Thần Vương Lệnh

11: Hãy Lắng Nghe


trước sau


Tô Văn Thành cắn răng nói: "Tiểu tử, chuyện này chưa xong đâu!”
Tô Văn Thành chỉ rút súng hù dọa Tần Thiên mà thôi, cho hắn nổ súng hắn cũng không cũng không dám.

Hắn phẫn nộ thu súng lại.

Tô Văn Bân biết sở dĩ Tô Bắc Sơn bảo vệ Tần Thiên là bởi vì bức họa trong tay Tần Thiên.

Bởi vì một bức họa, để Tần Thiên trở thành người nổi bật, Tô Văn Bân sao có thể cam tâm.

Giờ phút này hắn nghĩ cách thay Tô Văn Thành vãn hồi thể diện, cười nói: "Anh Văn Thành, mỗi năm anh đều chuẩn bị lễ vật tốt nhất cho gia gia.

"
“Còn nhớ rõ cây Phỉ Thúy Như Ý năm ngoái anh tặng, làm cho cả sảnh đường sáng rực rỡ”
“Năm nay anh chuẩn bị cái gì, mau lấy ra cho mọi người mở rộng tầm mắt đi.


Nếu như Tô Văn Thành chuẩn bị lễ tốt hơn Tần Thiên, vậy thì Tô Bắc Sơn, cũng sẽ không che chở Tần Thiên như thế.

“Đúng vậy, Văn Thành thiếu gia, rốt cuộc cậu chuẩn bị đại lễ gì, mau lấy ra cho chúng tôi xem đi.


“Lễ vật của Văn Thành thiếu gia, nhất định không giống bình thường!" Người trong tộc bắt đầu nịnh bợ.

Tô Văn Thành đắc ý nói: “Ông nội, năm nay cháu không mua gì cho ông, mà mang đến một tin tức tốt.


“Cháu tin rằng tin tức này, nhất định đáng giá hơn bất cứ món quà thế tục nào.


“Hả?”
Tô Bắc Sơn hai mắt sáng ngời, lại cười nói: "Là tin tức gì, mau nói ra cho ông nghe.

"
Tô Văn Thành thừa nước đục thả câu, lúc này mới hạ giọng, thần bí nói: "Cháu mới vừa đi tặng lễ cho mấy vị viện trưởng, mọi người đoán xem cháu nghe được tin gì?"
Tất cả mọi người đều vểnh tai lên.


“Tổng hội y học, muốn mở phân hội ở Long Giang chúng ta!”
Thanh âm của anh ta tuy thấp, nhưng lời nói rất có giá trị!
Phải biết rằng, Tô gia chuyên làm về dược liệu, mà tổng hội y học, chính là cung điện thần thánh trong lòng bọn họ.

Nguyện vọng lớn nhất của bọn họ, chính là có thể trở thành một phần tử của tổng hội y học.

Hiện tại rất nhiều việc làm ăn của Tô gia đều liên quan đến y tế.

Nếu như có thể trở thành một phần tử của tổng hội y học, vậy doanh thu sẽ cuồn cuộn cỡ nào?
“Thật sao?”
Tô Bắc Sơn kích động nói: "Theo tôi được biết, tổng bộ y học ở kinh đô, nhiều năm như vậy cũng chỉ có vài thành phố trực thuộc trung ương được phép mở phân hội.


“Long Giang chỉ là một thành phố nhỏ, sao bọn họ lại tới đây mở phân hội?”
“Văn Thành, không phải cháu nghe lầm chứ?”
Tô Văn Thành kích động nói: "Viện trưởng bệnh viện nhân dân số hai chính miệng nói, ông ta đã nhận được mệnh lệnh, trợ giúp triệu tập thành lập đại hội!”
“Người chủ trì chính là viện trưởng Mã Dung của viện nhân dân số 1.


"Mười ngày sau!"
“Đến lúc đó, tổng hội trưởng Vương Bá Niên, sẽ tự mình đến tham dự!"
Thêm một quả bom nữa!
Thanh âm Tô Bắc Sơn đều có chút run rẩy: "Cháu là nói, hội trưởng Vương Bá Niên cũng tới đây?"
“Trời ạ! Đây là một tin tốt!”
“Văn Thành, cháu lập tức bắt tay vào sắp xếp, cho dù như thế nào, Tô gia chúng ta phải lấy được vé vào cửa!”
"Cơ hội khó có được như vậy, nếu như có thể kết giao với hội trưởng Vương, vậy đối với Tô gia chúng ta, chính là một chuyện tốt.

"
Tô Văn Thành kích động nói: "Gia gia, cháu nhất định sẽ nhân cơ hội này, làm quen với hội trưởng Vương!"
“Đến lúc đó, Tô gia chúng ta lập tức có thể chen chân vào gia tộc hạng hai.


“Đợi một thời gian nữa, trở thành gia tộc hạng nhất cũng không phải là không có khả năng!”
Tô Bắc Sơn cười ha ha.

Quả nhiên là lễ vật tốt!
“Văn Thành, chuyện này làm xong cháu chính là đại công thần của Tô gia chúng ta!”
“Đến đây, gia gia kính cháu một chén!”
Dưới sự dẫn dắt của ông ta, tất cả mọi người đều nâng ly kính Tô Văn Thành một ly.

Trong mắt bọn họ, đã thấy được tiền tài cùng với các loại vinh hoa phú quý!
Không ai để ý đến Tần Thiên và Dương Ngọc Lan đang bị cô lập đứng ở đấy.

Giờ phút này, Dương Ngọc Lan xấu hổ không chịu nổi.

Bà thấp giọng oán giận Tần Thiên: "Cậu mạo danh hội trưởng Vương hù dọa Mã Dung, lần này thì tốt rồi, hội trưởng Vương muốn tới Long Giang, đến lúc đó khói làm sao bọc được lửa.


Mà nghe được tin tức này, khóe miệng Tần Thiên nhếch lên, trong mắt hiện lên một nụ cười cổ quái.

Vương Bá Niên không được mình cho phép, đã đến Long Giang mở phân hội.

Xem ra, là muốn tiền trảm hậu tấu.

Lão già này cũng thật là.

Lão già này vì nịnh bợ mình

mà làm ra chuyện như vậy.

Nhưng mà suy nghĩ một hồi hắn đúng là tìm không ra Vương Bá Niên sai ở đâu.

Vương Bá Niên mặc dù là thủ hạ của hắn, nhưng lúc trước hắn đã nói qua sự việc của tổng hội y học hắn sẽ không quản.


Mặc cho Vương Bá Niên toàn quyền làm chủ.

Đến cũng tốt.

Nhìn cảnh tượng không khí vui mừng của Tô gia, một kế hoạch đã thành hình trong lòng Tần Thiên.

Tô Bắc Sơn sau khi kích động, thấy Tần Thiên trong tay vẫn cầm bút tích thật của Đường Bá Hổ, hắn chuyển đề tài, nói:
“Cậu có thể từ vỉa hè tìm được cho tôi một bức danh họa trân quý như này, tôi rất vui mừng.


“Tôi cũng sẽ không bạc đãi cậu, như vậy đi, để Văn Thành an bài cho cậu một chức vị ở công ty.


“Cậu làm việc cho tốt, kiếm một phần tiền lương, cũng có thể thay mẹ vợ giảm bớt một chút gánh nặng.


Ông ta cảm thấy, Tần Thiên không lập tức đem bức tranh tặng cho mình là đang muốn bàn điều kiện.

Tô Văn Thành lập tức hiểu dụng ý của Tô Bắc Sơn.

Vì danh họa, tạm thời ẩn nhẫn một chút thì có làm sao?
Anh ta cười lạnh nói: "Ông nội nói đúng.


“Tần Thiên, mau đem bức tranh đưa cho ông nội.

Chuyện cậu đắc tội với chó của tôi có thể tạm thời bỏ qua.


“Xem anh có mấy phần sức lực, không bằng đến công ty tôi làm bảo vệ đi.


“Bảo vệ khác một tháng tôi trả ba ngàn, tôi cho anh thêm năm trăm, mỗi tháng ba ngàn năm.


“Làm tốt, còn có thể đề bạt anh làm đội trưởng, mua bảo hiểm cho anh.


“Chờ khi công ty tôi đưa ra thị trường, không chừng còn có thể chia hoa hồng cho anh.


Nghe xong lời này, hiện trường rất nhiều người đều cười vang lên, đây rõ ràng là đang chà đạp Tần Thiên.

“Họ Tần kia, chuyện tốt như vậy, cậu còn do dự cái gì? Còn không mau cám ơn Văn Thành thiếu gia!”

"Công ty Văn Thành thiếu gia phát triển không ngừng, lại sắp kết giao với tổng hội y học Vương hội trưởng, một bước lên mây!"
“Có thể làm công dưới tay Văn Thành thiếu gia, thật sự là phúc khí ba đời của cậu!”
Có người phụ nữ chen vào nói: "Văn Thành thiếu gia, công ty cậu còn thiếu lao công quét rác không?”
Dương Ngọc Lan giận dữ, cái mà Tô Văn Thành gọi là công ty của anh ta, vốn dĩ là công ty của bà.

“Chúng ta đi!" Bà lôi kéo Tần Thiên, muốn rời đi.

Thật sự là chịu không nổi loại chế nhạo này!
Tần Thiên cười nói: "Mẹ, không vội.


“Con nói mấy câu rồi hãy đi.


Hắn nhìn Tô Văn Thành, nói: "Mày tới vừa đúng lúc, bây giờ đến lượt tao nói.


“Bởi vì, điều này quyết định mày còn có thể sống bao lâu.


Tô Văn Thành bị Tần Thiên nhìn lướt qua, nhịn không được cả người run lên.

Sao có thể chứ? Ánh mắt của tên phế vật này, vì sao đáng sợ như vậy?
Không đời nào!
Chắc là ảo giác của mình mà thôi.

Mình là thái tử gia của Tô gia!
Gia yến của gia tộc hôm nay, lão tử chính là tiêu điểm.

Còn sợ một con rể như mày đến phá sao?
Tô Văn Thành nghe xong phẫn nộ nói: "Mày có ý gì?”
Tần Thiên cười lạnh: "Mày nghe kỹ là được.

".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện