Người phụ nữ trung niên làm ầm ĩ khoảng chừng mười phút, không chịu quay về chỗ ngồi, trong lòng bà còn sợ hãi, cả người đều run bần bậc: “ Tôi thật sự thấy thật đó, gương mặt kia vô cùng lạnh lẽo nhìn tôi, nó còn le lưỡi với tôi nữa! Ở trong hộp cơm của tôi....Tôi muốn xuống máy bay, nếu không đáp xuống chúng ta sẽ chết hết đó! Nơi này nhất định là có quỷ tới đòi mạng chúng ta! Mọi người tin tôi đi, tôi không phải bị bệnh đâu!”
Đáng tiếc lời nói này của bà không ai coi trọng cả, ngược lại làm cho mọi người bất đắc dĩ bật cười, có người lắc đầu nhỏ giọng nói:
“Có phải là bị bệnh tâm thần không?”
“Máy bay vừa cất cánh, bà ta nói lời này thật không may mắn chút nào.”
“Thật là phiền phức quá đi, mấy anh trai ở phía trước nghĩ ngơi, ầm ĩ lớn như vậy có ảnh hưởng đến mấy anh trai không?”
Tiếp viên hàng không cũng có chút bất đắc dĩ: “Phu nhân à, chắc là bà quá khẩn trương thôi, máy bay rất an toàn, chúng ta sẽ đến nơi an toàn, xin bà cứ yên tâm. Bà có muốn uống chút nước không?”
Chồng của người phụ nữ đó cũng nhanh chóng kéo vợ mình về chỗ ngồi, nhỏ giọng nói: “Bà ngồi xuống đi, đừng làm trò xấu hổ nữa, mặt quỷ gì chứ, trên đời này làm gì có quỷ? Ngày thường bà cầu thần bái phật tôi không nói, giờ trên máy bay không được nói linh tinh, người ta bắt vào cục cảnh sát, làm sao bà tham dự hôn lễ của con gái?”
Người phụ nữ trung niên bị chồng mình hù dọa, run sợ ngồi xuống, vừa lau nước mắt vừa nói mọi người không tin bà, xảy ra chuyện gì thì đừng trách bà! Tiếp viên hàng không thấy thế cũng thở ra nhẹ nhõm, tuy bà ta vẫn còn nghi thần giả quỷ nhưng cũng may là không còn làm ầm ĩ nữa, cô bưng cho bà ta một ly nước ấm, phụ nữ trung niên đã gặp qua mặt quỷ trong hộp cơm rồi nên nước cũng không dám uống, liên tục cự tuyệt, đã ngồi xuống rồi nhưng bà vẫn nhích tới nhích lui, không chịu im lặng.
Chồng bà còn hỏi bà có phải bị chứng động kinh hay không?
Người phụ nữ trung niên tức giận hừ một tiếng, rõ ràng bà đã nhìn thấy nhưng không ai chịu tin.
Thẩm Việt ngồi ở khoang thương nhân, vừa rồi ầm ĩ rất lớn nên anh hỏi thử:”Xảy ra chuyện gì thế?”
Anh tưởng fans gây chuyện.
Tiếp viên hàng không rất thích Thẩm Việt, vì anh có xuất thân tốt, lại đang nổi tiếng, là đội trưởng của nhóm, huống chi anh lại đẹp trai, cao khoảng mét bảy, bộ dáng tuấn tú, có hào quang của minh tinh nổi tiếng nên càng có cảm giác thần bí, là một nam ca sĩ rất có mị lực.
“Thật ngại quá đã quấy rầy anh rồi, có một vị phu nhân bỗng nhiên không được thoả mái, nhưng đã xử lý ổn thỏa rồi, anh cứ yên tâm. Xin hỏi anh còn muốn giúp gì nữa không ạ?”
Thẩm Việt cau mày, quay đầu lại nhìn thoáng qua. Ngồi bên cạnh Thẩm Việt là Hình Nhất Phàm lên tiếng hỏi: “Nhưng vừa rồi tôi nghe tiếng có người kêu có quỷ, là chuyện gì thế?”
Tiếp viên hàng không cười nói: “Là vị phu nhân kia không thoải mái, nhìn lầm thôi.”
Hình Nhất Phàm lại hỏi: “Bà ta nhìn thấy cái gì? Thật sự thấy được một con quỷ sao? Là dạng gì thế?”
“Không có không có, chỉ là hiểu lầm thôi, xin hãy yên tâm, chúng ta sẽ đến nơi an toàn.”
“Lúc trước tôi có xem tin tức, một nhóm chuyên livestream kinh dị đến đảo Oa Oa thì mất tích, hiện giờ cũng chưa tìm được người, không phải là bọn họ bị quỷ bắt đi rồi chứ?”
Ngồi ở phía trước Thẩm Việt và Hình Nhất Phàm là Trương Siêu không kiên nhẫn lên tiếng: “Mấy người có thôi đi không, trên đời này làm gì có quỷ, đều là hù dọa thôi, không chừng người phụ nữ kia bị tâm thần thôi. Đừng nói nữa quấy rầy tôi nghỉ ngơi. À đúng rồi cô đem cho tôi một ly rượu vang đi.”
Hình Nhất Phàm nhếch miệng cười ha ha một tiếng.
Tiếp viên hàng không lễ phép mỉm cười, nhanh chóng đi lấy rượu vang đỏ.
Hình Nhất Phàm lúc này ghé vào bên tai Thẩm Việt nói nhỏ: “Trương Siêu này thật là phiền, thật đáng ghét.”
Bọn họ sáu người tuy là một nhóm nhưng quan hệ nội bộ cũng không được tốt lắm, ví dụ như Trương Siêu con nhà giàu, lại có chút năng lực nên cằm lúc nào cũng ngẩn lên trời, lúc biểu diễn thì nhìn người bằng lỗ mũi, trước công chúng thì còn biểu hiện tốt một chút, nói bọn là anh em tốt của nhau, nhưng mọi người lén lút nói xấu nhau là chuyện bình thường.
Thẩm Việt lắc đầu, “Đừng nói nữa, nhiều người đang nhìn vào chúng ta, nếu truyền ra nội bộ bất hòa thì không tốt cho ai đâu.”
Hình Nhất Phàm tức giận nói: “Em cũng không định nói, nhưng em rất bực mình là trên mạng bọn họ đồn e và anh ta là một CP đó, em mà CP với anh ta thì chắc là đầu óc bị hỏng hoặc là mắt bị mù rồi?!”
Thẩm Việt nhịn không được cười một tiếng, vỗ vỗ bả vai Huỳnh Nhất Phàm, cũng thật là ủy khuất cho câu ta.
Đang nói chuyện, tiếp viên hàng không đã bưng rượu vang đỏ lại đây, cô đưa cho Trương Siêu: “Rượu của anh đây, xin cứ dùng tự nhiên.”
Trương Siêu không thèm liếc mắt nhìn cô một cái, bưng ly rượu đỏ nhấp một ngụm, sau đó vô cùng ghét bỏ nhíu mày: “Đây là thứ gì, khó uống chết đi được, cô lấy cho tôi lon coca đi.”
Tiếp viên hàng không đang cười bỗng nhiên cứng đờ, vẫn không nói gì, đi ra ngoài lấy coca cho anh ta.
Thẩm Việt nhíu mày: “Thu liễm chút đi, đây là nơi công cộng, truyền ra ngoài đối với cậu và tôi đều không tốt.”
Trương Siêu trợn mắt, bộ dáng khinh thường, hắn đã làm gì mà phải thu liễm? Không thích rượu vang nên anh ta uống coca, không được sao? Lại nói nữa rượu này khó uống thì anh ta nói khó uống, có cảm giác như máu? Cũng không biết là lấy loại kém chất lượng hay không, thật giả lẫn lộn, anh ta uống thử một ngụm, không nghĩ tới lúc này anh có cảm giác kỳ quái, có đồ vật gì theo rượu chảy vào trong miệng hắn, loại đồ vật kia lạnh, tanh còn mấp máy...
....Còn sống?!
Trương Siêu sắc mặt đại biến! Oa một tiếng phun rượu vang đỏ từ trong miệng ra! Bởi vì phun mạnh quá nên văng tới chỗ ngồi ở lối đi nhỏ bên cạnh mấy người, còn đang mang tai nghe nghe nhạc, giờ phút này bọn họ bị rượu vang đỏ phun đầy mình, lại nhìn thấy Trương Siêu tác loạn, sắc mặt trầm xuống, “Trương Siêu cậu lại làm gì đó? Cậu phát điên cái gì!”
Trương Siêu cũng mặc kệ , bởi vì hắn cảm giác được trong miệng có cái gì đang bò vào trong yết hầu của mình? Anh vô cùng hoảng sợ, mặc kệ tấc cả, chỉ liều mạng lấy tay muốn lôi đô vật trong cổ họng ra.
Hình Nhất Phàm ngồi ở phía sau Trương Siêu nên thấy không rõ động tác của Trương Siêu, chỉ biết anh ta phun rượu vang đỏ vào người khác, còn thầm nghĩ người này thật là hết cứu được, quả nhiên là một người tự đại không có lễ phép.
Thẩm Việt là đội trưởng, nên không thể coi như