Thần Vương Lệnh

15: Khắc Tinh Của Diêm Vương


trước sau


Tô gia trong phút chốc loạn thành một nồi cháo heo.
Những người trong tộc kia, bắt đầu hận Tô Văn Thành và Tô Bắc Sơn.

Chính bọn họ chọc giận Tần Thiên, kết quả chuốc lấy Diêm Vương lệnh giáng lâm.
Không ngờ Tần Thiên mất tích năm năm, lại biến thành Tần Diêm Vương!
Hắn từng nói, mười ngày sau, không thể làm cho hắn hài lòng, sẽ làm cho cả Tô gia cửa nát nhà tan.
Bao gồm cả tộc nhân bọn họ!
Mấy ông già cùng thế hệ với Tô Bắc Sơn bắt đầu làm khó dễ: "Tô Bắc Sơn, ông là tộc trưởng Tô gia, lại phạm tội nghiệt nghiêm trọng như vậy.”
Ngay cả Diêm Vương lệnh cũng xuất hiện.

Hiện tại, ông có biết tội không?
Ngôn từ kịch liệt, ý bức vua thoái vị vô cùng rõ ràng.
Dù sao, Tô gia có tổ huấn.

Nếu tộc trưởng mang đến tổn thất cực lớn cho gia tộc, như vậy mấy vị trưởng lão có đủ tư cách, mở cuộc họp gia tộc, đem ông ta trục xuất, chọn tộc trưởng khác.
Tô Bắc Sơn cắn răng không nói.
Ông ta tọa trấn Tô gia mấy chục năm, là người cao cao tại thượng, không nghĩ tới có một ngày rơi vào bước đường này.
“Đừng nói nữa!”
“Tôi tự mình đi tìm Tần Thiên.”
“Nếu hắn thật sự là Diêm Vương trong truyền thuyết, tôi sẽ tự sát ở trước mặt hắn, tuyệt không liên lụy đến mọi người!"
Nói xong, liền muốn xông ra ngoài.
“Ba mẹ, ông nội, tất cả mọi người đều ở đây!”

Một thanh âm kiều mỵ vang lên, Tô Nam ăn mặc sang trọng, đi vào đại viện Tô gia.
Thấy sắc mặt mọi người tái nhợt, cô cười nói: "Đây là làm sao vậy?”
"Hôm nay là ngày đại hỉ, sao mọi người lại ủ rũ như thế, là đang trách cháu không tới dâng lễ sao?”
“Mọi người cũng không phải không biết, cháu bây giờ là thiếu phu nhân của Ngô gia.

Ngô gia gia nghiệp lớn, quy củ cũng nhiều.”
“Hơn nữa, không phải cháu đã tới rồi sao!”
“Bảo mẫu, đem đồ đạc lại đây!”
Mấy bảo mẫu cuống quít từ trên xe sang trọng, chuyển xuống từng thùng quà tặng, lần lượt phát ra.
Món quà quý giá, cũng không khiến người Tô gia vui vẻ.
“Mọi người làm sao vậy?" Tô Nam lúc này mới ý thức được đã xảy ra chuyện.
Tô Văn Thành thấp giọng nói: "Chị, Tần Thiên đã trở lại.”
“Em nói ai?!" Nghe được hai chữ "Tần Thiên" sắc mặt Tô Nam khẽ biến, trong mắt xẹt qua một tia hoảng loạn.
Nghe mọi người kể lại, Tô Nam khinh miệt nở nụ cười.
Cô cầm khối "Diêm Vương Lệnh" kia nhìn một lượt sau đó tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh.
“Chỉ có một món đồ chơi rách nát như vậy, mọi người cũng tin!”
“Văn Thành, em tự xưng là thủ nhãn thông thiên, Long Giang không có chuyện gì em không làm được.

Chút thủ đoạn nhỏ này đã khiến em sợ hãi sao?”
Tô Văn Thành kinh ngạc nói: "Chị, ý của chị là, lệnh bài là giả?”
“Tần Thiên không phải là Diêm Vương trong truyền thuyết?”
“Hắn? Chị nhổ vào!" Tô Nam nhổ một ngụm, cắn răng nói:" Một tên vô lại mà thôi!”
“Cái lệnh bài rách nát như vậy, tùy tiện đi chợ đen tìm, một trăm đồng có thể mua mười cái.”
"Vậy, chó săn của em đột nhiên chết, là xảy ra chuyện gì?" Tô Văn Thành vẫn có chút sợ hãi.
Con chó này chết thật kỳ lạ.
Lúc này, đi tới một người đàn ông trung niên có chút cao ngạo là tùy tùng của Tô Nam, tên này là vệ sĩ Ngô gia phái cho Tô Nam, tên là Đổng Phương.
Sau khi kiểm tra, hắn nói: "Là bị người dùng ám kình gây thương tích.”
“Nếu tôi đoán không sai, cỗ ám kình này đã được giữ trong thân thể con chó một thời gian, chờ đến khi phát tác.”
Tô Văn Thành giật mình nói: "Tôi chưa từng đắc tội với loại cao thủ này!”
Đổng sư phụ cười nói: "Người này coi như cao minh.

Nhưng mà....”
Ông ta bỗng nhiên quát khẽ một tiếng, vỗ một chưởng lên một tảng đá xanh bên cạnh.
Tảng đá xanh kia nhất thời chia năm xẻ bảy.
Ông ta đắc ý nói: "Nếu cùng tôi đọ sức, thì sẽ giống thế này mà thôi.”
Người Tô gia giật mình, nhao nhao vỗ tay tán thưởng.

Trong mắt bọn họ, Đổng Phương là cao thủ chân chính.
Tô Nam cũng đắc ý nói: "Em trai yên tâm, người nọ nếu dám tới, chị sẽ để Đổng đại sư đối phó hắn.”
Tô Bắc Sơn vẫn có chút lo lắng, nói: "Cháu gái ngoan, dựa theo ý của cháu, chúng ta nên làm gì bây giờ?"

“Dù sao đây cũng là Diêm Vương lệnh, mặc kệ thật hay giả, chúng ta cũng không thể lơ là.”
Tô Nam cười lạnh nói: "Cho dù là thật, thì có thể thế nào?”
Tô Bắc Sơn lắp bắp kinh hãi: "Ý của cháu, cho dù là thật, cháu cũng có cách đối phó?"
Tô Nam thật

sự có biện pháp đối phó Diêm Vương? Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm về cô ta.
Tô Nam đắc ý nói: "Tục ngữ nói, lấy độc trị độc.”
"Mặc dù cháu không có cách nào đối phó với Diêm Vương, nhưng mà Diêm Vương này có một khắc tinh, mọi người biết là ai không?"
Im lặng.
Tô Văn Bân bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: "Chị Tô Nam, có phải là chủ nhân của Thần Vương lệnh không?"
Chủ nhân Thần Vương lệnh?
Thần Vương!
Mọi người giật mình.
Mấy năm nay, trên thế giới đều có lời đồn.
Thấy Diêm Vương lệnh, thì phải chết.
Thấy Thần Vương lệnh, gà chó thăng thiên.
Nói như vậy, Thần Vương lệnh không phải là đối thủ một mất một còn của Diêm Vương lệnh sao.
Tô Bắc Sơn khó có thể tin: "Vị Thần Vương kia càng thêm thần bí, chúng ta đi đâu tìm hắn?"
Không cần tìm, theo tin tức đáng tin cậy, hắn đã ở Long Giang, chỉ là còn chưa hiện thân mà thôi.
“Cái gì?”
“Chủ nhân Thần Vương lệnh đang ở Long Giang!”
Tô Văn Thành kích động nói: "Chị, chị xác định chưa? Làm sao chị biết?”
Tô Nam kiêu ngạo nói: "Đương nhiên rồi!”
“Tin tức là Ngô gia mất rất nhiều công sức mới tra ra được đó.”
“Không chỉ có như thế cháu còn biết đi đâu tìm được vị Thần Vương kia!”
“Nói mau!”
"Nếu như có thể tìm được Thần Vương, xin hắn giúp đỡ, chuyện lớn bằng trời cũng giải quyết dễ dàng!"
Đổng đại sư bên cạnh lại cười nói: "Các nhân vật lớn khắp nơi trên thế giới đang khẩn cấp chạy tới đây chính là thỉnh cầu Thần Vương vận dụng Quỷ Môn Thập Tam châm chữa bệnh cho bọn họ."
“Chúng tôi nhận được tin tức đáng tin cậy, vị Thần Vương này có chút quan hệ với Vương Bá Niên của tổng hội y học.”
“Mọi người nghĩ xem, sao lại trùng hợp như vậy.


Tại sao tổng hội y học đột nhiên muốn mở chi nhánh ở Long Giang? Hơn nữa Vương Bá Niên còn đích thân đến tham dự?”
“Tất cả những chuyện này đều có liên quan đến vị Thần Vương kia.”
“Nếu đoán không sai, mười ngày sau nghi thức thành lập phân hội y học ở Long Giang, Thần Vương mới là tiêu điểm chân chính.”
Tô Nam vội vàng nói: "Chỉ cần chúng ta lấy được vé vào cửa, còn sợ không thấy được Thần Vương sao?"
"Chỉ cần gặp được Thần Vương, chẳng lẽ hắn sẽ ngồi nhìn Diêm Vương lệnh hại người?"
Tô Bắc Sơn đắc ý cười ha hả: "Ha ha ha ha!”
“Cháu gái ngoan, cháu thật sự là phúc tinh của Tô gia chúng ta!”
Lần này To gia hoàn toàn yên tâm.

Rất có thể Tần Thiên là vì hù dọa bọn họ, dùng một khối lệnh bài giả mạo để dọa bọn họ sợ mà thôi.
Nói như vậy, bọn họ cũng không cần lo lắng, cứ kê cao gối mà ngủ là được rồi.
Lui một vạn bước mà nói, nếu lệnh bài này thật sự là thật, Tần Thiên kia thật sự làvị Diêm Vương trong truyền thuyết kia thì bọn họ cũng không sợ nữa.
Thần Vương hiện thân, Diêm Vương lui tránh.
Tô Nam nói: "Nhưng mà Tần Thiên dám làm như vậy cũng không thể dễ dàng buông tha hắn.”
“Đổng sư phụ, mang theo người, theo tôi đến Thiết gia!”
“Tôi muốn đánh hắn hiện ra nguyên hình!”
Tô Ngọc Khôn vội vàng nói: "Nam Nam, ngàn vạn lần không nên xúc động!”
“Thiết gia chúng ta không đắc tội nổi!”
Tô Nam cười nói: "Ba, con biết.

Con sẽ sắp xếp người qua đó thăm dò tình hình trước.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện