Chu Tâm không cam tâm, hết lần này đến lần khác hắn đều bị Hứa Vân bỏ mặt.
Lúc trước cũng thôi đi, chuyện Hứa Vân lạnh lùng là chuyện ai cũng biết, hắn cũng xem như chấp nhận.
Nhưng hiện tại, từ khi Giang Lâm kia có mặt thì dù chuyện gì Hứa Vân cũng lựa chọn tin anh, trong khi trong mắt mọi người Giang Lâm chỉ là một hộ lý quèn thấp kém.
Mọi người luôn cho rằng cuộc hôn nhân giữa Giang Lâm cùng Hứa Vân chỉ là bình phong, nhưng nhìn thấy Hứa Vân đều lựa chọn tin nghe Giang Lâm, trong lòng Chu Tâm nảy sinh bất mãn vô cùng.
“Phòng này ổn chứ?”
Hứa Vân nhìn Giang Lâm hỏi.
“Ổn rồi.
”
Anh gật gật đầu.
“Cô ngồi lên đây, trong suốt quá trình tôi châm cứu cùng tạo thuốc trị liệu, cần cô làm theo.
”
Dừng một chút, Giang Lâm quay sang Hứa Vân.
“Sau khi chữa trị xong thì sẽ tính tới nguyên nhân.
”
Giọng điệu chắc chắn khẳng định của anh càng làm cho Hứa Vân thêm tin tưởng, có lẽ anh đã đoán ra nguyên nhân gây ra chuyện này.
“Anh Giang, đồ anh cần có rồi.
”
Cô nhân viên tên Tiểu Huệ, thực ra cô chỉ là mới được nhận chính thức, tuy là có khoảng thời gian hai tháng làm thử việc ở đây, cũng rõ tình hình nội bộ một chút, nhưng cô vẫn không thích cách Chu Tâm ra vẻ.
“Cảm ơn cô.
”
Giang Lâm cười nói với Tiểu Huệ.
“Anh Giang, hiện tại anh duy nghĩ còn kịp, nếu như sau đó có bất kỳ sai sót nào, phía chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm.
”
Chu Tâm không cam tâm lên tiếng can ngăn.
Thực ra Chu Tâm không tin tưởng việc Giang Lâm có thể chữa trị, chỉ là thực sự nếu chuyện này lớn lên thì khá phiền phức.
Nhưng hiện tại, nếu Giang Lâm ngu ngốc này chịu nhận trách nhiệm, vậy về sau có chuyện gì xảy ra thì cũng không liên quan tới công ty và hắn.
“Này, đây là sao? Vậy nếu nhỡ có gì đó, tôi xem như không được gì còn mang cái vết sưng phù này?”
Lâm Ánh Viên nghe nói không ai chịu trách nhiệm thì vô cùng bức xúc, không thể nào để cho bọn người này đẩy trách nhiệm.
“Anh không nói, không ai nói anh câm đâu!”
Thấy cô gái trước mặt có phản ứng mạnh, Giang Lâm nhíu mày nói với Chu Tâm.
“Tôi là đang nghĩ cho đại cục.
”
“Rõ ràng anh cố ý phá!”
Lúc này người lên tiếng là Tiểu Huệ.
“Cô… nên biết thân phận mình!”
Chu Tâm tức giận, nhìn Tiểu Huệ, trong lòng âm thầm đã có dự định, sau chuyện này có lẽ phải tìm cách chèn ép cô gái này.
“Tôi nói có gì sai, anh Giang chuẩn bị chữa trị, mà Hứa tổng còn chưa nói gì, anh sao phải lên tiếng? Dù sao người quyết định vẫn là Hứa tổng.
”
Tiểu Huệ thực sự bức xúc vì Chu Tâm lúc nào cũng ra vẻ hơn người, cứ khăng khăng bản thân mới là người quan trọng.
Cùng lắm sau hôm nay cô nghỉ việc, làm như cả tỉnh này chỉ có một Trung tâm này vậy.
Đúng là nơi này lớn, đãi ngộ tốt, cùng lắm cô tìm việc ở nơi nhỏ hơn, lương ít chút cũng không sao.
Ít ra cũng không phải bị chèn ép hay quản lý thích ra vẻ như thế này.
“Cô…”
Chu Tâm định nói gì đó thì bị Hứa Vân cắt lời.
“Tôi là người chịu trách nhiệm ở đây, chỉ cần cô chịu phối hợp điều trị.
Sau đó dù hậu quả thế nào, tôi cũng cam đoan sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.
”
Nhìn Lâm Ánh Viên, ánh mắt Hứa Vân kiên định.
Hiện tại, cô lựa chọn tin tưởng