- - đưa mình về nhà?
Chu Lê nằm trên giường, cố gắng tiếp nhận mấy từ này.
Dựa theo thiết lập của Trọng Liên thì trong nháy mắt khi thế giới xảy ra bước nhảy, cậu tới đây thay thế Tiền Lập Nghiệp còn Tiền Lập Nghiệp có khả năng sẽ đi thay thế một bản thể nào đó vừa vặn chết đi của bọn họ, mà "cậu" vừa chết đi kia sẽ trở về thế giới ban đầu của cậu, thay cậu tiến vào luân hồi.
Nếu dòng chảy thời gian của thế giới này giống với thế giới kia thì lúc cậu xuyên trở về, "cậu" của bên kia cũng vừa được sinh ra không bao lâu.
Cậu sẽ có một gia đình cùng một cuộc đời mới, hơn nữa...!còn sẽ có cơ hội gặp lại bạn bè và người thân của mình.
Người quen cảnh cũ, thế giới thân thuộc.
Cậu từng tình nguyện cho dù chỉ là một linh hồn nhảy disco trên mộ cũng muốn trở về nơi đó, nếu nói cậu không bị chuyện này hấp dẫn thì thật sự là đang dối lòng.
Nhưng mà, ý nghĩa phía sau chuyện này chính là cậu lại cướp lấy thân thể của người khác một lần nữa, lại có nhiều thêm hai người cha mẹ xa lạ.
Còn ở thế giới này cậu lại lần nữa khiến bạn bè người thân của mình đau lòng khổ sở, đặc biệt là A Yến, cậu thật sự không cách nào tưởng tượng nổi cảm giác của A Yến khi phải tận mắt nhìn cậu chết đi.
Cho nên dù sâu trong lòng cậu vẫn có ý nghĩ muốn gặp lại những người kia nhưng cậu cũng không thể cướp đi thân thể của ai khác một lần nữa, càng không muốn rời xa A Yến.
Quý Thiên Dương hỏi cậu thấy thế nào.
Cậu cảm thấy chả ra sao cả.
Quý Thiên Dương tự mình lẩm bẩm một lúc thấy cậu vẫn không nhúc nhích gì, có hơi nhàm chán liền kéo miếng vải trong miệng cậu ra, cười nói: "Nhân lúc hắn còn chưa tới đây mày có muốn trăn trối gì không?"
Chu Lê thở một hơi, hỏi: "Lời anh nói lúc trước là thật sao?"
Nhắc tới lần đó khiến Quý Thiên Dương cảm thấy khó chịu, hừ một tiếng: "Mấy thứ tao nói lúc sau cơ bản đều là thật, tao không phải vì trường sinh mà chỉ muốn gỡ bỏ phong ấn của Trọng Liên, có được sức mạnh kia."
Chu Lê "nhìn" gã.
Cậu bị miếng vải che mắt nên chỉ có thể nhìn thấy được một chút ánh sáng lấp lóe, nhưng vẫn nhìn được vài đường nét lờ mờ: "Nếu cái gọi là sức mạnh bị phong ấn kia là giả thì sao?"
Quý Thiên Dương: "Không thể nào."
Gã cười nhạo một tiếng "Nếu mày muốn dùng mấy lời này khiến tao do dự thì tao khuyên mày nên tỉnh lại đi."
Chu Lê không biết truyền thuyết mà gã xem được là gì, hoặc gã đang bị lậm thứ độc nào, ngoài miệng lại nói: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi mà."
Ý nghĩ mau chóng chạy qua đầu cậu: "Tôi còn một chuyện nữa."
Quý Thiên Dương tốt bụng nói: "Nói."
Chu Lê: "Tóm lại là sau khi anh chết Trọng Liên sẽ đưa anh tới làm "anh" ở thế giới khác, nhưng chúng ta đặt sẵn mục tiêu trở về cùng một thế giới, làm sao anh có thể chắc chắn được cả hai người chúng ta ở đó đều sẽ là con người?"
Quý Thiên Dương: "Một đổi một, tao trả lời mày thì mày cũng phải trả lời một câu hỏi của tao."
Chu Lê đáp: "Được thôi."
Quý Thiên Dương nói ngay: "Tao cũng không chắc."
Chu Lê trợn to mắt.
Tên điên này, không chắc có thể được làm người còn dám dõng dạc tuyên bố muốn xách theo cậu xuyên trở về!
Quý Thiên Dương hít sâu một hơi: "Nhưng bởi vì có liên quan tới ngọc trung tâm nên tao có thể xác định kiếp sau của chúng ta chắc chắn là con người, hơn nữa còn không bị xóa mất ký ức khi luân hồi, từ từ rồi sẽ tốt thôi, không cần lo lắng."
Gã nhìn Chu Lê, "Tới lượt tao hỏi mày, làm sao mày lại biết Quý Thiếu Yến là đứa con của vận mệnh?"
Chu Lê: "Miếng ngọc kia nói với tôi."
Quý Thiên Dương cũng đoán vậy, cảm thán: "Quả nhiên, không hổ là ngọc trung tâm, không cần buộc chặt cũng có thể cho một cái gợi ý."
Chu Lê ừ một tiếng.
Lão yêu quái này ỷ vào việc bản thân xuyên qua nhiều lần, hiểu biết nhiều hơn nên không hề nể nan gì mà lừa bọn họ, hiện giờ cậu cũng muốn lừa lại gã một lần, trong lòng ít nhiều gì cũng thấy thoải mái hơn, nói: "Tôi còn có một chuyện nữa."
Quý Thiên Dương: "Sao mày nói nhảm nhiều vậy chứ?"
Chu Lê đáp lời: "Tôi chỉ muốn được chết một cách rõ ràng thôi mà."
Quý Thiên Dương nhìn đồng hồ một cái, nổi lòng từ bi: "Nói đi."
Chu Lê: "Tôi thật sự không hiểu nổi, dựa vào năng lực của anh, nếu đã biết tôi tới đây nhờ ngọc trung tâm thì cứ để sau này ra tay cũng được mà? Sao phải gấp như vậy chứ?"
Trước kia vì để lấy được miếng ngọc của Tiểu Triệu mà Quý Thiên Dương đã chịu hạ mình đi lôi kéo làm bạn, nên đối với cậu hẳn là phải càng kiên nhẫn hơn mới đúng.
Quý Thiên Dương lại không phải kẻ ngốc, chỉ cần sắp xếp thêm một chút đương nhiên sẽ có thể chiếm được lòng tin của bọn họ, tìm hiểu xem ngọc thật đang ở chỗ nào, đi dùng cái cách lập tức đem cả người lẫn ngọc xử lý hết một lần thế này, hơn nữa còn trao đổi con tin thì chẳng phải có quá nhiều rủi ro sao.
Quý Thiên Dương nói: "Tao không gấp thì chả lẽ lại đợi tụi mày ra tay trước với tao à?"
...Ồ
Chu Lê dối lòng: "Làm sao lại có thể chứ? Anh dù gì cũng là em trai của A Yến, nếu hắn muốn bảo toàn thiết lập anh trai tốt thì còn phải lợi dụng anh để đối phó với mẹ anh, sẽ không đụng tới anh đâu."
Trên thực tế bọn họ đều cảm thấy tên này là một quả bom hẹn giờ, thật sự đã nghĩ cách nhổ cỏ tận gốc với gã, xem ra đa nghi cũng không hẳn là tính xấu, ai có thể nghĩ tới chuyện tên này lại đột nhiên bắt người giữa đường chứ.
Quý Thiên Dương nói: "Mày có nói gì đi nữa thì chuyện cần làm tao đều đã làm rồi, lấy được ngọc sớm ngày nào thì thời gian tao có thể gom đủ Trọng Liên ít đi ngày nấy, khỏi phải ở đây nhìn sắc mặt tụi bây mà sống."
Gã nói xong lại nhìn đồng hồ, cầm miếng vải lên nói, "Ra tay ngay lúc này cũng không tệ nhỉ, ngày mai tụi mày cho tao chạm vào ngọc thì nói lên rằng miếng ngọc đã từ trên cái biển chết tiệt nào đó trở về rồi, đúng không?"
Chu Lê thật thà ừ một tiếng, cũng không nói chuyện miếng ngọc kia phải cần có vân tay của cậu và Quý Thiếu Yến mới có thể lấy ra được.
Cậu đứng trên lập trường của Quý Thiên Dương mà nghĩ, Quý Thiếu Yến đột ngột không hề chuẩn bị nhận được tin cậu bị bắt đi, thấy cậu đang gặp nguy hiểm cộng thêm áp lực thời gian chắc chắn không thể bày ra thêm chuyện gì.
Cậu không nhịn được thấy hơi lo lắng.
Quý Thiên Dương nhìn cậu: "Miếng ngọc trong thế giới của mày đang ở đâu? Nói cho tao tao sẽ để mày được chết thoải mái một chút."
Chu Lê: "Muốn nghe sự thật à?"
Quý Thiên Dương tự hỏi mấy giây, lần nữa nhét miếng vải vào miệng cậu, cười nhạo: "Thôi bỏ đi, chắc chắn mày lại bịa ra một cái địa chỉ lừa tao tới đó."
Chu Lê: "..."
Quý Thiên Dương nhìn ra cửa, đứng dậy hoạt động tay chân, lại còn gửi một tin âm thanh cho Quý Thiếu Yến, kích thích bên kia thêm phát nữa, tiếp đó liền sung sướng ngồi cạnh Chu Lê ngâm nga.
Trong nhà kho có mấy cái thi thể, toàn thân gã đều dính máu nhưng lại ra vẻ tự nhiên như không, tâm trạng vui sướng như thể không phải sắp đi chịu chết mà là chuẩn bị được trao cho một giải thưởng cực lớn.
Chu Lê phục rồi.
Cậu khẽ nhúc nhích hai tay, muốn thử xem có thể nới lỏng dây thừng ra chút nào không.
Quý Thiên Dương đảo mắt nhìn sang, dùng dao găm gõ lên vai cậu: "Thành thật chút đi, trước kia tao còn từng làm người huấn luyện lính đánh thuê đấy, cái loại nít ranh như mày không đủ để tao nhét kẽ răng nữa là."
Chu Lê nhớ tới thân thủ của gã, không bày trò nữa.
Quý Thiên Dương có hơi tiếc nuối: "Dựa vào thực lực của tao vốn có thể nhân lúc sờ ngọc bắt lấy tụi mày, nhưng tao nghi ngờ hai đứa nhãi tụi mày bụng dạ quá khó dò, không chịu đi tới."
Chu Lê trầm mặc.
Thật sự cậu cùng A Yến đã bàn bạc với nhau rằng sẽ không tới thẳng, vì đề phòng ảnh để động tay động chân nên dĩ nhiên bọn họ muốn chừa một đường lui.
Quý Thiên Dương: "Tao thật sự không thể chịu nổi cảnh phải nhìn mặt Quý Thiếu Yến mà sống, nên mới nghĩ phải tra tấn mày một trận."
Gã nhìn máu khô trên mu bày tay mình, càng nghĩ càng thấy tức tối, nắm dao găm đứng lên, "Không được, tao phải tra tấn mày tốt một chút, khỏi để lãng phí tình cảm."
Chu Lê lập tức phát lạnh trong lòng.
Ngay sau đó trên vai trái đột nhiên truyền tới cảm giác đau đớn, đau tới mức khiến cậu phải giật mình.
"Yên tâm đi, không sâu lắm đâu, sẽ không khiến mày mất quá nhiều máu." Quý Thiên Dương ngân nga một bài hát, rạch lên bờ vai cậu, đúng lúc này bỗng dưng nghe thấy một chuỗi tiếng nổ ầm ĩ dần dần tiến lại gần, trong nháy mắt đã tới ngay bên cạnh.
Gã lập tức nhìn vào màn hình theo dõi, thấy một chiếc xe đang phăng phăng lao tới, trong chớp mắt ầm một tiếng tông bay cửa kho hàng, ngay sau đó phanh gấp lại rồi xoay ngang dừng ngay trước mặt bọn họ.
Quý Thiếu Yến lạnh mặt bước xuống xe, dưới ánh đèn xe ngả vàng có thể nhìn thấy trong xe không còn ai khác, cực kỳ rõ ràng sạch sẽ.
Quý Thiên Dương nhìn đồng hồ, cười nói: "Anh trai, thật đúng giờ nha."
Quý Thiếu Yến nhìn Chu Lê, khi ánh mắt rơi xuống bờ vai đang chảy máu của cậu thì càng trở nên lạnh lẽo hơn.
Quý Thiên Dương ngắm nhìn vẻ mặt hắn, hỏi: "Ngọc đâu?"
Quý Thiếu Yến đáp: "Không mang tới."
Nét mặt Quý Thiên Dương cứng đờ, dao găm cắt lên cổ Chu Lê tạo một vết thương rỉ máu: "Tao nghe không rõ, mày nói lại lần nữa xem."
Quý Thiếu Yến mở điện thoại ra, ngay trước mặt gã gọi video.
Lúc trước Quý Thiên Dương gọi cho hắn một lần, trùng hợp làm sao, trong kế hoạch của hắn thật ra cũng định cho Quý Thiên Dương xem một cuộc gọi video, xong xuôi hắn ném điện thoại qua cho gã.
Một tay Quý Thiên Dương tiếp tục để lên cổ Chu Lê, tay kia chụp lấy điện thoại.
Trong màn hình một mảng tối đen, chỉ có duy nhất một đường ánh sáng chói mắt.
Lương Cảnh Tu đứng đó vẫy vẫy tay với bên này, dường như đang ở trên thuyền, sau đó y lia máy một vòng, nương theo ánh sáng chỉ thấy bốn bề xung quanh đều là nước.
"Hi, tôi đang ở đập nước Đông Giao." Lương Cảnh Tu vừa nói vừa khiến ánh sáng dời về phía mình, chiếu lên một tảng băng lớn bằng cục gạch, trên tảng băng để ba miếng ngọc.
Quý Thiên Dương: "..."
Lương Cảnh Tu: "A Yến, đã ném ngọc lên rồi, thời tiết hiện tại đang nóng dần lên, tảng băng này không chịu được bao lâu nữa đâu."
Quý Thiếu Yến nói: "Tôi biết rồi, gửi định vị cho Tiểu Dương đi, để nó nhìn cảnh cậu lên bờ."
Lương Cảnh Tu nhìn Quý Thiên Dương cả người dính máu, nụ cười hơi lạnh: "Được, để tôi gửi ngay, Tiểu Dương em nhớ phải tranh thủ đó."
Lời này vừa được thốt ra thì điện thoại Quý Thiên Dương vang lên, nhận được một tin nhắn.
Sau đó Lương Cảnh Tu ngồi trên thuyền chạy mất ngay trước mắt gã, ngắt máy.
Quý Thiên Dương ngẩng phắt đầu dậy nhìn Quý Thiếu Yến, mặt mài dữ tợn: "Mày có ý gì hả?"
Quý Thiếu Yến nói: "Tôi không tin anh, anh cũng không tin tôi, một tay giao người một tay giao ngọc mà giằng co mất nửa ngày, quá tốn thời gian, không bằng cả nhà dứt khoát một chút, người để lại đây còn anh tự mình đi vớt ngọc.
Anh sợ tôi lấy hai miếng ngọc giả gạt anh thì tôi đã đem hai miếng ngọc giả để lên đó luôn rồi, còn bảo bọn họ để thuyền lại bờ."
Quý Thiên Dương: "Mày gạt tao, thời gian ngắn như vậy làm sao tao chạy tới đập Đông Giao kịp!"
"Thì cứ mặc kệ luật hàng không mà lái thẳng trực thăng qua đó, anh không tin có thể nhìn định vị y đã gửi thử xem," Quý Thiếu Yến nói xong lại nhìn đồng hồ, tặc lưỡi nói, "Nhưng anh từ nơi này tới đó phải tốn chút sức, chắc cũng khoảng một giờ, mỗi phút anh lãng phí ở đây thì mấy miếng ngọc kia sẽ chìm sâu vào trong nước thêm một chút."
Quý Thiên Dương cười lạnh: "Không sao hết, mày tự mình đi vớt là được mà, tao chỉ muốn mày đưa ngọc cho tao, cái khác đều không chấp nhận."
Gã ấn dao găm xuống thêm một chút, lần nữa cắt ra thêm một vết thương trên người Chu Lê, quát, "Lùi lại, nếu không tao giết nó!"
Quý Thiếu Yến híp mắt, vẻ mặt một chút cũng không thay đổi, bình tĩnh nói: "Anh giết đi, tôi sẽ đi cùng cậu ấy."
Hắn không cho Quý Thiên Dương cơ hội mở miệng, rút ra một cây dao từ sau lưng rồi thẳng tay đâm mạnh vào bụng mình, lảo đảo lùi ra sau ngã lên xe, thở mấy hơi, cười nói: "Nếu tôi chết thì thế giới này cũng sẽ sụp đổ, như vậy thì anh cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể xuyên tiếp."
Quý Thiên Dương: "..."
Quý Thiếu Yến nhìn gã, cười tới cực kỳ rực rỡ: "Ra tay đi, để tôi chết cùng cậu ấy.
Nếu anh muốn đem cậu ấy theo thì tôi lập tức rút cây dao này ngược trở ra, tự kết thúc chính mình.
Nếu anh thành công lấy được ngọc rồi thì tốt nhất nên tự sát ngay, sau này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
Anh đi đường anh, chúng tôi đi đường của chúng tôi, chuyện này kết thúc ở đây."
Quý Thiên Dương không thể tin nổi.
Hắn sống mấy đời nhưng chưa bao giờ gặp được người tàn nhẫn như vậy.
Người bình thường đều sẽ nghĩ cách cứu người còn Quý Thiếu Yến thì trực tiếp dâng luôn mạng!
Gã đã tính tới chuyện Quý Thiếu Yến sẽ không chịu giao ngọc ra, cũng đã nghĩ xong tới mấy cách đối phó kế tiếp, kết quả không cái nào dùng được hết, trong chớp mắt Quý Thiếu Yến đã đem mọi chuyện đẩy tới tình thế cực đoan nhất, hoặc là tất cả cùng nhau xong đời theo thế giới, hoặc