"Tiểu Thụy, cậu đang suy nghĩ gì vậy? Không phải muốn làm gì tối nay đó chứ?" Tôn Tiểu Lan theo Triệu Thụy từ bé cho đến lúc lớn lên, nhác thấy tròng mắt hắn chuyển động liền mang máng đoán ra được ý đồ của hắn, không khỏi có chút lo lắng nhỏ giọng hỏi một câu.
Chị Tiểu Lan thật sự là quá hiểu mình!
Triệu Thụy trong lòng líu lo(*), nhưng trên mặt thì lại gượng cười che dấu: "Sao chị biết? Em là một công dân lương thiện tuân thủ pháp luật mà, mấy chuyện phạm pháp em sẽ không bao giờ làm đâu."
"Vậy sao? Cậu ngàn vạn lần đừng có mà gạt chị đây đấy nhé?" Tôn Tiểu Lan quan sát hắn mấy lượt, rất là hoài nghi, cảm thấy cần phải xét nghiệm lại tính chân thật trong lời nói này của hắn.
"Cái tên lái xe đó rất có lai lịch đấy tiểu Thụy.
Cậu nhất định không nên đi gây hấn, bằng không nó sẽ đem đến phiền phức lớn cho cậu! Chị thật chỉ muốn tốt cho cậu, cậu ngàn vạn lần phải nghi nhớ!"
Triệu Thụy nghe xong lời này liền biết rằng Tôn Tiểu Lan có quen biết với cái thằng oắt con đó(1), hoặc chí ít thì cũng đã gặp qua, bèn hỏi: "Chị Tiểu Lan, chị nhận ra thằng oắt con ấy?"
Tôn Tiểu Lan khẽ gật đầu, đáp: "Hắn gọi là Tra Nãi Văn, hình như là nhị thiếu gia của Đông An Tra gia.
Có điều là một kẻ rất là ngang tàng ngạo mạn.
Lúc nãy ở trường gọi điện cho chị chính là hắn.
Trước đây chị đã cảm thấy hắn không phải là một người tốt, hôm nay chứng kiến được cái thái độ này của hắn đã càng thêm khẳng định.
Ngang tàng đến độ người ta phải ghét, người như thế nào mà có thể ngạo mạn vô sỉ đến như vậy chứ! Chẳng qua Tra gia ở Đông An thế lực rất lớn, cậu đừng có xung đột trực tiếp với bọn chúng là tốt rồi."
"Ồ, hóa ra hắn chính là nhị thiếu gia của Đông An Tra gia à! Thanh danh thật lẫy lừng quá nhỉ(2)!" Khóe miệng Triệu Thụy lộ ra nụ cười mỉa mai.
Gia tộc họ Tra là một trong hai đại gia tộc của Đông An.
Sản nghiệp trên danh nghĩa lên đến mấy tỷ, có thể sánh cùng với nhất đại gia tộc Vân Gia.
Mặc dù thế lực trong hai giới chính thương có phần thua kém nhưng bọn họ lại có trăm nghìn mối quan hệ(3) với các tổ chức hắc bang ở khắp ba tỉnh Tây Bắc, thế lực tịnh không thua kém bao nhiêu.
Kẻ nắm quyền của gia tộc họ Tra, Tra Trung Hoành, có hai người con.
Con cả Tra Nãi Võ là thiên tài võ đạo, chưa tới ba mươi đã đạt đến trình độ tiên thiên cổ võ giả cấp hai, được xem là người nối nghiệp cho Tra gia.
Con thứ Tra Nãi Văn tuổi hơn hai mươi, không có căn cơ luyện võ, nhưng lại thích ăn chơi đàng điếm, trêu hoa ghẹo nguyệt, tuổi trẻ hung danh ở Đông An, tiếng xấu truyền xa.
Chỉ là vì có gia tộc chống lưng, cho nên không ai dám tùy tiện mà chạm vào hắn.
Triệu Thụy chợt phát hiện ra một vấn đề.
Vừa nãy nghe người ta nói chiếc Ferrari hình như thường hay xuất hiện tại hoa viên Tử Quan.
Song hoa viên Tử Quan chỉ có thể xem là một khu căn hộ cao cấp, bằng vào thân phận của Tra Nãi Văn, có lẽ sẽ khó có khả năng ở trong đó.
Suy xét cẩn thận một chút, hắn bỗng minh bạch, với sự háo sắc của Tra Nãi Văn chỗ đó có lẽ là nơi ở của một tình nhân của hắn.
Nếu nói như vậy, Tra Nãi Văn rất có thể sẽ qua đêm ở hoa viên Tử Quan.
Nghĩ thông cái mấu chốt này, Triệu Thụy trong lòng mừng rỡ, cười nói: "Chị Tiểu Lan, may mà lúc nãy hắn chưa có nhìn thấy mặt chị, nếu không, nói không chừng sẽ lại muốn quấy rầy chị đó."
"May thật, may thật!" Tô Tiểu Lan lấy tay vuốt ngực, làm ra vẻ rất là sợ hãi.
Triệu Thụy không khỏi cười to.
Về đến nhà, hai người ngồi sóng đôi trên sa-lông xem tivi.
Đại khái là vì buổi chiều thu dọn vệ sinh có chút mệt mỏi, cho nên xem chưa được bao lâu thì Tôn Tiểu Lan đã cảm thấy hơi buồn ngủ, bèn sớm trở về phòng đi ngủ.
Triệu Thụy cũng trở về nhà mình chờ đến hai giờ khuya, khi bốn bề đã cô tịch, tất cả mọi người đều đã yên giấc, lúc này mới rời khỏi nhà đi đến bãi đỗ xe của hoa viên Tử Quan.
Bãi đỗ xe ở dưới tầng hầm, hai bên có phòng bảo vệ, bên trong có bảo vệ đang trực ban.
Bất quá ở thời điểm này, cho dù là bảo vệ cũng đều đã bước vào mộng đẹp, chỉ có thiết bị giám sát ở trong bãi đỗ xe là vẫn làm việc liên tục.
Triệu Thụy dựa vào nhãn lực hơn người tìm hiểu kỹ vị trí của các camera, sau đó vượt qua những góc khuất của camera, rồi ung dung phá hủy chúng.
Mối họa bại lộ thân phận cũng trong chớp mắt đã tan biến.
Hắn ở trong bãi đỗ xe tìm tìm kiếm kiếm, cơ hồ không phí chút công phu đã tìm ra chiếc Ferrari đỏ chói nổi trội đó.
Chiếc xe này cũng giống chủ nhân của nó, ở trong bãi đỗ xe lộ vẻ rất là ngang tành hống hách.
Mục đích đến của Triệu Thụy rất là rõ ràng: đến để đập xe.
Nhưng hắn không thể đập xe ở trong này, bởi vì điều đó sẽ làm kinh động đến bảo vệ.
Hắn dự tính sẽ tìm cách đem chiếc xe này ra ngoài, đập bằng hết sức, đập cho dẹp lép(3) đập cho đến ngoại trừ đem tống vào trong trạm thu mua phế liệu ra thì tuyệt đối sẽ không thể nào tái xuất lần thứ hai.
Đưa tay ra, vận chân khí, khẽ dụng lực một chút, chiếc Ferrari tựa như một cây cải lớn dễ dàng bị nâng(4) lên, ném vào trong chiếc Nhẫn Càn Khôn.
Triệu Thụy bộ dáng ngênh ngang rời khỏi bãi đậu xe, đi đến một nơi vắng vẻ