Thần Vương Lệnh

22: Tiểu Tử Ngươi Cuối Cùng Vẫn Là Tới


trước sau


Dương Ngọc Lan giống như bị điện giật, rút tay về.

Bà nghiêm túc nói: "Viện trưởng Lục, xin anh lịch sự một chút!”
“Tôi muốn tìm cơ hội chữa bệnh cho con gái của tôi, nhưng mà chúng tôi không phải trà trộn vào mà là đường đường chính chính đi vào!”
Không ngờ Dương Ngọc Lan đã nghèo túng đến bước này lại còn dám cự tuyệt ông ta, Lục Tân Kiến giận giữ cắn cắn răng nói: "Mụ đàn bà thối, đừng không biết điều!”
“Nói cho bà biết, các cô gái trẻ muốn nhào vào lòng tôi còn nhiều lắm, tôi có thể coi trọng bà, thì nên vui mừng mới phải!”
“Còn tưởng mình là phu nhân quyền quý sao?”
“Chỉ cần bà đồng ý đêm nay đi theo ông đây, thì tất cả vinh hoa phú quý bà sẽ không thiếu thứ gì!”
"Nếu như không đồng ý, tin không chỉ cần tôi nói một câu, bà và đứa con gái tàn tật này sẽ bị đuổi ra ngoài?"
Dương Ngọc Lan có chút luống cuống không biết làm xong, nghe xong lời này, tuy rằng muốn tát cho ông ta vài bạt tai nhưng lại không dám.

Thấy bà không nói lời nào, Lục Tân Kiến cho rằng Dương Ngọc Lan đã đồng ý cho nên càng thêm đắc ý.

Ông ta lấy ra một tờ giấy chứng nhận, khoe khoang nói: "Nhìn xem đây là cái gì?"
Dương Ngọc Lan nhìn thấy trên giấy chứng nhận viết, ủy viên tổng hội y học Trung Hoa ở Long Giang, bà không ngờ Lục Tân Kiến lại trở thành ủy viên của tổng hội y học, cho nên sợ hãi nói không nên lời.

“Viện trưởng Lục, chúc mừng chúc mừng!”
“Tôi là y dược Thành Nam, đợi sau khi tan họp, chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện một chút.


“Ủy viên Lục, chúng ta là bạn cũ, tôi nghe nói sau khi phân hội ở Long Giang thành lập, tất cả các bệnh viện đều do ủy ban quản lý.


“Đến lúc đó, đừng quên mấy ông già chúng tôi nhé!”
"Anh Lục, tôi biết một chỗ mới tới vài cô gái có tay nghề pha trà vô cùng tinh xảo, buổi tối có muốn đi uống một lát không?”
Nhìn thấy giấy này của Lục Tân Kiến, mấy ông chủ y dược bên cạnh, vội vàng nịnh bợ.

Tờ giấy này đại biểu cho tài phú cuồn cuộn ập đến!

Lục Tân Kiến vô cùng đắc ý, nhưng mà sở thích của ông ta lại là Dương Ngọc Lan.

“Bà sơ súng* của tôi, tôi đem quyền cung ứng kim tiêm dùng một lần của bệnh viện cho bà.


“Thế nào, bà không lên tiếng tức là đồng ý đúng không?”
Dương Ngọc Lan mặt đỏ tới mang tai, đúng lúc tiến thoái lưỡng nan, một thanh âm ấm áp vang lên.

“Mẹ, chúng ta đổi vị trí.

" Tần Thiên đứng lên.

Dương Ngọc Lan cảm kích nhìn Tần Thiên một cái, vội vàng đứng dậy đổi vị trí.

“Cậu là ai?" Thấy Tần Thiên cắt đứt chuyện tốt của mình, Lục Tân Kiến chán ghét hỏi.

Tần Thiên nhìn lướt qua giấy chứng nhận trong tay Lục Tân, cười lạnh nói: "Tôi tên là Tần Thiên, là nhân viên của công ty Dương tổng.


“Người như ông cũng có thể làm ủy viên? Là giấy giả sao?”
“Cậu nói gì?" Lục Tân Kiến giận tím mặt.

Hắn chỉ vào mũi Tần Thiên mũi, phẫn nộ nói: "Một tên nhân viên tép riu mà cũng dám ở trước mặt tôi ăn nói hàm hồ?”
“Tin không, lão tử chỉ bằng cái thẻ ủy viên này, có thể khiến cậu vạn kiếp bất phục?”
Mấy ông chủ xung quanh nghe Tần Thiên nói chỉ là nhân viên công ty của Dương Ngọc Lan, đều nhịn không được nở nụ cười.

“Dương tổng, nghe nói công ty của cô đã sớm không còn, bắt đầu lại khi nào vậy?”
“Chẳng lẽ hôm nay cô tới đây, còn mong sẽ lấy được hợp đồng làm nhà cung cấp sao?”
“Thật là không biết tự lượng sức mình!”

Lục Tân đắc ý nói với Tần Thiên: "Nghe chưa? Còn không mau cút ngay cho tôi!”
“Nếu không, tôi sẽ gọi bảo vệ.


Tần Thiên hừ một tiếng, đưa tay lấy giấy chứng nhận của Lục Tân tới, xé thành hai nửa, ném lên mặt ông ta.

Lạnh lùng nói: "Từ giờ trở đi, tư cách ủy viên của ông đã bị hủy rồi!”
Lục Tân vừa sợ vừa giận, không ngờ, một tên không có tiếng tăm gì lại dám càn rỡ như thế.

“Lão tử giết chết mày!" Ông ta đỏ mắt, rống giận nhào tới Tần Thiên.

Tần Thiên vung tay lên, bốp một tiếng, một bạt tai vang dội.

Lục Tân Kiến kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất, trên khuôn mặt như heo mập của ông ta in lên năm dấu ngón tay rõ ràng.

Lần này ông ta hoàn toàn phát điên rồi.

Vừa rồi ông ta còn chút nhẫn nhịn nhưng vào lúc này ông ta nhịn không nỗi nữa bằng la lên: "Đánh người!”
“Bảo vệ đâu? Có đánh người!”
Tiếng gào thét của ông ta làm tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi lại dám ở chỗ này công khai ra tay đánh người, tất cả bọn họ đều khiếp sợ không thôi.

Người này, không muốn sống nữa sao?
Những ông chủ y dược nịnh bợ Lục Tân gần đó đều trợn mắt há hốc mồm.

Dương Ngọc Lan cũng choáng váng.


Bà không dám nghĩ Tần Thiên lại

vô pháp vô thiên như vậy.

Nghe được tiếng của Lục Tân Kiến gọi mấy bảo an đứng từ phía xa nhanh chóng nhào tới, đem Tần Thiên vây lại.

“Nhanh, giết chết hắn cho tôi!”
“Hắn dám động đến ủy viên, tôi muốn hắn chết không có chỗ chôn!”
Lục Tân Kiến dữ tợn kêu to.

“Đúng, chúng ta đều có thể làm chứng!”
“Cái tên Tần Thiên này vô duyên vô cớ ra tay đả thương người!”
“Mọi người mau bắt hắn lại đánh chết đi!" Mấy ông chủ y dược kia vì nịnh bợ Lục Tân, nhao nhao ra mặt làm chứng.

Trong mắt bọn họ, Tần Thiên không sống nổi đến ngày mai rồi.

"Vị tiên sinh này! ” do dự một hồi, một tên bảo an cẩn thận nói.

Tần Thiên thản nhiên nói: "Tôi đi theo mọi người.


“Trước khi tôi trở lại phải bảo đảm nơi này an toàn, hiểu không?”
Bảo an lập tức hiểu ra, lớn tiếng nói: "Đại hội sắp bắt đầu, ai dám lại gây chuyện sẽ bị trừng phạt ngay lập tức"
“Mẹ, con đi ra ngoài một lát, mẹ và Tô Tô chờ con về.

" Tần Thiên thấp giọng dặn dò Dương Ngọc Lan, sau đó đứng dậy ngang nhiên rời đi.

Lục Tân Kiến thoải mái cười to: "Thằng này, không phải mày mạnh mồm lắm sao? Đi lần này đừng hòng quay lại!”
“Dương Ngọc Lan, bà còn không chịu theo lão tử sao?”
Vừa dứt lời, bốp một tiếng, trên mặt ông ta lại bị ăn một cái tát.

Bảo an bên cạnh lạnh lùng nói: "Còn nói nhảm một câu nữa, tôi lập tức đuổi ông ra ngoài!"
Lục Tân sợ run cả người, ngậm chặt miệng lại nhưng trong lòng vẫn vô cùng đắc ý.

Tên Tần Thiên này nhất định là sống không bằng chết.


Còn ông ta khi rời khỏi chỗ này, vẫn là viện trưởng của một bệnh viện và còn là ủy viên của tổng hội y học, đến lúc đó thiếu gì cách chơi Dương Ngọc Lan!
Dương Ngọc Lan nhìn bóng lưng Tần Thiên biến mất ở hậu trường, sắc mặt bà trắng bệch.

Nhưng bà chỉ là một người phụ nữ yếu đuối lực bất tòng tâm mà thôi.

Bà cắn chặt răng, nhịn không được liếc mắt nhìn Lục Tân Kiến bên cạnh.

Vì cứu Tần Thiên, chẳng lẽ mình thật sự phải khuất phục cái thứ này sao?
Tần Thiên a Tần Thiên, con hại chết mẹ rồi!
Trong lòng bà hối hận, sớm biết vậy đã không nên tới!
Hậu trường, một căn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt.

Tần Thiên tiện tay đẩy cửa đi vào, nhìn một tên bắt chéo chân hút xì gà ngồi trên ghế, thản nhiên nói: "Thanh Long, tên tiểu tử cậu cuối cùng vẫn tới.


“Lão đại!" Nhiếp Thanh Long kích động đứng lên, nhếch miệng cười nói: "Không phải là do em nhớ anh quá à!”
Vừa đúng lúc chuyện của Lưu Cầu bên kia kết thúc em liền chạy đến thăm anh.

“Lão đại, lần này thu được chiến lợi phẩm, lão Tạp khi còn sống thích nhất một loại xì gà, em đặc biệt mang về hiếu kính với anh.


Tần Thiên nhìn lướt qua hộp xì gà tinh xảo trong tay Nhiếp Thanh Long nhíu nhíu mày, nói: "Trinidad?"
“Vương Bá Niên, ông nhìn xem? Không hổ danh là lão đại liếc mắt một cái liền nhìn ra!”
Thanh Long vỗ ngực, nói: "Chính tông Trinidad, ba tầng thuốc.


“Lão đại, nếm thử xem?”
Tần Thiên ngồi xuống ghế bên cạnh, để Thanh Long hầu hạ hút một ngụm xì gà, thản nhiên nói: "Nói tiếng người đi.


“Tiểu tử cậu tự mình đến đây, có phải lão tổng có chỉ thị gì không?".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện