"Lời này của ông chủ Lục ngàn vạn lần đừng nên nói lung tung, đừng nói là nữ tử kia có quan hệ gì với Địch đại nhân hay không, Địch đại nhân đã sớm thẩm tra ra chân tướng của việc này rồi, lệnh công tử chết trẻ, tại hạ cũng vô cùng thương tiếc, nhưng mà án kiện hình sự như thế này, phải căn cứ vào chứng cớ để nói chuyện, nếu như phán đoán qua loa, phỉ báng người khác là cũng có thể bị kiện đấy.
”"Choang!"Lục Nguyên Bảo tức giận trợn mắt thổi râu, nâng tay đang đặt lên bàn lên, "bốp" một cái làm vỡ ly trà mà người hầu vừa mới dâng lên.
"Các ngươi thế này là quan lại bao che cho nhau, ha, bắt nạt Lục gia ta, xem nhà ta không ra cái gì có đúng không, ta nói cho ngươi biết, tên tiểu tử họ Diệp kia, cho dù ta có tán gia bại sản thì cũng phải cáo trạng việc này lên trước Hoàng thượng, để Hoàng thượng xét xử đúng sai!"Diệp Hoàng thong dong đứng dậy khỏi ghế, nâng tay làm ra tư thế tiễn khách.
"Nếu như ông chủ Lục đã khăng khăng muốn tự làm theo ý mình, vậy thì bọn ta đương nhiên cũng sẽ bẩm lại cho Hoàng thượng nghe tường tận sự việc.
""Cầu cho vận may của các ngươi vẫn còn.
"Lục Nguyên Bảo cười lạnh một tiếng, phất ống tay áo, hếch mũi lên trời rời đi.
Dịch Thủy Sinh đang ở hậu viện, nghe hạ nhân bẩm báo Lục đại nhân đã đi rồi, lại càng thêm thán phục hành động dứt khoát nhanh gọn của Diệp Hoàng, nhịn không được mà vừa tò mò vừa nhiệt tình đi ra nghênh đón, trong mắt lấp lánh đầy ánh sao cùng sự sùng bái: "Ai, may mà có ngài ở đây, nếu không hạ quan chắc chắn sẽ bị làm phiền một lúc lâu nữa, nhưng mà Diệp đại nhân đã ra chiêu gì mà có thể khuyên nhủ được ông chủ Lục đang sục sôi máu lửa thế?"Diệp Hoàng nhướng mày: "Khuyên nhủ? Không có đâu, là ông ta tức giận nên bỏ đi đấy, nói là muốn cáo trạng lên trước mặt Hoàng Thượng, đúng là dân đen không có tri thức, nghĩ là chuyện này dễ dàng lắm sao, huynh cứ yên tâm đi, ít nhất ông ta phải đợi đến mười ngày nửa tháng mới được.
"! Khóe miệng Dịch Thủy Sinh run rẩy, đầu đầy hắc tuyến, không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như thế! Sớm biết như vậy thì tự bản thân hắn ta đi ra ứng phó còn tốt hơn.
Ngô Phẩm đưa cho Hỉ Dương một bộ trang phục của nam nhân, đi cùng với nàng ra cửa sau.
Thược Dược bình thường ăn mặc tương đối trung tính, với dáng người cao ngất của nàng ta mà nói thì tin rằng người ta nhìn vào chỉ có thể nghĩ rằng nàng