Thần Y Trở Lại

183: “anh Thả Cho Tôi Đi Ư”


trước sau


Ngô Bình nhìn anh ta rồi hỏi: “Anh là ai?”
“Tôi là Cung Kỳ Binh”, người đó đáp với giọng điệu dè dặt.

“Anh bắt cóc Lý Thiếu Long làm gì?”
Advertisement
“Để đả kích Lý Quảng Long, chúng tôi biết ông ta không còn nhiều tiền mặt trong tay.

Nếu chúng tôi đòi 5 tỷ tiền chuộc thì ông ta chỉ còn cách bán thuốc đi thôi”.

Ngô Bình cười lạnh nói:” Anh đã giết chết bốn tên bắt cóc, như vậy là cũng không muốn tha cho con tin đúng không?”
Cung Kỳ Binh cúi đầu cuống: “Không, tôi không dám giết người”.

“Không dám giết người?”, Ngô Bình hừ một tiếng rồi liếc nhìn bốn thi thể dưới đất.

Sau đó, anh chợt ra tay điểm hơn chục cái vào lưng Cung Kỳ Binh rồi hờ hững nói: “Anh đi đi”.


Cung Kỳ Binh ngẩn ra: “Anh thả cho tôi đi ư?”
Ngô Bình: “Ừm, đi đi!”
Cung Kỳ Binh lạp tức đứng dậy rồi nhìn Ngô Bình, sau đó co giò chạy thẳng lên xe, tiếp đó đạp phanh rồi nhanh chóng chuồn mất.

Ngô Bình đi vào phòng, Lý Thiếu Long nhìn thấy anh thì lập tức khóc ầm lên: “Chú Ngô, chú đến cứu cháu ạ?”
Ngô Bình gật đầu rồi bóp nát xích xắt để cứu cậu bé, sau đó dịu dàng nói: “Đi thôi, chú đưa cháu về nhà”.

Khi chuẩn bị rời đi, anh lại nhìn người đàn ông trung niên nằm dưới đất rồi hỏi: “Ông tên là gì?”
Người đàn ông tái mặt, người đã bị tàn phế nên ông ta đang rất tuyệt vọng, vì thế cắn răng nói: “Tôi là Phùng Nhị Hắc, xin cậu cho tôi được ra đi thanh thản”.

Ngô

Bình: “Ông ra tay tàn nhẫn, tà khí rất nặng, chắc từng giết nhiều người rồi phải không?”
Phùng Nhị Hắc cười lạnh: “Đúng vậy”.

Ngô Bình gật đầu, sau đó gọi điện cho Từ Bá Nhân, bảo ông ấy cho người tới xử lý hiện trường.


Phùng Nhị Hắc này chắc chắn là tội phạm bị truy nã, nếu bắt được ông ta thì ông Từ sẽ lập được công lớn.

Coi như anh tặng cho ông lớn nhà họ Từ một món quà nhỏ vậy.

Ngô Bình về nhà họ Lý, vợ chồng Lý Quảng Long thấy con trai bình an trở về thì ồm chặt lấy cậu bé rồi oà khóc.

Lý Quảng Long vẫn bình tĩnh hơn vợ, anh ta hỏi: “Chú Ngô, có phải nhà họ Cung làm không?”
Ngô Bình gật đầu: “Cung Kỳ Binh xuất hiện rồi, nhưng em không giết hắn, chỉ động tay chân chút thôi.

Tối nay, kiểu gì nhà họ Cung cũng tới xin mình”.

Lý Quảng Long hít sâu một hơi rồi không cảm xúc nói: “Nhà họ dám làm thế với anh thì anh sẽ diệt cả lò nhà chúng nó”.

Ngô Bình không nói gì, Lý Quảng Long rất có máu mặt ở tỉnh, không ai dám coi thường anh ta.

Một khi anh ta đã ra tay thì sẽ không nhân nhượng.

Lý Quảng Long đi sang một phòng khác gọi điện, anh ta đã sớm có sự chuẩn bị với nhà họ Cung rồi, giờ chỉ đang hạ lệnh thôi.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện