Thông tin truyện Thâm Uyên Nữ Thần (Vực Sâu Nữ Thần)

Thâm Uyên Nữ Thần (Vực Sâu Nữ Thần)

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình, Ngược

Lượt xem:

570

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

wattpad.com/user/tuduongntgroup
Đánh giá: 7/10 từ 13429 lượt

REVIEW VỰC SÂU NỮ THẦN


Tác giả: Đằng La Vi Chi
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, thiếu niên bệnh kiều* điên cuồng độc chiếm - nữ thần điều hương xinh đẹp lương thiện, nam thâm tình, ngược nam, yêu sâu sắc, cảm động, HE.
Độ dài: 100 chương + 9 PN
Tình trạng: Hoàn edit.
“Số người có thể sống trong cảnh vô lo vô nghĩ thường rất hiếm, phần lớn cuộc đời của những người đó ít khi trải qua sóng gió, sống đơn giản hạnh phúc. Trái lại, những người nhìn đâu cũng có gai nhọn, tính tình xấu xa không tốt thì đại đa số đã từng nếm đủ mùi vị của sự khổ đau, dày xéo, cuộc đời gần như chìm xuống đáy vực.”
Bách Chính cảm thấy kiếp trước có lẽ mình là một bạo quân giết người vô số nên kiếp này ông trời mới tàn nhẫn tước đi toàn bộ hạnh phúc của anh. Nhưng Bách Chính không oán không hối, dù có bắt đầu lại cũng sẽ chọn được sinh ra, chịu giày vò đau đớn, chỉ để một ngày nhìn thấy nữ thần trong sinh mệnh, chạm vào tia sáng duy nhất trong vực sâu.
"Đợi chờ đã bao lâu nơi đêm tối tăm
Cát bụi lấp kín con tim cô đơn
Khi tia sáng đầu tiên của em hiện ra
Thế giới dần dần rõ nét.” (*)
Lần đầu tiên Bách Chính nhìn thấy đôi mắt Dụ Sân, anh đã vô cùng chán ghét cô. Không vì gì cả, chỉ là anh ghét những kẻ nghèo nàn rách rưới lại cao thượng, càng chán ghét những người trong sạch tinh khiết giống như cô. 
Anh xấu xa đến tận cùng, không gì không dám làm. Lưu manh bạo lực, ỷ thế hiếp người, ung nhọt của xã hội có lẽ là chỉ Bách Chính anh. Dụ Sân hiểu nhầm tên xấu xa như anh là ân nhân từng cứu mạng mình trong trận động đất, Bách Chính lại càng phiền chán cô hơn.
Nhưng mà, Dụ Sân cười lên rất xinh đẹp, lại dịu dàng mềm mại như một đóa tử kinh trong gió. Đóa hoa ấy vô tình rơi vào lòng Bách Chính, ghim lên ngực trái của anh. 
Bách Chính không biết, bởi trước nay không có ai dạy cho anh tình cảm là thứ gì. Mãi đến khi có một cô gái đơn thuần ngây thơ tặng cho anh một lá bùa may mắn, hy vọng anh bình an cả đời. Cô gái dù bị anh đối xử tệ bạc, châm biếm, khinh thường vẫn tin tưởng nói “Anh làm được”. Cô gái ấy cười như nắng mai với anh, chẳng biết giây sau sẽ bị anh bỏ lại giữa sân vận động không người trong gió lạnh suốt một đêm.
Bách Chính không biết, mỗi lần cô cười, cô oan ức, cô tức giận, từng sắc thái của cô như điểm thêm chút sắc màu trong thế giới trống rỗng của anh. 
Bách Chính không biết hạnh phúc là gì...
Với người khác, có lẽ tối tăm chỉ là một đoạn đường hầm, chắc chắn đi qua rồi sẽ là một vùng bình yên vui vẻ. Nhưng Bách Chính sinh ra đã là sai lầm, khi anh cô đơn tới thế giới này, cũng là lúc án tử phán xuống, định anh một kiếp độc hành.
Nhưng vào hừng đông một buổi sớm tháng Giêng rét buốt nào đó, Bách Chính ôm lấy cô gái nhỏ thơm ngát vào lòng, như thể đang ôm lấy tất thảy hy vọng sống của mình trong tay.
“Bách Chính, anh có đau không?”
Dụ Sân, anh đã không cảm thấy đau từ lâu rồi, đến khi em tới.
Bách Chính không rõ vì sao mình lại yêu cô, có lẽ là vì ánh mắt dịu dàng kiên định của Dụ Sân, có lẽ vì thế giới của cô rộng lớn, vĩnh viễn sẽ không vì lời của người khác mà ghét bỏ anh. Dụ Sân có đôi mắt đẹp đẽ nhất thế gian, nhưng lại dùng trái tim mình cảm nhận thế giới.
“Sắc màu được miêu tả bằng nụ cười nơi em
Ánh sáng cùng bóng tối ước hẹn chân tình vì em
Nếu ta lại chia xa, dẫu cho có ánh sáng
Thì ánh sáng ấy sẽ đau đớn biết bao.” (*)
Dụ Sân cuối cùng cùng biết, người trước giờ mình đối xử tốt đáng lẽ ra không nên là Bách Chính, anh chỉ là một tên lừa đảo, lừa lòng tin của cô, còn đối xử không tốt với cô. Dụ Sân chuyển trường tránh mặt anh, tận lực biến mình thành người qua đường trong cuộc đời Bách Chính, yên lặng rời đi.
Bách Chính như kẻ trượt chân xuống biển, may mắn gặp thuyền cứu hộ nhưng họ lại lái đi, để mặc anh chết dần chết mòn dưới dòng nước chảy xiết. Cô đi rồi, sẽ không còn ai cười với anh, ngọt ngào gọi tên anh nữa, cũng không có ai tìm anh giữa đêm hôm khuya khoắt, bảo anh đừng sợ.
“Lòng mong em đắm chìm trong ánh sáng ấy
Tận hưởng đất trời mênh mông vài lần
Hơi ấm đang tỏa sáng khắp bầu trời
Chính là tình yêu và hạnh phúc của anh.” (*)
Bách Chính thay đổi, hoàn toàn thành một người khác. Ai cũng không nghĩ thiếu niên bất kham hoang dã ấy lại có thể giúp thầy cô chỉnh đốn trường lớp, luyện tập trở thành vận động viên, xóa hình xăm từng che đi những vết sẹo ngang dọc trên cổ. Hơn nửa đời Bách Chính đau khổ còn nhiều hơn vui vẻ, chút ít vui vẻ đó đều đến từ cô gái nhỏ Dụ Sân. Anh dần dần ý thức được một chuyện, trong trái tim anh Dụ Sân đã sớm quan trọng hơn chính bản thân mình.
“Anh sống trong bóng tối quá nhiều năm rồi, tương lai anh sẽ đứng dưới ánh sáng mà em có thể nhìn thấy, tới lúc đó, em sẽ không còn sợ hãi nữa.”
Dụ Sân thấy được tình cảm của Bách Chính, nhưng nhất thời cô không cách nào tiếp nhận anh. Người từng lừa gạt cô, lấy cô làm trò tiêu khiển hiện tại lại yêu cô sâu đậm, Dụ Sân chỉ hoang mang và sợ hãi, không hơn. Dù vậy, có rất nhiều điều khiến cô không cách nào kìm lòng trước anh, trước tình yêu vừa điên cuồng lại bi thương của anh.
Người kiêu ngạo như Bách Chính lại có thể mặc trang phục thú bông ngốc nghếch nặng nề đợi cô suốt hai tiếng ròng. Người bất cần như Bách Chính lại có thể đường hoàng đoạt quán quân vì cô. Người tàn nhẫn như Bách Chính dùng cả tính mạng mình để bù đắp lại lời nói dối từng khiến cô tổn thương. Bách Chính chống lại vận mệnh, để lại nét vẽ vĩnh viễn không phai màu trong sinh mệnh của cô. 
“Không cần biết quá khứ hay hiện tại. Bách Chính, anh vẫn luôn rất tốt, anh có hào quang rực rỡ. Gặp được anh, em làm sao thích được người khác nữa?”
Dụ Sân bắt đầu học cách bao dung sự cuồng nộ và cực đoan của anh. Cô quên mất anh là đồ lừa đảo khốn kiếp, chỉ hi vọng anh sống thật tốt. Thời niên thiếu cô không hiểu yêu sâu đậm là gì, là Bách Chính đã dùng toàn bộ tình yêu và sinh mạng từng chút từng chút dạy dỗ, cho cô biết thế nào là khắc cốt ghi tâm.
“Hãy để vầng sáng này dành cho em lần nữa
Dù cho anh tự tổn thương chính mình
Tan biến trong bức màn thời gian
Nhung nhớ của anh sẽ chẳng còn bến bờ.” (*)
Bách Chính đột nhiên biến mất, chỉ nói cùng Dụ Sân một câu ly biệt tàn nhẫn, sau đó rời đi.
Bách Chính đi trọn ba năm, cũng là chừng ấy ngày tháng Dụ Sân chờ đợi trong vô vọng. Cô biết người ấy sẽ không đột nhiên nói ra lời khiến cô tổn thương, cô biết người ấy sẽ không vô tình như vậy.
Nhưng Dụ Sân không biết anh sống trong thế giới không có ánh sáng cũng không có thanh âm, ngày ngày nhung nhớ nụ cười của nữ thần trong lòng anh. Dụ Sân cũng không biết, ba năm này Bách Chính từng chống gậy dành cho người mù đi con đường cô từng đi, ăn những thứ cô từng ăn, nghe những cuốn sách cô từng xem. Anh chỉ hòa vào không khí có cô trong một khoảnh khắc, lại âm thầm rời đi.
“... Lão Từ, ông có biết, thứ đáng sợ nhất trên thế giới này là gì không?”
Từ Học Dân lắc đầu.
“Không phải không được gặp gỡ, cũng không phải không hề có được, càng không phải có được sau đó mất đi. Mà là, rõ ràng gần trong gang tấc, ông giơ tay ra, nhưng chỉ nắm được khoảng không. Tôi cách Dụ Sân rõ ràng gần như vậy.”
Gần đến mức chỉ cần khoảng cách nửa bước chính là cả một đời.
Nhưng anh biết, vĩnh viễn cũng không thể nào vượt qua được nửa bước này.”
Bách Chính co mình lại không dám đến gần Dụ Sân, không dám gặp mặt cô, thậm chí còn định giao cô cho người khác chăm sóc. Thiếu niên từng có tính cách tàn bạo như ác long, hôm nay yên lặng như trần ai. 
“Nếu trước kia em không có, vậy sau này sẽ có chỗ để anh xứng đáng đối xử tốt với em. Trái tim em đã dành một chỗ trống cho anh rồi, vì anh mà trồng bông hoa này cả đời. Em sẽ bảo vệ anh, thấu hiểu anh, vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi anh, trân trọng anh.”
Dụ Sân đưa Bách Chính ra khỏi đường hầm, rốt cuộc anh đã đến được vùng yên bình thuộc về mình. Bỏ qua mặc cảm về thân phận, cũng bỏ qua tất cả chông gai từng bị cuộc đời ép nhận, bỏ qua quá khứ về gia đình khiến người ta không thể đối mặt của mình, Bách Chính lần đầu tiên cảm nhận được sự may mắn thuộc về mình. Hoặc có lẽ, may mắn đã mỉm cười với anh trong khoảnh khắc Dụ Sân đỡ anh đứng lên khỏi bùn lầy trong con hẻm nhỏ.
Không chỉ có tình yêu, “Vực sâu nữ thần” còn thực sự là một tác phẩm đa sắc về tình cảm gia đình.
Một Dụ Sân có người anh trai mắc chứng tự kỷ nhưng vẫn một mực yêu thương em gái theo cách của mình, có gia đình tuy khó khăn nhưng luôn yêu thương con cái vô điều kiện. Một Bách Chính có người mẹ điên cuồng luôn muốn giết chết con trai mình, có người cha không dám đối diện với tội lỗi mà chọn cách quyên sinh. Bách Chính và Dụ Sân tựa hai thái cực của cuộc sống bù trừ cho nhau, có bóng tối mới có ánh sáng.
Đằng La Vi Chi vô cùng nổi tiếng với thể loại ngược nam, “Vực sâu nữ thần” không ngoại lệ cũng là một tác phẩm ngược nam xuất sắc. Với văn phong lưu loát đầy chất thơ pha chút hóm hỉnh nhẹ nhàng, tình yêu Bách Chính và Dụ Sân được Đằng La Vi Chi khắc họa thực tế nhưng vẫn giữ được chất ngôn tình vốn có. Bản chuyển ngữ tuy chưa hoàn hảo, nhưng bỏ qua một vài yếu tố nhỏ thì vẫn truyền tải đầy đủ và cảm xúc tác phẩm. Cá nhân reviewer cảm thấy, đây là một trong những tác phẩm bạn đọc không nên bỏ qua nếu yêu thích Đằng La Vi Chi hoặc thể loại ngược nam.
“Bên ngoài gió lớn, em thấy anh tiếp điện thoại mãi không quay lại, áo khoác còn để cho em mặc, em sợ anh lạnh, tìm anh để đưa áo khoác, ban nãy anh không nhìn thấy em nên mới vội vàng?”
Khóe môi anh ngập ngừng, một chữ cũng không nhắc, cuối cùng dịu dàng nói: “Ừ, cảm ơn bé Sân.”
Cô vui vẻ lại thẹn thùng.
“Chúng ta còn quay lại bữa tiệc không?”Cô hỏi.
“Không đi nữa, anh đưa em về nhà được không?”
“Được.”
Dưới bầu trời đêm xanh thẳm anh nắm tay cô gái của mình, gió thôi bay vạt áo của anh.
Cô nhẹ giọng ngân nga một khúc ca, vẻ mặt của anh dần trở nên dịu dàng, cơ thể cũng thả lỏng.
Bách Chính dần hiểu được một chuyện, anh sẽ không tốt lên được, cả đời này cũng không thể nào tốt lên được.
Trải nghiệm của thời thơ ấu và tuổi trẻ, vĩnh viễn khiến anh biến thành kẻ đứng trong vực sâu kia.
Nhưng không quan trọng.
Anh sẽ ở dưới vực sâu, nhìn thấy nữ thần.”


Bình luận truyện