Giang Châu từ trước đến này đều là vật vô chủ.
Tuy nói có Từ Long, nhưng là Từ Long chung quy chỉ là người thế tục!
Lúc này, Từ Long muốn đem Giang Châu chắp tay đưa tới cho phái Không Động, chuyện này có nghĩa là từ nay ở trên đỉnh đầu Giang Châu có thêm một cái mái nhà, vĩnh viễn khó có thể thoát khỏi phái Không Động!
Đương nhiên chuyện này là có tốt có xấu!
Chỗ tốt là, Giang Châu từ nay sẽ do phái Không Động quản lí, sẽ không có người nào dám tuỳ tiện trêu chọc Giang Châu.
Nhất là một số tu luyện giả!
Bọn họ đối với các phú hào Giang Châu, vẫn là có tính uy hiếp rất lớn.
Nhưng chỗ xấu là từ nay về sau, mọi người ở Giang Châu, sợ phải cắt không ít lợi nhuận hàng năm tiến cống nộp cho phái Không Động!
Bởi vậy, tin tức này làm cho mọi người nghị luận to nhỏ!
Từ Long nhìn lướt qua, thấy mọi người chưa trả lời, không khỏi khẽ nhíu mày.
"Làm sao? Mọi người đối với ý kiến này của lão phu, có gì không đồng ý sao?"
Vừa dứt lời, nhóm người thuộc hạ dưới trướng của Từ Long, không nói hai lời lập tức quỳ rạp xuống đất.
"Từ gia đã lo xa rồi, chúng tôi nguyện ý đi theo Từ gia, quy nhập vào phái Không Động.
Chúc mừng Từ gia trở thành Giang Châu Vương!"
Từ Long hài lòng cười cười, nhẹ gật đầu.
Thế nhưng bên trong đám người ở đây vẫn có một số ít người vẫn chưa quỳ xuống đất.
Từ Long nhìn lướt qua, ánh mắt ngập tràn sát khí.
"Mấy người các ngươi, vì sao không quỳ?"
Mấy ông chủ kia, cười lạnh.
"Từ Long, ông chỉ vì ích lợi của mình, đem toàn bộ Giang Châu chúng ta bán đi, ông còn muốn chúng tôi quỳ lạy ông.
Quả thực là nói chuyện viển vông!"
"Đúng! Không Động ở Tây Bắc cách Giang Châu chúng ta xa như vậy! Nếu như chúng ta gặp phải phiền phức đợi được đệ tử phái Không Động chạy tới, chúng ta cũng đã sớm toi đời rồi!"
"Cùng là tìm nơi nương tựa, chẳng bằng nương tựa vào Thiết Quyền Môn! Chí ít dưới trướng Thiết Quyền Môn có Hổ môn đóng ngay tại Giang Châu chúng ta!"
Từ Long cười lạnh một tiếng.
"Chỉ cần chúng ta thần phục Không Động, Không Động tự sẽ phái cao thủ đến đây, đóng quân tại Giang Châu chúng ta! Còn gì phải sợ?"
"Hừ! Vậy chúng ta cũng sẽ không thần phục Không Động! Giang Châu Chúng ta tiếp giáp Giang Nam, tuy nói kém hơn so với Giang Nam màu mỡ, thế nhưng so với Tây Bắc bọn họ còn hơn xa.
Muốn để chúng ta thần phục Tây Bắc? nếu mà chuyện này bị truyền ra ngoài, còn không phải cho người khác cười rơi mất răng hàm sao?"
"Đúng rồi!"
Hàn ý trên mặt Từ Long càng ngày càng lớn, ông ta híp mắt, gắt gao nhìn chằm chằm những người kia.
"Mấy người các ngươi, có gan chó thật lớn! Giang Châu này là chỗ của Từ Long tôi nói chuyện! Mấy người các ngươi là cái thá gì cũng xứng ở đây chỉ trích quyết định của lão phu?"
Mấy người khẽ cắn môi.
"Chúng ta chỉ là luận sự mà thôi!"
"Thân là người Giang Châu, không vì lợi ích của Giang Châu, ngược lại bán đất cầu vinh, như vậy đáng xấu hổ, còn muốn làm Giang Châu Vương? Quả thực buồn cười! Nếu ông không cấu kết với Không Động, tự mình làm Giang Châu Vương, bọn takhâm phục ông! Nhưng bây giờ, cho dù ông có giết bọn tôi, cũng đừng hòng bọn tôi quỳ lạy ông!"
"Tốt! Tốt!"
Từ Long cười lạnh một tiếng.
"Các ngươi là một đám cứng đầu! Đã như vậy, cũng đừng trách ta! Mọi người...!Có thể chết!"
"Người đâu, đem mấy cái tên hỗn xược lắm mồm này kéo ra ngoài đánh gãy xương cốt! Ta muốn nhìn xem, là xương cốt của bọn chúng cứng hay là gậy của Từ Long ta cứng!"
Mấy người này liền biến sắc.
Chính vào lúc này, bên ngoài chợt truyền đến một tiếng trào phúng.
"Từ lão gia, khẩu khí thật là lớn! Ông còn chưa có lên làm Giang Châu Vương đâu, thì đã phách lối như vậy rồi, nếu là thành Giang Châu Vương thật không phải một tay che trời sao?"
"Người nào? Là ai dám cả gan nói như thế?"
Từ Long gắt gao nhìn chằm chằm cửa chính, lạnh giọng quát lớn.
Mọi người cùng nhau quay đầu, hướng về cửa nhìn qua, chỉ thấy Trương Đạo Sơ chậm rãi đi vào bên trong sảnh tiệc, ở phía sau ông ta còn có mấy vị Quỷ cốc và mấy kẻ lạ mặt.
Trong đám người, nhất thời bắt đầu khe khẽ bàn luận.
"Đây không phải Trương gia, Trương Đạo