ở trên giường không tốt lắm.

Hai má nàng đỏ rực lên, cánh môi cũng đỏ như sắp nhỏ ra máu.

Hắc long lục tìm trong kí ức của mình, ồ thực là không may, tiểu công chúa yếu ớt này sinh bệnh rồi.

Nó híp mắt lại, ngửi thấy mùi tử khí nhàn nhạt trong không trung.

Thật là loài người nhỏ bé, chỉ sinh bệnh một trận, thì sẽ phải đối mặt với cái chết.

Tiểu công chúa phát sốt không ngừng, theo bản năng dựa sát vào cơ thể lạnh lẽo của con rồng, nho nhỏ một đoàn, cuối cùng lăn xuống dưới đất, rơi xuống lòng bàn tay nó.

Nó hiếm hoi trầm mặc một lát.

Nó mở miệng: “Cầu xin ta, ta sẽ cứu ngươi.”

Tiểu công chúa cuộn người thành một đoàn, không lên tiếng, sinh bệnh cũng rất yên tĩnh.

Trong không trung truyền tới một tiếng thở dài không quá bằng lòng, một khắc sau, thân thể con hắc long thu nhỏ lại, biến thành một người đàn ông trưởng thành mặc áo khoác đen.

*Lúc này biến thành người rồi thì tiểu nữ xưng là hắn nha.

Sừng rồng của hắn vẫn đang dựng lên, hai mắt một vàng một đen. Một chiếc đuôi màu đen dài nhọn nằm trên mặt đất.

Dáng vẻ nửa người nửa rồng của hắn khiến hắn không hề thích hóa thành hình người tí nào.

Tiểu công chúa nằm trong vòng tay hắn.

Năm ngón tay của hắn thành dạng móng vuốt, cào vào bên tay trái của mình một cái, vảy rồng cứng rắn nát vụn, máu tươi từng giọt chảy ra.

Hắn để cánh tay sát lên miệng tiểu công chúa, máu tươi từ khóe môi nàng chảy xuống, làm ướt cả váy áo màu tím của nàng.

Tiểu công chúa hừ một tiếng, máu rồng có mùi của dược liệu, theo bản năng ngậm chặt môi lại không chịu uống.

Hắc long có chút phẫn nộ. Không biết tốt xấu.

Hắn dùng miệng mút lên vết thương một cái, nắm lấy cằm nàng, cưỡng bách đẩy từ miệng hắn sang cho nàng.

Tiểu công chúa yên tĩnh đi.

Cơ thể hắc long cứng ngắc, đây là lần đầu hắn dựa vào hình người, tiếp xúc với bờ môi của một cô gái. Trái tim hắc long loạn thành một mảnh, trực tiếp ném công chúa lên giường.

Hắn bịt chắt lấy môi mình, lại không nhịn được dùng tay sờ một cái. Sau đó tức giận biến về hình rồng.

Qua một lúc lâu, ánh trăng chiếu vào trong động, tiểu công chúa đã đớ sốt rồi.

Hắc long lại lần nữa biến trở về hình người, lần này hắn ghé đầu nằm bên sườn nàng, rũ mắt nhìn nàng.

Áo khoác đen mở rộng ra, bao phủ lấy cơ thể nhỏ nhắn của tiểu công chúa.

Ngón tay thon dài của người đàn ông, mang theo một chút tùy hứng, kéo gò má mềm mại của nàng qua.

Hắn cúi thấp đầu xuống, phủ lên môi nàng.

*

Sau khi trời sáng, tiểu công chúa dụi mắt. Cự long sớm đã không thấy đâu, nó xuất quỷ nhập thần, tiểu công chúa cũng chẳng quản nó nữa.

Nàng còn nhớ tối qua hình như mình sinh bệnh, khi nàng còn ở hoàng cung cũng thường xuyên bị bệnh, mỗi lần khiến anh trai và cha gấp muốn chết.

Lần này nàng tưởng rằng sẽ không qua khỏi, không ngờ ngủ một giấc tỉnh dậy, cơ thể chẳng còn nơi nào khó chịu cả, dù sao tình thần khá tốt.

Tiểu công chúa nhảy xuống giường, mới lạ động thử cánh tay, hình như cả người khỏe lên nhiều rồi.

Sinh mệnh của nàng ngắn ngủi, cũng không thích xoắn xuýt những thứ này, vui vẻ chạy ra khỏi động.

Bươm bướm bay lượn khắp nơi, hoa bồ công anh bị gió thổi phiêu tán khắp núi, đúng là một mùa hạ xinh đẹp.

Tiểu công chúa rửa mặt ăn cơm xong, chuyện đầu tiên làm vẫn là đi tìm ma dược cho hắc long.

Đám sóc nhảy nhót trên cành theo nàng, công chúa ngâm nga một khúc ca đi ra ngoài, hái đầy mang về.

Hắc long đã quay về rồi, thấy nàng nhảy nhót quay về, hắn lười nhác nâng mí mắt lên, đẩy mấy cái rương tới bên cạnh nàng.

“Đây là cái gì vậy?”

Tiểu công chúa mở chiếc rương ra, mắt trợn to lên.

Trong rương chất đầy váy áo của cô gái.

“Quần áo của ta!” nàng vui mừng vô cùng, ôm lấy cái đầu cứng ngắc của hắc long, “Cảm ơn ngươi.”

Một chiếc rương khác, chẳng phải là quần áo của nàng mà là điểm tâm thơm ngọt còn cả hoa quả nữa.

Hắc long không kịp tránh đã bị nàng ôm chặt lấy, hừ một tiếng, loài người không tự ái này.

Hắn cũng chẳng phải dã thú gì, là loài rồng anh vũ cao quý, tiểu công chúa làm sao có thể động tay động chân với hắn kia chứ?

Tiểu công chúa đã ăn rau dại mấy ngày rồi, cuối cùng hôm nay cũng có điểm tâm cung đình ăn rồi, nàng cầm lấy mấy cái đưa cho động vật nhỏ ở xung quanh.

Đám động vật nhỏ cố kị con hắc long ở bên cạnh, do dự không dám đi tới.

Hắc long quét qua bọn chúng một cái, thu uy áp về, bọn chúng chạy xung quanh công chúa, ăn đến ngon lành.

Hắc long phát hiện, loài người quá yếu ớt, chẳng qua dinh dưỡng không cân bằng thôi cũng có thể sinh bệnh. 

Sinh vật yếu ớt này, có thể truyền thừa lâu như vậy, còn trở thành chúa tể của đại lục, vì vậy có thể thấy trí tuệ quan trọng nhường nào.

Hắc long trầm mình vào trong hồ, móng vuốt bắt lấy mấy con cá ngon nhất, đưa cho công chúa nấu canh.

Tiểu công chúa bưng bát vàng lên, ngồi khoanh chân bên bờ hồ, từng ngụm nhỏ mà uống canh cá, vừa nhìn cự long bên cạnh.

Nàng phát hiện ra một chuyện rất kì lạ, hình như hắc long bắt đầu nuôi nàng rồi.

Vết thương khép miệng đã khá rồi, chỉ là không biết tại sao, trên móng rồng lại có thêm vết thương mới.

Nàng sờ lên móng rồng, đau lòng nói: “Sao lại bị thương nữa rồi?”

Vết thương trên người hắn tiểu công chúa đều biết, ngày đầu tiên nàng đi tìm thảo dược cho hắn đã đếm qua, vết thương nông sâu tổng cộng có bốn năm mươi vết.

Trong lòng tiểu công chúa nghĩ, nó thật đáng thương, nhất định là con rồng nhỏ cô độc bị gia tộc bài xích ghét bỏ.

Bàn tay mềm mại của cô gái nhân loại khẽ vuốt lên móng rồng của hắn, hắn rũ mắt nhìn nàng, trong lòng khẽ dâng lên cảm xúc vui mừng.

Đút cho nàng nhiều máu như vậy, coi như nàng ngoan ngoãn.

Ăn xong cơm tối, cự long còn tìm được mấy quả màu đỏ tươi, ngửi mùi quả này thơm vô cùng, đám động vật nhìn thấy quả này, trong mắt lộ ra vẻ thèm nhỏ dãi.

“Đây là cái gì?” Tiểu công chúa chưa từng nhìn thấy loại quả này.

Hắc long bình tĩnh nói dối: “Hoa quả sau cơm.”

Tiểu công chúa nhìn thấy ánh mắt tha thiết của đám động vật, vừa muốn chia cho bọn chúng, móng rồng của hắc long lôi cô lại: “Không được chia.”

Hắn phóng uy áp ra, đám động vật sợ hãi bỏ chạy thục mạng.

Được rồi, không chia thì không chia.

Tiểu công chúa lấy một quả đút cho nó trước, khiến nó vô cùng hưởng thụ, cũng không có thái độ hung ác nữa.

“Ngươi ăn.”

Thấy nó quả thực không ăn, tiểu công chúa mới ăn sạch năm quả kia.

Chua chua ngọt ngọt, ngon vô cùng.

Đương nhiên ngon rồi, cây râu rồng năm trăm năm mới kết quả một lần, loài người ăn vào sẽ kéo dài tuổi thọ, còn rồng ăn vào sẽ có hỗ trợ cho lực lượng cường đại.

Nhưng cây râu rồng sinh trưởng ở vách núi cao dựng đứng, xung quanh toàn là cỏ độc, chỉ loài rồng đao thương bất nhập, không sợ cỏ độc mới có thể hái được.

Từ khi có quần áo, cũng có người (thực ra là rồng) tìm thức ăn cho nàng, cuộc sống của tiểu công chúa trở nên vô cùng thoải mái.

Hắc long biết, mỗi khi hoàng hôn buông xuống nàng âm thầm chạy tới hồ nước tắm rửa.

Tiểu công chúa giống như làm trộm, chỉ sợ nó biết được.

Hắc long liền làm như không biết, nếu nàng đã thích sạch sẽ muốn tắm rửa, tới thời gian đó hắn sẽ không ở trong hồ nữa, đi thật xa.

Nguyên nhân không phải cái gì khác, chính là kì động dục của hắn đã tới gần, mà hắn còn không gấp gáp trở về thánh địa long tộc, còn nuôi một nàng công chúa loài người, đúng là tìm chết mà.

Cũng không biết lịch sử có con rồng nào không vượt qua nổi kì động dục mà chết hay không?

Khoảng thời gian trước vì một cái liếc mắt kinh hồng, hắn có chút thích cơ thể của tiểu công chúa.

Trắng nõn mềm mại, chân ngọc eo thon, cho dù dựa theo tiêu chuẩn hóa hình của long nữ, cũng không thể nào đạt tới trình độ như nàng.

Nhưng thân thể loài người yếu ớt,, có lẽ không chịu nổi kì động dục của hắn. Cho nên nhiều suy nghĩ nữa hắc long cũng không có, hắn chỉ có một chút chút thích, thật đó, chỉ một chút mà thôi.

Hắc long nuôi thả tiểu công chúa, cho nàng đủ tự do, tới giờ ăn, nó lục lọi tìm kiếm đồ ăn ngon đút cho nàng.

Không ngờ hôm nay lúc tiểu công chúa đi tắm thì xảy ra chuyện.

Có một con hổ trắng mắt xếch xông vào trong núi, lắc lư tới bên hồ uống nước. Gần đây hắc long thu uy áp của nó lại, khiến động vật nhỏ dễ dàng tới chơi cùng tiểu công chúa, con hàng này có duyên trùng hợp, không cảm nhận được kẻ mạnh, dự định chiếm núi xưng vương.

Không ngờ trong hồ lại có một tiểu công chúa đang sợ hãi.

Không cần biết là vương quốc Ulas hay Lilita, tin tưởng vào nguyên tắc vạn vật có linh tính, cho dù là động vật cũng có thể mở ra trí khôn nhất định.

Hổ trắng có trí khôn.

Con hàng này rất thông minh, nó không biết bơi, thấy tiểu công chúa này vừa thơm vừa non mềm ngon miệng, nước dãi sắp chảy ra rồi.

Không nỡ bỏ đi, con hổ trắng đi lại bên bờ hồ, mắt nhìn chằm chằm vào công nàng. Lên đây đi, để ta ăn ngươi nào.

Tiểu công chúa bơi tới giữa hồ, bị dọa sợ.

Cuối cùng nàng thực sự chịu không nổi nữa, mắt ầng ậc nước gọi hắc long.

Con hổ trắng nghĩ có
lẽ nàng đang gọi trợ thủ, trong lòng nó nghĩ, vừa đúng một đứa không đủ ăn, tới thêm một đứa nữa vừa đủ.

Không ngờ một khắc sau, trên bầu trời trong xanh của dãy núi Charles, mây đen tụ lại.

Nhìn kĩ thì nào phải mây đen, đó chính là một con hắc long mình dài hơn một trăm thước.

* 100 thước = 33.33 mét nha.

Lông mao con hổ trắng dựng ngược lên, cụp đuôi điên cuồng tháo chạy.

Hắc long nào có thể để con hàng ngu ngốc này chạy mất, hắn đợi con hổ trắng chạy khỏi tầm mắt của công chúa, một cái cúi người xuống đem con hổ trắng nuốt chửng.

Vua của muôn loài thật đáng thương, còn chưa để lại bãi nước tiểu nào trên cánh rừng này, đã chẳng còn lại một cọng lông nào rồi.

Tiểu công chúa từ giữa hồ bơi lại, hắc long thu nhỏ cơ thể lại, an ủi nàng: “Đừng sợ.”

Tiểu công chúa ôm lấy hắn hu hu khóc lên.

“Nó muốn ăn ta.”

Loài người đối mặt với hổ, xác thực là sợ hãi. Tiểu công chúa lại có chút bản lĩnh, có thể mẫn cảm cảm nhận được tất cả thiện ý ác ý trên thế gian này. Hăc long còn chưa dọa nàng khóc, ngược lại khiến con hổ trắng vô dụng kia dọa được nàng rồi.

Chân công chúa mềm nhũn.

Hắn cảm thấy nàng thực sự vô dụng cực kì.

Hắc long cuối cùng cũng không muốn hóa thành hình người, hắn lại thu nhỏ thêm mấy lần, dùng miệng cắp lấy nàng, ném nàng lên trên lưng.

Tiểu công chúa tóm lấy sừng rồng.

Một người một rồng bay về sơn động, Nặc Lạp công chúa tới nay cũng không biết, từ xưa tới nay có thể ngồi trên lưng rồng mà bay, chỉ có kị sĩ hàng long vĩ đại nhất hơn ngàn năm trước mà thôi.

Vị kị sĩ hàng long kia rất lợi hại…..cái rắm.

Rồng thích ông ta mà thôi.

Chỉ là sách và sử sách của loài người, thích tô vẽ thêm cho sức mạnh của mình, cho nên một câu chuyện tình yêu trên sử sách, biến thành truyền kì anh hùng.

Lúc hoàng hôn tiểu công chúa bị kinh hãi, hắc long thấy nàng sau khi về sơn động buồn rầu không có sức sống như thường ngày.

Sau khi trời tối, trên trời có ánh trăng, sao sáng đầy trời.

Hắc long mang theo tiểu sủng vật yếu ớt của mình, bay lên bầu trời.

Vì sao rơi vào trong đôi mắt màu tím nhạt của nàng, gió thổi bay tà váy, tay có thể hái sao trời.

Tiểu công chúa quên đi sợ hãi, ha ha cười ra tiếng.

Nàng thân thiết ôm lấy hắc long, từ đáy lòng nói: “Ta rất thích sống cùng ngươi.”

Ánh sáng, hồ nước, rặng núi, trời sao….

Có ăn có mặc, không biết ấm lạnh.

Còn có một con rồng lên trời xuống đất dỗ nàng vui vẻ.

Con rồng cũng có chút vui vẻ, đương nhiên, hắn chỉ thấy một chút mà thôi.

Hắn vẫn đều đặn mỗi đêm đút nàng uống máu rồng, may mà ăn ngon uống tốt tâm tình vui vẻ mà nuôi dưỡng, công chúa cao quý cũng chẳng hề sinh bệnh nữa, mà sớm đã không còn bộ dáng chết yểu nữa rồi.

Tất cả mọi thứ đều tốt, chỉ có một điểm không tốt.

Rồng buồn bực nghĩ, kì động dục của lão tử làm thế nào đây?

*

Hoàng cung nổ tung lên, lão quốc vương gấp sắp trọc cả đầu rồi.

Ông sinh bệnh, con gái bảo bối bị một con hắc long mang điềm xấu bắt đi, sống chết không rõ. Hỏi sứ thần, sứ thần chỉ liên tục thở dài: “Long tộc tính tình bạo ngược, sức khỏe tiểu công chúa không tốt, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.”

Lão quốc vương suýt nữa trợn mắt ngất đi.

Vương tử mang kiếm lạnh lùng nhìn sứ thần một cái.

Sứ thần khẽ ho một tiếng, không dám so sánh bừa nữa, bản lĩnh gieo quẻ của hắn không đến đâu, tự nhiên không thể so sánh với sư phụ hắn được, Đại tế tư tiền nhiệm. Cho nên nói thần học ở quốc gia này thật đáng lo.

Điện hạ nói: “Cha, con muốn đi đưa Tiểu Sân trở về.”

Lão quốc vương vẫn chưa nói chuyện, thần tử bên dưới ào ào nên nói không thể được, ai cũng biết, sơn mạch Charles cách nơi đây rất xa, vương tử cưỡi ngựa tới đó vừa đi vừa về, lại thêm trận đánh nhau với cự long, e rằng phải mất nửa năm trời.

Nếu đánh thắng cự long nhà người ta còn tốt, đánh không lại thì toi mạng rồi, vậy thì vương quốc này thực sự mất người thừa kế rồi.

Quốc vương cũng biết nặng nhẹ, sầu đến phát bực, một bên là con gái quý như trân bảo, một bên phải làm chỗ dựa cho thần dân của mình.

Lúc này, có người nói: “Trước kia không phải sứ thần đại nhân mang về một thiếu nữ hàng long sao? Để cô ta nghĩ cách cứu công chúa về.”

Đám đại nhân đều biểu đạt ngươi thật cơ trí.

An Tây Nghiên nhận được tin tức: ……

đánh chết ả ta cũng sẽ không đi đâu, huống hồ công chúa chết rồi mới tốt. Trong cung không có hoàng hậu, công chúa lại chết rồi, bản thân ả ta trước mắt chính là người phụ nữ tôn quý nhất trong hoàng cung.

Hắc long âm u, bộ xương kia của công chúa, e rằng cỏ xanh trên mộ đã cao ba mét rồi, An Tây Nghiên mới không muốn trở lại nơi thôn dã ấy.

Ả ta liên tục tìm cớ để thoái thác.

Lúc này có người không nhìn nổi nữa, kị sỹ Nguyên, cung phụng thần tượng trở về, chủ động đứng ra muốn đi giải cứu công chúa.

Nguyên đại nhân thông minh dũng cảm, tính cách nhân hậu. Các đại nhân khác đều biểu thị, công chúa có hi vọng được cứu về rồi.

Quốc vương nói: “Ngươi bắt buộc phải cứu được công chúa bình an trở về, nếu các ngươi quay về, vương quốc sẽ lập tức tổ chức hôn lễ cho các ngươi.”

Chúng thần đều biết, công chúa bắt buộc phải gả cho vương tử.

Công chúa Tiểu Sân đáng yêu xinh đẹp, vốn phải gã cho vương tử của Lilita.

Nhưng theo quốc vương thấy, tên vương tử của Lilita quá đen, không xứng với con gái bảo bối của ông, vẫn là Nguyên đại nhân tốt. Không nói cái khác, vẻ ngoài cũng vô cũng anh tuấn.

Nguyên đại nhân hành lễ, tâm tình trầm trọng, xoay người lên ngựa.

Cho dù không có người nào cần hắn đảm bảo, nhưng hắn vẫn cảm thấy, không đưa được công chúa trở về, hắn liền chết ở nơi đó được rồi.

*

Tiểu công chúa phát hiện gần đây trạng thái của hắc long không đúng lắm, mùa hạ dần dần trôi đi, hắc long buồn bực cực kì, lúc nó dưỡng thương thì thời gian nằm bất động rất nhiều, đến nay vết thương khỏi rồi, thích đi phá đồ.

Mỗi lần bay vào trong rừng rậm, đều dọa đến đám động vật nhỏ.

Đám động vật ào ào chạy tới bên người tiểu công chúa, người không biết nhìn thấy còn tưởng nàng là chủ một nông trường nào đó.

Hắc long phát tiết xong quay về, có thể thấy con mắt kia của hắn vẫn còn tơ máu màu đỏ dư lại.

Hắn không thèm lên tiếng, cắp công chúa nhỏ từ trong đám động vật lên liền đi.

Tiểu công chúa vừa ăn đồ ăn vặt vừa nói chuyện với hắn.

Hắc long chậm cháp đáp lại, trong lòng hắn đang mắng kì động dục đáng chết này.

Phát tiết tâm trạng chỉ là cách tạm thời trị được ngọn không trị được gốc, theo thời gian trôi đi, trong đầu hắn ngày nào cũng tràn ngập làm chuyện kia. Cách gì cũng nghĩ hết rồi, ngay cả động tác áo bụng cọ xuống đất xấu hổ này cũng làm rồi, vẫn không thể ngăn được cảm giác khó chịu của kì động dục này mang tới.

Trong kí ức truyền thừa của hắn chẳng thiếu dâm long, hắn một bên khinh thường hành vi của tổ tiên này, một bên nhìn tiểu công chúa đang ăn vặt mắt đỏ rực lên.

Tiểu công chúa chung đụng với hắn đã lâu, đối với cảm xúc của hắn rất mẫn cảm.

Nàng phát giác ra hắn đang khát vọng gì đó, nàng nhìn mấy quả óc chó vỏ giòn trê tay, ném vào trong miệng hắn.

Hắn căn răng khực một tiếng, cắn nát quả óc chó, thấy dáng vẻ vô tội mềm mại của nàng, còn không thể không dùng móng tay đẩy đẩy để nàng ăn nhân bên trong.

Con rồng lười biếng vô vị bóc vỏ óc chó cho nàng, trong lòng vô cùng muốn ngủ cùng nàng.

Nhưng bản thân hắn là một con rồng.

Cái gì kia….Khụ khụ khụ cũng không biết có phù hợp hay không. Mà kì động dục đầu tiên của rồng cực kì kéo dài, cái gọi là cực kì kéo dài chính là loài người đánh chế cũng không thể lý giải nổi sự kéo dài ấy, loài người e rằng không thừa nhận nổi cường độ này.

Mà loài người có quan niệm trinh tiết, nếu nàng không thích hắn, phân nửa chắc chắn không bằng lòng.

Cho nên hắn nhìn nàng thèm nhỏ dãi, cũng chỉ là nhìn mà thôi.

Đợi thêm đi, đợi tới khi sức khỏe nàng tốt lên, không chết yểu nữa, hắn sẽ rời đi. Có lẽ có thể khống chế bản thân trước, quay về thánh địa tìm một long nữ trong hình dạng trưởng thành.

Cho dù hắn mù một bên mắt, bị gãy một chiếc sừng, nhưng long tộc tôn thờ sức mạnh, hắn tàn sát hơn mười tộc nhân, đến nay có lẽ đã truyền khắp long tộc rồi, hắn trở về có thể trở thành vương hoàn toàn xứng đáng, không cần lo lắng long nữ không có mắt không nhìn trúng hắn.

Nhưng càng nghĩ như vậy, hắn càng khó chịu.

Hắn khó chịu liền không nhìn nổi tiểu công chúa vui vẻ, quả óc chó cũng không bóc cho nàng nữa, ném qua đầu, bộ dàng “Lão tử tức chết rồi”.

Nuôi cái gì không được, lại đi nuôi loài người.

Không tim không phổi.

Hắn không thể không quay về tìm long nữ, nàng con vui vẻ thế này.



※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện